0
Lòng Trần Bắc Nghiêu rúng động, cảnh tượng này rất quen thuộc. Chỉ là lần này, cô mở rộng bàn tay với anh.
Trần Bắc Nghiêu lập tức nắm chặt tay Mộ Thiện. Anh cẩn thận ôm cô, dõi mắt ra ngoài cửa sổ về một nơi rất xa.
Buổi chiều, Mộ Thiện ăn chút đồ rồi đi ngủ. Trần Bắc Nghiêu được chăm sóc chu đáo nên cơ thể hồi phục rất nhanh, anh chống gậy đi ra phòng ngoài, trầm mặc vài giây rồi bấm số gọi cho Lý Thành.
"Nói với Quân Mục Lăng, tôi đồng ý đưa tiền cho ông ta."
"Lão đại..."
Trần Bắc Nghiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố Bangkok đang chìm trong mưa gió mịt mù. Anh cất giọng từ tốn: "Ngoài tiền ra, tôi không muốn trả bất cứ cái giá nào khác với những tên trùm ma túy này."
Lý Thành im lặng.
Thật ra quyết định của Trần Bắc Nghiêu cũng là điều anh ta mong muốn. Đối đầu với trùm ma túy Tam giác vàng, tuy nắm chắc phần thắng đi chăng nữa cũng là một con đường máu đổ và chết chóc. Lần này suýt nữa Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện không thể trở về, ai biết lần sau sẽ xảy ra chuyện gì?
Nhưng một khoản tiền cực lớn nói buông là buông, mấy người có thể làm được?
Nghĩ đến mọi việc có thể dừng lại ở đây, tinh thần của Lý Thành trở nên nhẹ nhõm hẳn. Anh ta hồi phục ngữ khí bình tĩnh: "Tôi biết rồi, tôi sẽ đi thu xếp."
Chương 44 - Đàm phán
Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện vẫn còn ở lại Thái Lan, Đinh Hành đã nằm trong nhà anh tại thành phố Lâm. Anh chỉ bị trúng một phát đạn, không vào nơi nguy hiểm, coi như bị thương nhẹ nhất trong ba người. Hơn nữa anh phải quay về thành phố Lâm lo cho đại cục, vì vậy bất chấp đau đớn mệt mỏi, anh về nước ngay trong buổi tối hôm đó.
Buổi sáng hôm thoát nạn khi thuyền vừa cập bến, Trần Bắc Nghiêu liền bế Mộ Thiện đi mất. Tuy Đinh Hành lo lắng cho Mộ Thiện nhưng anh không thể đi cùng đường với Trần Bắc Nghiêu. Anh biết trong những ngày qua, hai người không ai động đến ai cũng chỉ vì Mộ Thiện, còn trên thực tế trở mặt là chuyện xảy ra trong chốc lát. Hơn nữa Trần Bắc Nghiêu bất chấp tất cả để cứu Mộ Thiện, anh ở lại cũng vô tác dụng. Nhỡ người của Trần Bắc Nghiêu tìm đến trước người của Lữ thị, anh sẽ lâm vào tình cảnh không hay.
Nguyên nhân quan trọng hơn, trong mấy ngày lánh nạn, dù Mộ Thiện cố gắng không thiên vị, nhưng bên nặng bên nhẹ lòng cô đã xác định rõ ràng. Đinh Hành dù thời gian qua xảy ra nhiều biến cố, tính cách anh trở nên trầm ổn hơn, nhưng ngạo khí vẫn còn. Mỗi khi chứng kiến thái độ dịu dàng của Mộ Thiện đối với Trần Bắc Nghiêu, tim anh đều nhói đau. Mặc dù anh cũng thích ở bên Mộ Thiện, thích được cô chăm sóc, mặc dù anh không muốn thua Trần Bắc Nghiêu nhưng có nhiều lúc, anh trông mong sự việc nhanh chóng kết thúc.
Tuy nhiên lý trí là một nhẽ, tình cảm lại là lẽ khác. Nhìn Trần Bắc Nghiêu bế Mộ Thiện đi xa, Đinh Hành mới đi vài bước theo hướng khác liền dừng lại, anh quay người lặng lẽ đi theo Trần Bắc Nghiêu. Lúc đó Trần Bắc Nghiêu có lẽ cũng rơi vào trạng thái mê man nên không phát hiện ra hành tung của anh. Anh nhìn Trần Bắc Nghiêu vào một ngôi nhà dân, đặt Mộ Thiện xuống ghế rồi dùng súng cướp điện thoại của chủ nhà, gọi cho Lý Thành.
Đến lúc này Đinh Hành mới yên tâm bỏ đi. Anh sẽ không bao giờ quên cảm giác của ngày hôm đó. Anh lảo đảo đi giữa dòng người, ánh nắng chói chang trên đỉnh đầu làm anh hoa mắt. Anh nhớ đến dáng vẻ Trần Bắc Nghiêu ngồi ôm Mộ Thiện ở mũi thuyền. Hình ảnh đó nhắc nhở anh, cho dù đồng sinh cộng tử, từ đầu đến cuối anh cũng chỉ là người ngoài cuộc.
Từ lúc gia đình xảy ra chuyện, anh trải qua vô vàn trắc trở, nhưng vào thời khắc này, trong lòng anh xuất hiện một cảm giác chưa từng có, đó là sự cô độc.
Đinh Hành về thành phố Lâm, cũng may Lữ thị vẫn bình ổn, không xảy ra đại loạn. Anh mới nắm quyền ở Lữ thị không bao lâu, trong gia tộc ít nhiều vẫn còn di nghị. Nhưng uy danh của tập đoàn ma túy Tam giác vàng quá lớn, nên anh mất tích vài ngày, cũng chẳng ai dám giở trò. Có điều, nếu anh về muộn thêm một thời gian nữa thì cũng rất khó nói.
Đinh Hành không công khai chuyện anh bị trúng đạn. Anh cử một số tâm phúc bình ổn cục diện, nhân cơ hội thôn tính địa bàn của Đạt Lịch Vân Nam, chớp thời cơ địch yếu ta mạnh. Chỉ trong thời gian ngắn, thị trường ma túy của Lữ thị ngày càng lớn mạnh.
Bây giờ vết thương của anh đã gần hồi phục, thanh thế của Lữ thị mỗi lúc một lớn. Anh nhận được tin Trần Bắc Nghiêu vẫn ở Thái Lan, đến khi nào Mộ Thiện khỏe hẳn mới về nước, anh còn nghe tin Trần Bắc Nghiêu chủ động hạ mình, trao cho Quân Mục Lăng khoản tiền lớn. Tuy không khỏi kinh ngạc nhưng Đinh Hành cảm thấy hợp tình hợp lý.
Những ngày qua bận rộn công chuyện làm ăn, cộng thêm việc cố ý đè nén tình cảm, nên Đinh Hành cảm thấy tâm tư của anh đối với Mộ Thiện nhạt đi không ít. Xâu chuỗi những sự kiện trên, Đinh Hành đoán Trần Bắc Nghiêu có ý định "rửa tay gác kiếm" một cách triệt để. Điều này khiến anh hơi bực tức, anh nghi ngờ, liệu bọn họ có thể sống bên nhau trọn đời?
Đinh Hành không hối hận đã xả thân cứu Mộ Thiện, anh chỉ hối hận không giết chết Trần Bắc Nghiêu ở trên con thuyền vào buổi tối hôm đó.
Thời tiết chuyển sang mùa đông, thành phố Lâm se se lạnh. Trong khi Bangkok vẫn rất nóng bức, thỉnh thoảng còn có trận mưa rào.
Mộ Thiện đã có thể thỉnh thoảng ngồi dậy, Cô chỉ vẫn chưa thể bước xuống giường. Trần Bắc Nghiêu ngày nào cũng ở bên cạnh cô, vết thương của anh khá hơn nhiều. Anh không cho cô biết vụ tướng quân Quân Mục Lăng, anh chỉ nói đợi khi nào cô khỏe hẳn mới quay về thành phố Lâm.
Hôm nay là ngày thứ bảy, Trần Bắc Nghiêu nói với Mộ Thiện anh đến phủ phó thủ tướng Thái Lan ăn cơm. Trên thực tế đúng là như vậy.
Buổi gặp mặt được sắp xếp ở tầng cao nhất một khách sạn sang trọng. Ngoài đám vệ sỹ bảo vệ phó thủ tướng, Trần Bắc Nghiêu và Quân Mục lăng chỉ dẫn theo một thuộc hạ đi vào khách sạn.
Trần Bắc Nghiêu và Lý Thành đi lên bằng thang máy riêng. Vừa lên đến đại sảnh của tầng trên cùng, anh liền nhìn thầy cửa thang máy đối diện mở ra, hai người đàn ông mặc quân phục lần lượt ra khỏi thang máy.
Người đàn ông đi sau dù có hóa thành tro bụi Trần Bắc Nghiêu cũng nhận ra, đó chính là Tầm. Hắn đưa mắt nhìn Trần Bắc Nghiêu, khóe mắt lộ ý cười khinh bạc.
Người đàn ông đi trước Tầm ngoài ba mươi tuổi. Anh ta có dáng người cao lớn, dưới hàng lông mày rất đậm là đôi mắt vô cùng sắc bén. Nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu, anh ta dừng bước và hơi gật đầu.
Mặc dù biết Quân Mục Lăng còn trẻ, nhưng thấy anh ta đường hoàng đĩnh đạc, khác hẳn vẻ giảo hoạt thâm hiểm của Tầm. Trần Bắc Nghiêu cũng hơi thay đổi cách nhìn về anh ta dù trước đó anh không hề bận tâm đến anh ta.
Ông ngoại Trần Bắc Nghiêu hồi trước tốt nghiệp trường Hoàng Phố, từng đánh người Nhật Bản, lòng bàn chân ông vẫn còn mảnh đạn chưa lấy ra. Lúc này bắt gặp tướng quân Quân Mục Lăng trong bộ quân phục Quốc dân đảng, anh bất giác nhớ đến tấm hình ông ngoại mặc quân trang.
"Nghe uy danh của Trần tổng từ lâu. Tháng trước, khi Trương Ngân Thiên uống trà với tôi, ông ta còn nói danh hiệu Bố già đại lục trong tương lai chắc chắn thuộc về Trần tổng". Quân Mục Lăng khóe mắt cười cười nhưng sắc mặt vẫn lạnh lùng vô cảm: "Lần này Quân Mục Lăng vì sinh kế ở Tam giác vàng nên bất đắc dĩ mới gây khó dễ, hy vọng Trần tổng không để bụng."
Trương Ngân Thiên mà Quân Mục Lăng vừa nhắc tới chính là nhân vật duy nhất xứng với danh hiệu Bố già ở Trung Quốc hiện nay. Nghe nói ông ta có cổ phần hoặc là chủ sở hữu nhiều doanh nghiệp lớn ở Trung Quốc, là trùm hắc đạo toàn bộ khu vực Hoa Bắc và Hoa Trung....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: