WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cổ tích cà phê và sữa
Tác Giả: HiVN.Hexat.Com
Tình cảm là như thế, cứ ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ dịu dàng khiến ta không hề đề phòng, nhưng lại quẩn lấy ta khi ta bắt đầu dành tâm ý cho nó...

Vốn biết rằng chuyện cổ tích là thứ chuyện kể trước khi đi ngủ, là câu chuyện của những giấc mơ, nhưng không vì thế mà người ta phải ngừng mơ mộng. Tôi viết câu chuyện này dành tặng cho bản thân, cũng là dành cho tất cả mọi người. Chúc mọi người có thể tìm được cho mình câu chuyện cổ tích riêng, không chỉ là những "fairy tale" trong tưởng tượng...

1. Anh

Có thể nói em là một đứa con gái ích kỷ. Em vì bản thân mình quá nhiều, em chẳng bao giờ phủ nhận điều ấy. Vậy mà người ích kỷ như em đã quyết định nhường thứ quý giá nhất với mình cho một người con gái khác. Bảo vật ấy là anh.

Em - không xinh, rất rất bình thường, nhưng lại có những giấc mơ lãng mạn bên cạnh chàng hoàng tử đẹp trai nhà giàu. Thế nhưng, cuộc đời đâu phải như ta mơ tưởng, em "fall in love" với một người mà em không bao giờ nghĩ tới. Người ta chỉ có duy nhất một điểm giống như em từng mơ là cao hơn em hẳn một cái đầu và khá hiểu biết. Em có thể cực kỳ vui vẻ khi ở bên người ấy. Người ấy cũng có vẻ quan tâm đến em, ở bên em lúc em cần, có khi còn đáp ứng cả những đòi hỏi kỳ quặc không đầu không cuối của em. Thế nhưng người đó cũng dành những sự quan tâm tương tự cho những cô gái quanh em, nhất là bạn bè em. Nếu như em đã là người không tỉnh táo, nếu như em yếu mềm và tự dối được lòng mình là anh ấy quan tâm họ vì họ là bạn bè em thì em sẽ hạnh phúc lắm. Thế nhưng, em là thế, quá tỉnh táo và nhạy cảm, em lại chưa một lần cho phép mình nghĩ em có thể sẽ là công chúa của ai đó. Em chỉ luôn hạ thấp mình và gọi đó là tự ý thức được bản thân. Em không biết liệu thế có phải là khôn ngoan hay không, nhưng nó giúp em trở nên cứng rắn hơn. Em tự bắt mình không được xiêu lòng trước bất cứ ai, dù có tốt thì họ cũng chẳng dành cho em. Và thời gian đã chứng minh những gì em làm là đúng, em đã không phải khóc thầm rồi trở nên thù hận nguời khác như mấy cô gái thiếu ý chí trong những bộ phim Hàn Quốc chiếu trên tivi mà em thường được xem.

Anh là một người quá... bình thường. Em không bao giờ nghĩ là tình cảm của mình sẽ dành cho một người bình thường như anh. Vậy nên em cứ ở bên anh mà không thèm nhắc nhở bản thân phải cẩn thận với thần Cupidon nghịch ngợm. Bên anh, em được thật sự là em, vui vẻ và tự nhiên. Không biết là do em ảo tưởng hay là sự thật ngọt ngào là anh luôn nhìn em, ánh mắt anh luôn hướng về em. Trìu mến, yêu thương. Em thấy mình trở nên thật nhỏ bé và hạnh phúc trước cái nhìn ấy. Em vẫn tự dặn lòng rằng không được quá mơ mộng, nhưng chỉ cần thấy tên anh sáng lên trên màn hình điện thoại là em sẵn sàng bỏ hết mọi việc chỉ để nhắn tin với anh, nói chuyện với anh. Chỉ cần anh quan tâm đến em thì em đã vui đến mức muốn cười mãi...

Em biết, em biết chứ, anh, dù chỉ bình thường thôi, cũng không phải là dành cho em. Nhưng em đã không làm thế nào được rồi, em nghĩ là mình đã thích anh mất rồi.

Ừ thì em ngốc! Anh chưa một lần nói thích em hay bất kỳ điều gì tương tự thế mà em đã quan tâm đến anh vô điều kiện. Em lo lắng cho anh từng chút một, chẳng đắn đo hay toan tính... Em cứ thế, ngày ngày tháng tháng ở bên anh, cho đi thời gian và cả tâm sức của mình. Nhưng lạ một điều là em chưa bao giờ có ý định bắt anh phải trả cho em thứ gì. Mặc dù - như em đã nói đấy - em là một người vô-cùng-ích-kỷ.

Tình cảm là như thế đấy! Nó nhẹ nhàng bao bọc lấy ta khi ta chưa thèm quan tâm, nó cứ ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ dịu dàng khiến ta không hề đề phòng, nhưng lại quẩn lấy ta khi ta bắt đầu dành tâm ý cho nó. Thế rồi lúc mà ta biết là không thể nào rời xa được nó nữa thì nó lại rời bỏ ta. Em nhớ mình đã đau khổ đến mức nào khi anh nói với em là anh đã yêu chị ấy. Đau lắm, anh có biết không? Lúc ấy em chỉ muốn khóc thật to, muốn ôm lấy anh mà hét lên rằng: “Em yêu anh!” Yêu anh biết nhường nào. Là do bản tính vốn có của em, thay vì nỗi đau dâng trào lên trong tim, em mỉm cười với anh, vô tư như đứa em gái nhỏ trêu chọc anh trai với mối tình đầu khó nói. Em vui vẻ nói cười, giấu biến đi giọt nước mắt xót xa. Em chắc là một diễn viên đại tài nên anh mới chẳng thể nhận ra một chút gì...

Vì sao khi anh đi, em đã không ôm lấy anh, hỡi người...?

Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa...?

2. Em

Cô bé có lẽ là mảng màu rực rỡ nhất trong cuộc sống vốn tẻ nhạt của anh. Ấn tượng đầu tiên của anh về bé là khi bé đang "lên lớp" cho bạn anh về thế nào là lịch sự, vì thằng bé chẳng may làm đổ giá vẽ của một-người-không-quen mà dám đi thẳng không thèm xin lỗi một câu. “Chà chà! Lại một cô nàng 9X đanh đá. Hừm, nhưng cũng có vẻ cá tính ra phết”. Đấy là toàn bộ những suy nghĩ của anh về bé ngay lúc ấy.

Lần thứ hai nhìn thấy bé là trong một hoàn cảnh quá khác. Em đang lặng lẽ ngắm những bức tranh cổ trong Bảo tàng Dân tộc học. Cô bé đanh đá giờ nhìn thật hiền, gương mặt kia phảng phất một vẻ gì đó rất... lãng mạn. Ấn tượng về một cô nàng cá tính yêu những bức tranh Đông Hồ khiến anh hết sức tò mò. Anh tự hỏi, ẩn sâu bên trong cô gái lạ lùng kia là một con người như thế nào? Anh muốn được làm quen với bé, muốn nói chuyện với bé, nhưng lại sợ bị mắng cho một trận. Nên lại thôi.

Lần thứ ba nhìn thấy bé, anh đã rất ngạc nhiên. Đấy là ở một lớp học khiêu vũ. Nói thì ai cũng biết người ta đến cái chốn này để nhảy và học nhảy. Còn bé thì cứ thích đặt mình vượt ra khỏi cái quy luật ấy. Bé không nhảy, cũng không đưa mắt nhìn xung quanh - kiểu của những người mới đến (như anh), bé chỉ ngồi ở một góc, ôm laptop gõ gõ, chép chép, lại gõ gõ… Có lẽ bé đang bận chat với một anh chàng nào đó. Hay đang chơi game nhỉ? Giải ô chữ chẳng hạn? Ai biết được đấy!

Giờ anh mới được nhìn kĩ bé. Bé không xinh, bé có khuôn mặt trái xoan với gò má cao hơi gầy - một khuôn mặt mà thường chỉ 2, 3 tháng không gặp, người ta sẽ chẳng còn mấy ấn tượng. Dáng người nhỏ bé và mảnh dẻ đến tội, thế nhưng khuôn mặt và ánh mắt của bé lại toát lên sự kiêu hãnh và có chút tự phụ. Cô bé khiến cho người ta vừa muốn tránh càng xa càng tốt, vừa muốn che chở và bao bọc. Kì lạ thật! Tại sao với một cô gái xa lạ, anh lại có nhiều cảm xúc đến thế?

Anh cứ thế đứng nhìn bé, đến khi Ly - giáo viên và cũng là động lực khiến anh tham gia lớp này - lại gần. Anh hỏi cô về cô nhóc kì lạ:

- Con nhóc là bạn học chung với em gái của Ly. - Ly kể, chậm rãi mỉm cười. - Nó khá kì lạ, khá hoạt bát vui vẻ nhưng lại có niềm đam mê bất tận với những thứ thuộc về thế kỷ trước. Nó đến phòng tập của Ly là vì nó nghĩ ở đây đủ yên tĩnh cho nó hoàn thành việc dịch mấy cái trang web gì gì đó của nó mà…

- Yên tĩnh ư? Ở đây ư? - Anh bật cười thành tiếng.

- Ly đã nói là cô bé thích những thứ thuộc về thế kỷ trước rồi mà. Những bản nhạc cổ điển và những vũ điệu xưa có vẻ cuốn hút nó. - Ly lại một lần nữa mỉm cười và kéo tay anh đi. - Đi với Ly nào, Hải đến đây học nhảy mà, đừng làm phiền cô bé nữa. Tiền học ở đây cũng không rẻ đâu đấy!

- Quả thật là kì lạ. - Anh chỉ lẩm bẩm được có thế trước khi bị cuốn vào những vũ điệu mê hoặc.

Anh cũng chẳng nhớ làm thế nào mà anh làm quen được với bé. Hình như là nhờ một cụm từ chuyên ngành tiếng Anh khó dịch mà anh mới vô tình đọc buổi sáng, trong khi cô bé đang nhăn trán suy nghĩ. Anh cũng chẳng để tâm, chỉ nhớ rằng bé đã mở ra trong anh cả một thế giới diệu kì. Trước khi quen bé, anh nào biết cuộc sống có thể tươi đẹp đến thế, nào biết anh có thể cười nhiều đến thế. Những lúc đi cạnh bé là những khi anh vui vẻ nhất. Bé biết nhiều đến ngỡ ngàng về tranh nghệ thuật - thứ anh cũng cực kì đam mê. Nhưng bé cũng lại là một bạn nhảy khá vụng về khiến cho anh không khỏi bật cười. Bé là người con gái khiến cho trái tim anh thêm rộng mở, là người rất quan trọng với anh. Bé yêu anh. Anh biết. Tình cảm của bé chân thành và mạnh mẽ theo một cách rất riêng. Ngọt ngào vừa đủ, quan tâm vừa đủ, giống như một cô em gái để anh không phải ngại ngùng khi gặp bé. Bé tỏ ra thờ ơ nhưng lại rất quan tâm đến các cô gái quanh anh. Bé luôn cười, nhưng đôi mắt lại thoáng buồn mỗi khi anh vô tình nhắc đến một cái tên-con-gái. Anh biết tất cả. Nhưng biết sao được. Tình cảm anh đã dành cho Ly từ lâu rất lâu rồi......

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây

pacman, rainbows, and roller s