XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhHacker bí ẩn xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đốm lửa trong ngày đông
Tác Giả: HiVN.Hexat.Com
Trasua.mobi - Con đường ven sông vào một ngày mùa đông lạnh lẽo, khô hanh dường như trở nên vắng lặng hơn nhiều. Người ta nấp mình trong nhà, trong những tòa cao ốc nhiều hơi người và ít không khí trong lành để được cảm thấy ấm áp trong tiết đông không mấy dễ chịu ở cái thành phố biển miền Trung. Cô gái đứng tựa mình vào thành lan can sát mép bờ sông, đôi mắt hướng sang bờ bên kia, tĩnh lặng như muốn gửi gắm tâm sự của mình theo những con sóng nhỏ dập dềnh. Mái tóc nâu tung bay theo làn gió đông lạnh buốt, cô hơi so vai, co mình trong chiếc áo bông dày sụ cùng với cái khăn choàng màu ca-fé điệp màu với nước sông đục ngầu của mùa đông. Tách biệt với thế giới bên ngoài bằng chiếc headphone đeo trên tai, dường như thế giới này chỉ có cô, con sông vắt qua thành phố ngay trước mắt cùng với bản nhạc “ I Cry” của Shayne Ward

You said goodbye
I fell apart
I fell from all we had
To I never knew
I needed you so bad….
……
If you could see me now
You would know just how
How hard I try
Not to wonder why

I wish I could believe in something new
Oh please somebody tell me it"s not true (oh girl)
I"ll never be over you….

Bài hát cứ lặp đi lặp lại khi cô đứng đó, cô thích nó chỉ bởi nó quá đúng với cô, đã 5 năm trôi qua, cô vẫn không thể nào quên được vết thương lòng đã như một con dấu đóng cái cộp vào tâm trí cô, lấy đi mất niềm tin của cô vào cái gọi là tình yêu. Đã 5 năm nhưng cô vẫn một mình, người đến và người đi, cũng đã có biết bao cơ hội trôi qua, nhưng cô vẫn không sao mở lòng mình, vẫn không đủ tự tin để gầy dựng lại niềm tin đã mất. Cô cứ sống như thế suốt chừng đó năm, vẫn chỉ có gia đình, bạn bè là những người thân nhất. Dần dần trong cô như có một góc riêng cho kỉ niệm đó, cho người con trai đó, cũng không hẳn là hận, nhưng cũng không hẳn là đủ lòng vị tha để tha thứ cho anh. Vì anh, cô đã lao đầu vào học hành, công việc trường lớp, tham gia tình ngyện, rồi thì apply học bổng này học bổng nọ để được đi khỏi cái thành phố này, dù là nơi anh chưa hề đặt chân đến, biết bao nhiêu cách cô đã cố gồng mình để có thể quên anh. Cô đã tự hứa với bản thân mình rằng, nếu một ngày, cô đạt được những mục đích kia, người đầu tiên cô nói lời cảm ơn đó là anh – động lực lớn nhất để cô dám làm những điều mình chưa hề nghĩ đến.
Cuộc sống cuốn cô vào cái vòng quay vô tận của nó, dần dần quĩ thời gian trước đây cô dành để gặm nhấm cái lí do to đùng cho việc vì sao anh nói yêu cô dễ dàng và lại quay lưng với cô càng dễ dàng hơn thế. Thay vào đó, từ một cô sinh viên 19 tuổi, bây giờ cô đã là một cô gái trưởng thành, 24 tuổi kia mà, một công việc ổn định mà nhiều người phải mơ ước, một gia đình nhiều người phải ngưỡng mộ, nhưng cô vẫn đi về một mình sau giờ làm, có chút buồn thoáng qua trong đôi mắt khi ai đó bắt gặp cô đang một mình. Đang mải mê với dòng suy nghĩ cùng chiếc iPod vẫn ở những giai điệu cũ quen thuộc, cô bỗng giật mình bởi một trái bóng nhỏ lăn đến ngay giày. Như bị đánh thức khỏi cơn mê mị của chính mình bởi một va chạm nhỏ, bằng phản xạ tự nhiên, cô gỡ một bên headphone ra, cúi xuống nhanh chóng chụp lại quả bóng nhỏ suýt nữa sượt sang chân cô lăn qua khe lan can mà rơi xuống dòng nước mải miết trôi kia. Khi ngẩng lên bắt gặp một chú bé nhỏ xíu trong bộ đồ ấm lật đật chạy đến, trông ngồ ngộ hệt như chú gấu Pooh mà lúc nhỏ và đến tận bây giờ cô vẫn thích, nhìn yêu đến nỗi chỉ muốn cắn một phát thôi. Đúng là giang sơn khó đổi - bản tính khó dời, cái tính yêu trẻ con đến phát cuồng của cô không thể nào bớt đi được, được dịp ôm trẻ con miễn phí, mà lại kute thế kia, dại gì bỏ lỡ. Thế là chạy vội đến nó, đưa trả lại quả bóng không quên ôm hôn và hỏi vài câu đại loại như ba mẹ con đâu rồi, ui lạnh thế này sao lại để nhóc chạy một mình ra đây hay như câu không nhờ có chị thì quả bóng của nhóc rơi xuống sông kia rồi, không nhặt lại được đâu kèm theo một cái nháy mắt đáng yêu. Đang vòi thêm một cái hôn đánh chụt từ đứa nhỏ dễ yêu kia cùng với bộ mặt cười tít mắt vì sung sướng của cô thì một giọng nói cất lên:

- Kìa Tôm, sao con chạy đi nhanh thế, mới nghe điện thoại một tí quay lại đã biến mất rồi, tìm con nãy giờ đấy, không khéo chạy nhanh vấp ngã thì về ốm đòn với mẹ con.

Cô gái ngước mặt lên trong khi nụ cười kia vẫn chưa kịp tắt, liền nói:

- Cháu nó chạy đuổi theo trái bóng, em đã giữ nó lại cho anh rồi đây, lần sau anh nhớ trông chừng con cẩn thận nhé. Thôi bye bye nhóc, yêu thế, chị đi nhé!
- Chào anh.

Cô gái nhỏ tất tả bước đi như để chạy trốn gió lạnh từ bờ sông, trốn chạy một điều gì đó như nỗi sợ hãi, như một lần nữa minh chứng cho “căn bệnh” sợ tiếp xúc với đàn ông như 5 năm nay vẫn thế, để lại cho người con trai kia hàng đống câu hỏi trong đầu.

Anh. Đứng sững đó mà chưa kịp giải thích gì với cô, đứa nhóc cứ lay tay anh đòi về, dường như vẫn chưa hết bị ấn tượng với nụ cười đáng yêu, tỏa nắng trong một chiều mùa đông như thế nhưng vẫn đượm chút gì buồn buồn, nếu như anh không nhìn lầm. Tại sao lại có một cô gái đứng một mình ngay bờ sông trong một ngày đông không mấy dễ chịu này, thường thường những người trẻ chỉ thích chui trong nhà hoặc thích thú cùng nhau nhâm nhi tách ca-fé chiều trong mấy coffee-shop đèn vàng ấm áp. Tại sao khi thấy anh cô lại vội vã bỏ đi như thế mặc dù rõ ràng vẻ luyến tiếc muốn được chơi cùng bé Tôm hiện rõ trên khuôn mặt. Tại sao trong nụ cười của cô, lại có nỗi buồn sâu xa đến thế. Huy khẽ lắc đầu, như muốn xua đi những câu hỏi có phần để tâm hơi sâu đến đời tư của một người xa lạ - việc mà anh chưa và hầu như không có thời gian để dành cho nó. Mãi đến khi hai người con trai, một lớn một bé đã yên vị trên chiếc xe ấm áp, thoát khỏi làn gió đông cay xè mắt, cu Tôm mới bập bẹ ậu... ậu ( cậu…cậu ), lắc tay anh và chìa ra trên bàn tay mũm mĩm của nó một chiếc kẹp tóc con gái màu đỏ. Ngây người ra một lúc anh mới thầm nghĩ đây chắc là chiếc kẹp của cô gái kì lạ lúc nãy mà cu Tôm đã kịp rứt nó ra khi đùa giỡn với cô. Nghĩ thế anh liền cầm lấy nó và bỏ vào một ngăn nhỏ trên chiếc xe của mình, nhưng để làm gì thì anh không biết. Nhanh chóng đưa cậu nhóc về nhà trả cho bà chị yêu quí của anh để còn kịp tạt qua công ty giải quyết một số hợp đồng cho kịp dịp nghỉ lễ Giáng sinh, anh là vậy, công việc lúc nào cũng ngập đầu, gia đình và công việc có lẽ hai thứ quan trọng nhất với anh trong lúc này. Chả vì thế mà anh sẵn sàng bỏ chút thời gian quí báu của mình chở thằng nhóc con chị ruột anh đi dạo trong lúc đợi mẹ nó đi Metro với bà ngoại!!

Trở về với công ty, với công việc, giai đoạn cuối năm luôn là lúc các doanh nghiệp phải kiểm tra sổ sách, giải quyết các chứng từ, tổ chức các sự kiện nhằm đánh dấu một năm hoạt động….và một buổi tiệc tri ân khách hàng, những người đã ủng hộ công ty anh trong suốt một năm qua, là một điều không thể thiếu. Tất bật với khâu chuẩn bị địa điểm, trang trí, từng lá thiệp mời được gửi đi… tất cả những diều đó đều do anh – giám đốc trực tiếp tham gia góp ý để đạt được hiệu quả cao nhất.

4h30 chiều cuối năm.

Mặc dù còn gần một tháng nữa mới đến Tết Âm lịch, nhưng không khí Tết của các nước Châu Âu cùng với mùa Giáng sinh đã tràn về khắp phố phường, V rời khỏi công ty sau một cuộc họp tổng kết, công việc yêu thích cũng có lúc làm cô phải mệt nhoài, những lúc như thế, cô chỉ muốn về nhà, về với căn phòng xinh xắn dễ chịu của mình cùng chú cún dễ thương mà cô gọi là con. Vừa đến cổng đã thấy một người đàn ông đứng sẵn, chạy đến mở cổng mới hay anh ấy là người của công ty nơi gia đình cô mua chiếc Chevrolet 5 chỗ hồi đầu năm, người ta đến đây để mời ba cô đi dự buổi tiệc tri ân khách hàng vào tuần sau. Khẽ mỉm cười nhận lấy chiếc phong bì sang trọng và bước vào nhà để trốn cái lạnh cuối năm, cô thầm nghĩ ai sẽ đi dự buổi tiệc đó đây, ba cô đã bay đi Hà Nội họp hành đến tận cuối tuần sau, mỗi khi ai đó vô tình nhắc đến Hà Nội, lòng cô lại có chút quặn, mặt hơi tái đi. Mẹ cô thì lại không thích những nơi đông người như thế, anh cô lại càng không, chị cả thì Giáng sinh năm nay có người yêu ở Nhật về, đi mới là lạ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây