Trân cũng vậy, con bé nhìn tôi mà lay lay hai vai như cổ vũ tinh thần:
- Hông có gì đâu, có gì thì còn em, nha thầy!
- Ha ha, em tôi ghê qua! – Chị Diễm phá ra cười.
Tôi thì lúc này đã tắt cười mất rồi, chỉ biết đứng nhìn cho gia đình chú Ba rời đi, nhìn chị Diễm đạp xe tôi mà chở Trân về trước, cõi lòng bỗng chốc cảm thấy cô quạnh và đơn độc.
Tại sao tôi lại cảm thấy đơn độc? Bởi vì mười phút trước, khi tôi còn đang định nối đuôi mọi người mà cáo từ gia đình Tiểu Mai ra về thì nhạc mẫu đại nhân đã đề nghị:
- Trí Nam, con ở lại một chút nhé, cả nhà có chuyện muốn nói!
Và thế là giờ đây, tôi hồi hộp xốc lại cổ áo mà bước vào nhà, Tiểu Mai đóng cổng lại, nàng thì thầm an ủi:
- Bình tĩnh, anh!
Ở trong nhà, nhạc phụ tôi vừa hút xong một điếu thuốc, và nhạc mẫu cũng đã dọn dẹp nhà bếp xong xuôi:
- Vậy… bắt đầu nhỉ? – Nhạc phụ đại nhân hỏi.
- Ừa, hai đứa ngồi xuống đi! – Nhạc mẫu gật đầu nhẹ nói, đặt khay trà đào xuống bàn.
Căn nhà rộng rãi ấm cúng vừa nãy còn đầy ắp tiếng mọi người nói cười giờ bỗng chốc yên lặng hẳn đi, chỉ còn tiếng cây lá ngoài vườn xào xạc theo gió mà nhẹ đưa hương hoa sữa bay vào nhà. Nhưng hương thơm dịu nhẹ ấy bị hương thơm của trà đào theo làn khói bốc lên nghi ngút từ bốn chiếc tách nhỏ mà át đi.
Ba mẹ Tiểu Mai ngồi cạnh nhau, đối diện hai người dĩ nhiên là tôi và Tiểu Mai, mèo đần Leo ngoan ngoãn nằm phủ phục dưới chân bàn, nhắm mắt lim dim ra chiều phởn lắm.
- Con uống trà đi! – Nhạc mẫu chìa tay ra, khẽ cười.
- Dạ… con mời cả nhà! – Tôi lễ phép thưa, cầm tách trà của mình lên.
Trà vẫn thơm và ngon như trước, rõ ràng Tiểu Mai đã hoàn toàn học được tuyệt kỹ trà đạo này từ mẹ của nàng.
Thật nhẹ nhàng và khoan thai, nhạc mẫu nhà tôi lại rót thêm trà vào tách, rồi người mới lên tiếng:
- Gọi con ở lại đây là vì cô muốn nói một vài chuyện, con không phiền chứ?
- Dạ, không! – Tôi nói chắc chắn, cố tỏ vẻ chững chạc.
Nhạc mẫu cười mỉm, đưa ánh nhìn áp đảo về phía tôi:
- Như con cũng biết thì con gái cô về Việt Nam học đến giờ cũng đã hai năm rồi!
- Dạ…! – Tôi cố gắng ép mình nhìn thẳng vào mắt nhạc mẫu.
- Cả cô và ba nó đều đã không có những sự chuẩn bị tốt nhất để con bé có thể tự lập bước vào đời, thế nên gia đình đều rất lo khi con bé quyết định về Việt Nam sống một mình!
- Dạ… con hơi nghi ngờ về điều này ạ, vì con thấy Tiểu… à Trúc Mai thích nghi với cuộc sống ở đây rất tốt!
- Vậy sao có lần con bé gọi điện về gặp cô, vừa nói vừa khóc nhỉ?
- Hả? Dạ… hả?
Nhạc phụ đại nhân hơi nhíu mày nhìn tôi, và Tiểu Mai ở kế bên thì đan tay vào nhau, nàng đang rất bối rối.
- Hè vừa rồi, con bé bảo là sẽ không về Việt Nam nữa, cô đã rất vui, nhưng cuối cùng thì hiện giờ cô lại đang ngồi ở đây, trong một chuyến đi gọi là thăm-con-gái-xa-nhà!
- Con… không hiểu lắm ???
- Tất cả là do cậu, đúng chứ?
- ……..!
- Người được hỏi phải trả lời!
- ……….!
Một câu hỏi đanh thép đầy bá khí được một người phụ nữ xinh đẹp nói ra, chả thể nào tin được giọng nói êm ái này lại đáng sợ đến thế.
Trả lời ư? Nhưng tôi biết phải trả lời chuyện gì bây giờ đây? Câu hỏi này tự thân nó đã mang đáp án rồi kia mà, tôi đâu cần phải trả lời chứ?! Phải gọi là nhận tội mới đúng, quá khứ lỗi lầm non nớt ngày trước đã trót làm tổn thương cô con gái tiểu thư nhà người, để rồi giờ đây phải lâm vào thảm cảnh bốn mặt một lời này, tôi không còn lời gì để nói nữa.
Bữa tối vừa nãy chỉ là đoạn sơ khởi, và bữa trà này đây mới chính thức được gọi là mang đúng ý nghĩa mục đích của nó, ác mộng thực sự đã bắt đầu!
chapter 345:
Sao vậy? Sao Tiểu Mai ra mắt nhà tôi thì hoàn toàn dễ dàng, không tốn công sức bày vẽ gì cũng đã chiếm trọn hảo cảm từ gia đình tôi. Ấy thế vậy mà đổi lại, giờ đây đến lượt tôi ra mắt gia đình nàng thì lại lâm vào tình cảnh thập phần gian khó.
Phải đối mặt với vị nhạc mẫu mà theo lời ái nữ là còn sắc sảo hơn gấp mấy lần, tôi đâm ra á khẩu toàn tập. Vừa bị tra vấn, vừa bị khí thế áp đảo, đầu óc tôi quay mòng mòng như chong chóng, bất giác cảm thấy chóng mặt vô cùng.
Đúng, đúng là vì tôi mà Tiểu Mai đã phải buồn khổ nhiều phen, thế nên việc nàng có lần khóc kể cùng mẹ là lẽ đương nhiên, tôi không hề trách cứ nàng điều gì. Quan trọng là bây giờ, không lẽ trước câu hỏi của nhạc mẫu rằng có phải tất cả những điều không hay đó đều là do tôi gây ra, tôi phải xác nhận là có hay sao?
Đến những ai dù chỉ có một nữa bộ não cũng biết câu hỏi của nhạc mẫu lúc này không phải là muốn tìm câu trả lời, mà là chỉ để dò xem thái độ của tôi.
- Con… con thừa nhận là… nhưng bây giờ thì tụi con cũng đã…. ! – Tôi khó khăn lắm mới mở miệng thành tiếng được.
- …….!
Thế nhưng lời còn chưa nói hết ra thì tôi đã chạm ngay phải một ánh nhìn sắc lạnh từ phía đối diện, cứ như thể chỉ cần tôi nói rằng “tụi con cũng đã yêu nhau” thì vị nhạc mẫu này sẽ nộ khí xung thiên mà đuổi cổ tôi về luôn vậy.
- Dạ… dù gì thì tụi con… cũng đã làm hòa rồi…! – Tôi đổi từ “yêu đương” sang “hòa hoãn”.
Ánh mắt nhạc mẫu thoáng dịu lại, khẽ lắc đầu nhìn tôi:
- Cô cho con bé về đây học, là để học, chứ không phải vướng vào những rắc rối không đáng có!
- Dạ…! – Tôi khép nép thưa.
Nhìn sang Tiểu Mai, nhạc mẫu nói:
- Con vẫn chưa thể rút kinh nghiệm hồi cấp II sao?
- Nhưng đó là khác mà mẹ…! – Tiểu Mai phản ứng yếu ớt.
- Khác về thời gian, bản chất là giống. Lúc trước vì con khăng khăng muốn về Việt Nam nên mẹ mới đồng ý, nhưng con nhớ đã hứa với mẹ những gì không? – Nhạc mẫu hạ giọng.
- Dĩ nhiên là con nhớ, nhưng… ! – Tiểu Mai khổ sở đáp lại.
- Nhưng con đã không giữ lời, mẹ nói rồi, không chỉ riêng mẹ mà cả ông bà đều đồng ý rằng chuyện tình cảm hiện giờ đối với con chỉ là một gánh nặng. Con chưa trưởng thành, sẽ rất dễ chịu nhiều đau khổ nếu chưa biết cách đối mặt!
- ……!
- Cả nhà cũng là vì muốn những gì tốt nhất cho con, mẹ không cấm cản chuyện tình cảm nam nữ, nhưng phải để sau khi con vào đại học!
Đến đây thì nhạc phụ bất thần ở cạnh bên lên tiếng:
- Tình cảm bộc phát tự nhiên nên cũng khó trách, cả hai đứa không hẳn là đã sai. Em càng cấm thì càng khó quản thôi, mà mình dạy con là làm bạn với con, không phải là quản thúc!
- Anh thì quá cưng con, em biết, nhưng nếu chuyện như trước tái diễn lại một lần nữa thì em biết làm sao? Anh thì lại đi suốt… !
Trước lời nói nửa gay gắt, nửa như khẩn thiết của vợ mình, nhạc phụ thở dài não ruột:
- Hết năm nay nữa thôi, là anh yên tâm về nhà rồi!
- ……..!
- Ba, mẹ… chuyện qua lâu rồi mà, cũng 10 năm kể từ lúc đó rồi…!
Không hiểu sao lúc bấy giờ, cả 3 người gia đình Tiểu Mai đều trầm xuống, ánh nhìn buồn bã hẳn đi. Nhạc phụ đưa mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, Tiểu Mai thì rời tôi mà bước đến ngồi cạnh mẹ mình, nắm chặt tay mẹ như an ủi.
Và giờ đây thì tôi lại càng chẳng biết làm gì hơn khi mà cục diện câu chuyện lại bị đẩy sang một vấn đề khác. Có vẻ như trong quá khứ cách đây 10 năm, gia đình Tiểu Mai đã xảy ra một chuyện buồn nào đó mà đến giờ nhắc lại, cả ba người họ vẫn còn rất buồn.
Thời gian trôi đi trong im lặng, từng giây từng phút cứ lững lờ kéo nhau theo làn khói từ những tách trà đào trên bàn đi về một chiều không gian khác. Cũng phải tầm năm phút sau, khi mà tôi đã bắt đầu gần như là ngồi thiền luôn trên ghế, tai lắng nghe tiếng tíc tắc đồng hồ mà đếm như tay lần tràng hạt thì ở phía đối diện, nhạc mẫu mới thở hắt ra rồi lên tiếng:...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: