Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]


Nhưng còn chưa kịp đặt tay vào chốt cửa thì tôi đột ngột nghe đánh rầm một âm thanh rõ to :

- Uỳnh… lạch cạch… lạch cạch….. !

Giật thót mình vì âm thanh to tổ bố này, rõ là nó vừa phát ra từ nhà dưới, và căn cứ theo âm thanh sau cùng thì là tiếng của cái khay gỗ ở phòng bếp mà Tiểu Mai vẫn hay dùng để bê cơm. Không kịp suy nghĩ gì hơn vì biết mục đích của tối hôm nay mình ngủ lại đây là gì, tôi nuốt nước bọt đánh ực một cái rồi bắt đầu vận khí đề công, tay cầm đèn pin, tay còn lại mở chốt cửa phòng một cách cẩn thận và chạy ra hành lang.

Cố gắng hết mức để không phát ra tiếng động nào về sự di chuyển của mình để “tên trộm đạo” bên dưới không thể nhận biết, tôi nhón chân phóng từng bước dài qua hành lang. Nhưng có lẽ âm thanh to tướng vừa rồi không chỉ làm kinh động mỗi tôi mà còn làm Tiểu Mai thức giấc, ngang qua phòng nàng đã thấy cửa phòng thoáng hé mở và nàng sợ hãi nhìn tôi.

Trong màn đêm, theo lí thì không thể thấy bất cứ gì nhưng do mắt đã quen với bóng tối, và cũng biết được Tiểu Mai đang nghĩ gì, tôi đưa tay lên môi nhìn nàng ra dấu im lặng. Rồi tôi hít một hơi dài, bật đèn pin lên và lao nhanh xuống cầu thang quát lớn:

- Ai đó ????

Quên mất cả là tình hình đang cúp điện, tôi đập tay vào công tắc đèn nhà bếp đánh ầm một cái mà dè đâu ánh sáng lại bật lên, hóa ra là nhà đèn đã cho điện về lại buôn làng tự lúc nào. Mặc dù vậy theo phản xạ, tôi vẫn chìa đèn pin mà quơ dáo dáo, khẽ nhắm mắt lại trong một sát na rồi lập tức mở to mắt ra đề phòng giới bị.

Thế nhưng ngay khi tôi nhận biết được… “tên kia “là ai, và đích thực thủ phạm của tiếng động vừa nãy là gì thì tôi cũng ngây người ra chết sững.

Trước mắt tôi lúc này là một con mèo có bộ lông hình như màu xám, vâng… đích thực là một con mèo con nhỏ thó nhưng lại rất lanh lẹ, nó đang loay hoay trên chạn bếp ở gần bồn rửa mặt. Con mèo giật thót nhận ra có người xuống dưới nhà, nó hoảng hốt nhảy phốc xuống thềm dáo dác tìm chỗ trốn :

- Phịch…. !

Chạy thật nhanh đến ghế gỗ, nó nhảy lên trên rồi cứ thế mà lao lên lối thoát cuối cùng. Thế nhưng cứu cánh của con mèo là cái ô cửa thoát khí nhỏ trong nhà bếp đã bị tôi đóng lại từ chiều, vậy là nó lao đầu đánh bum vô ô cửa rồi té oạch xuống bếp.

- Méo….. !

Lồm cồm quệt đầu bò dậy, nó lại phốc xuống thềm nhà.

Nhưng nhìn quanh quất một hồi mà chả biết trốn vào đâu, thế là tiện đường nó lủi luôn vào phòng tắm gần bếp. Lại nhún chân nhảy lên như đã rất quen thuộc với địa hình địa lợi trong nhà, con mèo thoắt cái đã phốc lên bồn tắm nhưng lại trượt chân mất đà tạt người vào vòi nước, thế là một ít nước rỉ ra từ vòi tạo thành âm thanh… nước chảy ban đêm nhưng chủ nhà lại không hề bật.

Sự việc kể ra thì có vẻ dài dòng nhưng lại xảy ra rất nhanh, và tôi đã trong phút chốc xâu chuỗi lại tình huống trước mắt mình cùng với những sự lạ lùng xảy ra trong nhà Tiểu Mai từ những ngày qua, và tôi đã đi đến một kết luận cuối cùng. Đó là đầu cua tai nheo, ngọn nguồn mọi chuyện đều là từ con mèo đang chạy loanh quanh trong bồn tắm này mà ra. Hẳn là với thân thủ lanh lẹ vốn có, con mèo này đã “đột nhập “ vào nhà Tiểu Mai bằng cách nhảy qua những song sắt nhỏ ở cửa thông ra vườn nhà, dù rằng khoảng cách giữa những song sắt này chả đủ cho trẻ sơ sinh lọt qua.

Rồi sau khi hoành hành bá đạo chán chê một hồi, có lẽ con mèo này đã quậy quọ sao đó mà bật nước bồn tắm, nghịch giỡn chán chê sau đó nó lại còn bạo gan chạy lên cầu thang mà nhẹ nhàng lẻn vào phòng Tiểu Mai.Do chốt cửa phòng nàng bị hư nên nó dễ dàng huých người đẩy ra khẽ khàng, có thể nó cũng đã nhảy lên bàn học Tiểu Mai mà… ngắm nàng ngủ. Thế rồi sau chuyến “mèo con phiêu lưu ký “, nó lại chạy xuống cầu thang, theo lối cũ là thoát ra bằng cửa sau hành lang. Nhưng cũng có lúc nó muốn thử tài khinh công của mình mà nhảy lên ghế, rồi từ ghế thoát ra ngoài theo ô cửa sổ thoát khí vuông vức. Thế nhưng đêm nay con mèo này không hoành hánh bá đạo được lâu khi mà tôi đang đứng án ngữ ngay trước cửa sau vườn, và ô cửa thoát khí còn lại cũng đã bị đóng.

Vậy là mọi sự đã rõ, chả có trộm hay ma gì sất, tất cả mọi âm thanh khả nghi diễn ra hàng đêm vừa qua ở nhà Tiểu Mai mà nàng vẫn không bị tổn hại gì đích xác đều là do con tiểu hổ này mà ra, tuy vẫn chưa biết lí do tại sao nó thích du hí vào nhà nàng. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cười gằn rồi tiện tay vớ luôn cây chổi gần đó :

- Ngự miêu Triển Chiêu ha… cho mày nếm lục điểm bán côn của tao đây !

Vốn dĩ chỉ định dọa cho con mèo này sợ mà chạy thoát ra ngoài, thế nhưng thực chất tự nãy đến giờ Tiểu Mai cũng cắn răng mà rón rén đi theo tôi. Và lúc này đây thì nàng đang đứng ở giữa cầu thang, chỉ trong thấy một nửa người tôi khuất sau tường bếp, tay cầm chổi mà lại nói đến “ngự miêu “ thì nàng vội chạy xuống, nép vào sau lưng tôi để mục kích chuyện gì đang diễn ra.

- Em nè…. !
- Woa…. Mèo kìa anh… woa…. !

Tôi còn chưa kịp nói cho Tiểu Mai biết đó là chuyện gì thì nàng đã xuýt xoa không ngớt, thiếu điều nhảy cẫng lên vì vui mừng như trẻ con được người lớn cho kẹo. Đè tay đang cầm chổi của tôi như ý bảo đừng đánh nó, Tiểu Mai từ từ bước lại gần con mèo mà sà nhẹ xuống, nàng bĩu môi dụ nó đến:

- Hi… mèo con….. !

Khỏi phải nói, tôi lúc này chỉ biết há hốc mồm ra vì quá sức ngạc nhiên, hổng dè Tiểu Mai nhà tôi lại yêu thương động vật đến vậy. Dù rằng trước đó cả tuần con mèo này còn quậy phá báo hại nàng không ngủ được mấy đêm liền, ấy thế mà giờ này Tiểu Mai lại động lòng trước con tiểu hổ đang chạy loanh quanh trong bồn tắm.

Trông thấy người lạ tiến lại gần, con mèo nhỏ xíu lại càng hoảng vía hơn nữa, nó lùi lại mà khóc ré lên :

- Mi áo…mi…méo….. !

Tiểu Mai quên cả cột tóc, nàng cứ để tóc dài liễu rủ mà tiếp tục chìa hai tay ra để… dụ mèo :

- Hi hi… nào, chị không làm gì cưng đâu…nào…. !

Nhưng cũng đồng thời lúc đó, từ điểm tiếp giáp giữa tường phòng tắm và phần bếp có một bóng đen từ dưới sàn vụt ra thật nhanh.

chapter 324:

Gần như ngay lập tức, con mèo quên cả sợ người lạ mà vừa thấy bóng đen kia vụt ra thì nó đã chồm người phóng bay qua Tiểu Mai rồi chạy dí theo bóng đen đó.

- Ahh…. ! – Tiểu Mai thoáng giật mình, nàng nấc lên rồi lùi người lại.

- Không sao.. ! – Tôi vội lao đến choàng tay qua vai nàng kéo lại rồi quay ngoắt sang hướng đang diễn ra màn truy đuổi của… Tom và Jerry.

Trước mắt hai đứa tôi lúc này là con mèo Tom lông xám đang dí con chuột nhắt đen thui Jerry chạy trối chết. Cứ mỗi lần hai đứa nó đảo chiều chạy qua là tôi với Tiểu Mai lại mấy phen bất ngờ mà nhảy lò cò cả hai.

- Chí … chí… chít… !
- Ngáo… méo….. !

Cứ thế, hai đứa nó đuổi nhau chạy vòng quanh nhà bếp đâu tầm khoảng ba vòng rồi con chuột khôn lanh đã phát hiện ra đường thoát, nó nhanh chóng lẩn người trườn qua khe hở nhỏ xíu chỗ nền nhà ở cánh cửa sau vườnmà chạy biến ra ngoài.

Chỉ khốn mỗi ông mãnh mèo con lúc này đang hớn hở chạy như bay rượt theo, chợt phát hiện ra kẻ thù truyền kiếp của mình đã tẩu thoát ngoạn mục thì đâm ra hụt hẫng mà quên cả đạp phanh, nó lao luôn đánh uỳnh vào cánh cửa sắt dẫn ra vườn nhà :

- Binh…. !

- Méo….. !

Rồi cuộn người bật ra, lăn qua lăn lại như một cục bông gòn mà khóc ré lên đau điếng :

- Ngao…mi ao… áo….. !...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây