80s toys - Atari. I still have



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đốm lửa trong ngày đông


Bỏ đại chiếc phong bì lên bàn để ôm lấy chú cún nhỏ tung tăng chạy ra mừng, cô thầm nghĩ, ngày đó nếu có hứng, thì mình đi cho đỡ phí cũng được vậy.

18h05 ngày 15/12/2011

Cả nhà vắng lặng, cuối năm mà, mỗi người lo một việc, dễ gì rảnh để mà ngồi ăn cùng với nhau một bữa cơm nóng. Còn mình cô trong căn nhà rộng, ngán ngẩm dọn dẹp lại góc bàn bấy lâu nay bỏ quên, tình cờ thấy chiếc phong bì mời vào tối nay lúc 19h00 tại Golden Phoenix Palace, cô thay vội chiếc đầm đỏ mới mua định bụng sẽ mặc vào đêm Noel cùng đám bạn gái đến giờ vẫn còn Single, khoát chiếc áo choàng lông và bước ra ngoài gọi taxi. Thà tiếc ít tiền đi taxi còn hơn phải run cầm cập trên chiếc xe máy trong mùa đông rét mướt thế này, cô nghĩ thế.

Buổi tiệc được trang hoàng đơn giản nhưng vẫn sang trọng phảng phất chút không khí Noel đang đến rất gần, đèn vàng lung linh tạo cảm giác ấm cúng cho người tham dự, mỗi chừng đó thôi cũng đủ thấy sự tinh tế trong gu thẩm mĩ của chủ nhân bữa tiệc. Đang lơ ngơ tìm cho mình một chỗ giữa buổi tiệc toàn người lạ, đặc biệt với một người không giỏi bắt chuyện như cô, cô mừng rỡ khi thấy một góc bàn sát bồn hoa nhỏ đáng yêu gần cánh gà vẫn còn trống. Cô tiến tới và xung quanh cô thì toàn những cặp đôi trung niên đang thi nhau kể chuyện con cái và gia đình mình. Cô thà ngồi đó, để mặc họ nói chuyện, lâu lâu hỏi thăm cô vài câu về tuổi tác, làm nghề gì còn hơn là ngồi cùng bàn với đám con gái nhà trọc phú, chân dài óc ngắn không mấy gia giáo cứ suốt buổi ca những bài ca túi hiệu, giày hiệu và đi Bar nào mới là sành điệu. Đang mải mê theo những câu chuyện văng vẳng bên tai của các bà, các chú thì có chuông điện thoại reo, là của cái Mắm đây mà. Cô chơi với Mắm từ những năm Cấp 3, hai đứa không chung lớp nhưng lại rất thân nhau, Mắm thích ai, cô biết, và ai thích cô, Mắm cũng biết. Âý thế mà đã mà đã 9 năm bên nhau, cô định bụng chiếc đầm đỏ đang mặc sẽ cùng Mắm diện Noel năm nay – lại một “Noel of two single girls” – tên bộ ảnh mà cô đặt khi hai đứa đi chụp cùng nhau giờ này của 8 năm trước. Khán phòng chuẩn bị bắt đầu lễ, nhạc nổi lên làm cô phải chạy ra sát cánh gà mới có thể nghe điện thoại của con nhỏ bạn.

- Mi đang ở đâu vậy?
- Ừ, đang ở Golden Phoenix, hix
- Ặc, làm gì ? Đang định rủ mi đi ăn hàng, ba mẹ ta đi hết rồi, thèm ăn bánh tráng kẹp quá, trời này ăn thì đã hehe
- Con quỉ, sao không rủ sớm, nhà ta cũng không có ai, nhác ăn cơm một mình nên đi tiệc ấy mà. Tiệc người ta tri ân khách hàng do đầu năm có mua chiếc ô tô đó.
- Ờ thế hả, té ra nhác ăn một mình nên chạy đi ăn tiệc cho đông vui chứ gì, thôi đi vui vẻ đi, mai mốt ta chạy lên nhà mi.
- Ừ okie, lên thì phone ta, bye bye cưng.

Cách đó một tấm màn có một người đàn ông đã nghe được cuộc nói chuyện của cô, một cuộc nói chuyện quá đỗi bình thường, đúng, nhưng điều làm anh bất ngờ đó là giọng nói của cô gái. Vài tháng trước, vào một ngày đầu đông, anh đã được nghe nó, chỉ vài câu nói vội vã rồi bước đi, nhưng anh cứ ghi dấu nó mãi.

Buổi tiệc cứ thế diễn ra trong tiếng chạm ly, tiếng nói chuyện sôi nổi và điệu nhạc du dương trên sân khấu. Ban Giám đốc cầm ly rượu đi hết bàn này đến bàn khác để thể hiện sự biết ơn của mình đối với những vị khách hàng thân thiết, khi anh cùng những người khác tiến đến bàn cô, hai ánh mắt bất ngờ chạm nhau. Anh – một ánh mắt đầy quyền lực nhưng cũng có gì đó thật dịu dàng nơi đáy mắt, dường như anh mới vừa nháy mắt tinh nghịch với cô thì phải, ánh mắt của người quen mới gặp lại. Cô – ánh mắt hơi bất ngờ và ngờ ngợ của người đang lục lại kí ức xem đã gặp anh ở đâu. Đang lục tìm kí ức về hàng triệu người lướt qua cô mỗi ngày, một người phụ nữ sang trọng chừng 30 tuổi chạy đến dắt theo một đứa bé giao vào tay anh:

- Lát nữa em đưa Tôm về nhà giúp chị nhé, chị và ba nó còn cấn nhiều bạn bè phải tiếp quá, rồi nháy mắt bước đi.

Đến khi nhìn chú bé bụ bẫm cô mới chợt nhớ ra anh là ai, chắc trên đời này chả có ai như cô, nhớ trẻ con thì nhanh lắm, còn mặt trai thì cứ thế mà quên bẵng đi thôi.

Sau những lần nâng lên chạm xuống, những nụ cười xã giao cùng những câu nói mát lòng người bên cạnh, cô đứng lên chào những người cùng bàn và ra về, có lẽ, với cá tính của mình, V không thích hợp cho lắm với những bữa tiệc thế này. Vừa bước ra đến cổng định bắt taxi thì một chiếc Chevrolet chờ đến, người ngồi trên xe hạ cửa kính và bảo:

- Lên đi, tôi đưa em về.

Vẫn còn bất ngờ với lời mời giống như ép buộc kia cùng với ý nghĩ :”Đúng là PR cho hãng xe công ty mình, một chiêu marketing khá khéo léo.”, tôi trả lời:

- Không sao, tôi đi taxi về được rồi, anh cứ đi trước đi, tôi không quen đi với người lạ.

Anh bước xuống xe, mở cửa và kéo như ấn tôi vào chiếc xe của mình, cho xe lao đi.

- Trời lạnh thế này, em định đợi mấy tay taxi dở hơi bắt khách giữa đường kia đến bao giờ. Vả lại con gái đi taxi một mình giờ này cũng không an toàn.
- Vậy đi với người lạ như anh có chắc an toàn? Tự nhiên tôi thốt ra lời nói không giống với tính cách nhu mì của mình cho lắm.
- Em yên tâm, không kẻ dụ dỗ nào bắt cóc phụ nữ mà còn mang theo trẻ con đâu, phiền phức lắm. Nói đến đó anh liền chỉ chỉ tay ra băng ghế phía sau, nơi Tôm đang mải hí hoáy với bộ đồ chơi siêu nhân của nó.

Tôi ngoảnh lại, đôi mắt sáng rỡ như thấy trai (theo kiểu mà bọn bạn vẫn nói khi chúng bắt gặp một anh chàng hotboy nào ngoài phố).

- Cưng ơi, hi con, nhớ cô không hihi.

Đứa nhỏ mừng rỡ như khi gặp lại mấy đứa bạn học mẫu giáo hay chơi bắn súng cùng, nhấp nha nhấp nhổm lắc lắc tay Huy đòi lên ngồi với tôi. Anh nhìn tôi với ánh mắt như nhìn sinh vật ngoài hành tinh: “Quái lạ, thằng nhóc này bình thường ghét con gái lắm cơ mà, sao giờ lại nằng nặc đòi lên ngồi với cô là sao?”

Cô cười nham hiểm và nói: “Chắc cô có sức quyến rũ mà ít người biết được, nhóc nhỉ !”

Không chịu được cái sự mè nheo của thằng nhỏ, Huy đành dừng xe và bế nó lên ngồi trên người cô. Xem ra sự chật chội này có vẻ không được lịch sự cho lắm, nhưng vì băng ghế phía sau toàn là những đồ chơi của cu cậu, có muốn ngồi cũng hơi phiền phức.

Cô như bắt được vàng, thích thú ôm đứa nhỏ vào lòng, thủ thỉ vào tai nó những lời to nhỏ, tranh thủ thơm lên đôi má phúng phính trắng hồng. Cảm giác như trên xe chỉ có cô và đứa trẻ.

Không chịu được cảm giác mình giống như người thừa, anh cất tiếng:

- Cô có vẻ yêu trẻ nhỉ?
- Vâng, tôi thích trẻ con lắm, lần nào thấy con cái nhà ai dễ thương là cũng chạy lại chọc rồi ôm, có khi ba mẹ nó không biết, cứ tưởng đâu định bắt con người ta, thế là chạy đến giằng lại rồi ném cho cái nhìn đầy cảnh giác.

Nói đến đó cô chợt cười lớn, hình như rất thoải mái. Anh nhìn cô, lòng tự dưng có chút gì đó ấm áp. Lần đầu tiên, khi anh không hỏi mà cô tự dưng mở lòng: “Khi còn học Cấp 3, tôi có quen với một anh chàng bằng tuổi, có lần hai đứa dắt nhau đi shopping, tôi để cậu ta chọn đồ một mình, còn mình thì đuổi theo một cậu nhóc cũng đáng yêu như bé Tôm. Cậu ấy liền bảo tôi là cái đồ dụ dỗ con nít. Nghĩ lại thấy mình buồn cười quá”. Đến khi nói ra từ cuối cùng, cô mới biết mình lỡ miệng, không đâu lại đi kể những chuyện đời tư, lại còn xưa lắc với một người lạ như anh....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0003 giây