Trên đường đi, nàng cứ ríu rít như một đứa con nít lần đầu đi mẫu giáo. Nàng kể đủ thứ chuyện rồi cười phá lên. Nhưng hình như chuyện nào cũng có nhân vật chính là Hải thì phải. Ừm, em gái thần tượng anh trai thôi, chẳng có gì lạ nhỉ? Đi tới 4 tiếng đồng hồ thì cô bé mới ưng ý với một món đồ mà Phong nhìn cũng thấy khá bõ công đi cả mấy tiếng qua. Nói là hộp chứ đúng ra nó là một cái ống dài, tròn, màu nâu sậm, khảm trai tinh tế. Trên miệng ống còn có mấy họa tiết dân tộc rất đẹp. "Cô gái này có mắt thẩm mĩ quả là không tồi!". Dù chẳng ưa cô, Phong cũng phải thầm khen ngợi vài câu.
- Aaa! - Cô nàng hét nhỏ, tay còn liên tục giật áo Phong, lôi anh về với thực tại.
- Gì hả?- Anh ngơ ngác giật mình.
- Trời! Gọi nãy giờ không nghe gì ấy hả? Sao ngơ dữ vậy? Bộ… (thấp giọng)… thấy em chân dài nào đi qua hả?
- Khùng! - Anh cốc một cái vào đầu làm nạn nhân hét lên phản đối. Ha! Vậy là anh đã trả đũa được vụ cô nói anh là công tử bột rồi!
Mồ hôi cộng với tiếng dạ dày kêu đã tố cáo cái sự mệt mỏi của cả hai đứa. Nhi thoáng bối rối rồi nhanh chóng lôi tay Phong:
- Đi nào! Làm xe ôm cho em đến chỗ này rồi anh sẽ được đền bù xứng đáng.
- Đi đâu nữa? Anh mệt lắm rồi đấy nhá!
Mồm thì kêu ca phàn nàn nhưng Phong vẫn ngoan ngoãn làm xe ôm cho Nhi. Điểm dừng chân cuối cùng là một quán… kem.
- Ôi trời! Anh đang đói muốn chết, lại lôi anh đến cái chỗ này hả? - Anh nhăn nhó.
- Ngốc xít! - Cô nàng chu mỏ. - Chứ anh chưa đến mấy quán kiểu này hả ông già? Ở đây có cả mì Ý và pizza. Có cả bia nếu anh chê kem nữa đấy.
- Thôi, tôi theo cô. Mệt quá rồi! Vào luôn đi còn gì? - Anh xua tay đẩy đứa lắm mồm đi bên cạnh, cười thầm: “Hóa ra là dẫn mình đi ăn! Cũng biết điều phết!”
Quán kem lúc hơn một giờ cũng không đông lắm. anh chọn cho mình mì Ý và kem giống Nhi chứ không uống bia như cô dự đoán, gọi thêm cả một cái pizza cỡ vừa cho hai đứa nữa anh mới yên vị vào bàn. Nhi chọn một cái bàn cạnh của sổ, hướng mắt ra phía hồ với những hàng cây xanh mát. Không gian trong quán cũng toàn một màu xanh lá cây, đậm có, nhạt có nên không hề đơn điệu. Một không gian hoàn hảo để thư giãn giữa cái nắng chói chang. Cô nhóc này cũng biết chọn địa điểm nữa đấy nhỉ?
Vừa ăn hai người vừa trò chuyện, Phong đã ngạc nhiên trước cô bé lần thứ n trong ngày hôm nay:
- Học ngành báo chí mà sao tìm hiểu về kiến trúc nhiều thế? Thấy kiến trúc sư giàu hơn tính đổi nghề hả bé?
- Lại bé? Em ít ra cũng 21 tuổi rồi sao mọi người cứ gọi là bé thế? Em ấy à, học báo chí nhưng yêu cả mĩ thuật nữa, rất hay lân la ở các bảo tàng, lại theo cha đến mấy triển lãm nên biết chút chút. Hì. - Em cười nhẹ giọng giải thích. - Với lại, chẳng phải ở cạnh em có một người suốt ngày chỉ nói đến kiến trúc hay sao? Em phải tìm hiểu để còn nói chuyện với người ta chứ!
Rõ ràng là em đang nhắc đến Hải - thằng bạn yêu nghề hơn yêu... vợ của anh. Anh mấp máy môi định nói gì lại thôi. Như chẳng hề nhận ra cái bất thường thoáng qua của Phong, Nhi chìa ra trước mặt anh một túi giấy màu nâu nhạt:
- Cho anh! Trả công xe ôm sáng nay nè. Không lại bảo em bóc lột sức lao động.
- Chả thế còn gì? - Phong nhồm nhoàm nhai nốt miếng pizza, tay giật vội túi giấy, sợ cô đổi ý: - Xem công cán thế nào nào.
Anh mở cái túi, nhẹ nhàng lôi “tiền công” của anh ra ngắm nghía, lấy tay khều cô đang chiến đấu với đĩa mì:
- Này em! Cái này trông như lọ đựng tăm ấy nhở?
- Thì là nó mà. Nó đẹp không kém gì cái sáng nay. Mỗi tội... bé hơn một tí tẹo.
- Cái gì? – Anh phản kháng. - "Một tí tẹo" của em là 20 lần à? Em thật là biết đùa. Thôi, thế bữa ăn hôm nay em trả đi. Em đúng là độc ác, vắt kiệt sức lao động của anh với đồng lương hèn mọn. - Anh vừa nói vừa làm ra vẻ mặt căm phẫn, dứ dứ cái… lọ tăm trước mặt cô. Nhi cười với anh, nhăn mũi làm mặt quỷ, rồi lại cười dịu dàng:
- Thôi mà! Mà cái này đẹp anh nhỉ?
Vừa nói cô bé vừa lôi thành quả cả sáng đi chọn của hai đứa ra ngắm nghía:
- Ừ đẹp… - Anh ngẩng đầu nhìn cô, rồi cúi xuống xúc một thìa kem to. - Không đẹp sao được. Chọn những 4 tiếng đồng hồ cơ đấy.
- Em nghĩ là anh ấy sẽ rất thích. Em đã từng đến nhà anh ấy, thấy anh ấy vứt những bản thiết kế rất lung tung. Cứ mỗi lần đi tìm lại rối lên, có cái này rồi, anh ấy sẽ đỡ phải đi tìm. Nhà cũng đỡ bừa bộn hơn.
- "Anh ấy"? Ý em là thằng Hải hả?
Em chỉ cười gật đầu không nói.
“Hải? Nó có biết là nó được quan tâm thế nào không nhỉ? Ối đứa mong mà chẳng được, sao nó cứ thờ ơ thế?” Phong nhìn Nhi, nghĩ thầm, hình như trong suy nghĩ ấy có thoáng một chút ghen tị mơ hồ.
Từ hôm ấy, Phong hay tình nguyện làm xe ôm cho Nhi. Khi thì là đèo đi học vào một ngày nhiều sương, khi là ra Đinh Lễ mua vài quyển tiểu thuyết lãng mạn với hình bìa rực rỡ. Bù lại, anh được ở cạnh cô, nghe giọng cười trong trẻo và cô sẽ lại làm hướng dẫn viên cho anh, chỉ cho anh nét đẹp của cái thành phố mà tưởng như anh đã rõ đến từng ngóc ngách. Những khoảnh khắc bên cô rất tuyệt. Có khi Phong đèo Nhi qua mấy con đường cổ kính của Hà Nội, khi thì hai đứa hứng chí đạp xe cả một vòng hồ Tây, nếm đủ bún ốc với bánh tôm. Có khi Phong lại để Nhi nửa dụ dỗ nửa ép buộc chen chân vào khu chợ đông người. Mỗi lần như thế, Phong lại có dịp khám phá nét đẹp trong Nhi. Lúc vui tươi nhí nhảnh khiến anh cố lắm vẫn không nín được nét cười, lúc lại sâu sắc, trầm lặng, khi thì như mặt nước hồ thu, trong trẻo đấy, nhưng buồn man mác…
Phong hiểu chứ, bao nhiêu cảm xúc của em, bao nhiêu vui buồn, hờn giận ở em đều là do một người thôi. Đi cạnh em, chứng kiến những cung bậc cảm xúc ấy, biết nó không dành cho mình, tim anh không khỏi nhói lên. Nhưng anh còn biết phải làm sao nữa? Biết lặng im là ngốc nghếch, nhưng anh còn biết làm gì cho cô diễn viên đa cảm của anh đây? Với cô, anh có lẽ đơn giản chỉ là người anh trai. Còn với anh, em chắc cũng chỉ ngang hàng với cô em họ rất gần gũi mà thôi, đúng không? Anh đâu cần phải nặng lòng với em đến thế? Quan tâm đến em buồn hay vui đến thế? Phong là ai cơ chứ? Một kiến trúc sư có tài, khuôn mặt và thân hình không quá nổi bật nhưng hài hòa một cách đáng tự hào. Con gái xếp hàng theo anh đâu có thiếu, sao anh cứ mải mê chạy theo em? Em không xinh, đanh đá lắm, được mỗi cái hài hước, học hành bình thường thôi, nhưng hiểu biết cũng không tệ. Nói chung em chả có gì thu hút. Nếu hỏi anh có gì đặc biệt ở cô gái này thì anh chỉ có thể trả lời đó là sức sống mạnh mẽ ở em. Tưởng như không một thứ gì có thể làm em gục ngã, ngay cả khi người em yêu nói lời yêu một cô gái khác, em vẫn có thể mỉm cười vượt qua. Anh đã là người cùng cô vượt qua những tháng ngày đó, dù việc anh làm chỉ đơn giản là ngồi đối diện cô trong quán cà phê, ngắm cô qua làn hơi của thứ thức uống đắng ngắt. Em không uống được cà phê nhưng nhất quyết gọi cà phê đen không đường, không sữa và dù em cũng chẳng động một giọt nào. Em dĩ nhiên rất không ổn, mặc kệ em có tỏ ra vui vẻ nhiều đến đâu, anh vẫn biết. Mệt mỏi lắm, đau đớn lắm, nhưng em không cho phép mình ngã gục, ép mình diễn tốt vai cô em gái nhí nhảnh trước mặt cậu ta. Em thật đáng quý biết bao nhiêu. Em biết rằng rồi mối quan hệ tay ba sẽ không hề có kết quả. Em biết rằng, nếu bắt Hải phải lựa chọn, cậu ta sẽ khó khăn biết bao nhiêu, đau khổ và dằn vặt nữa. Và nhìn cậu ta như vậy, liệu người được chọn là em sẽ vui? Em thà là cả đời diễn một vai diễn nhàm chán chứ nhất quyết không để cậu ta vướng bận. Tình yêu có sức mạnh lớn thế sao? ...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: