Trần Bắc Nghiêu không chú ý đến vẻ mặt Mộ Thiện, anh đang bận chúc rượu Lâm Ngư, mấy thuộc hạ của Lâm Ngư cũng đi đến nâng cốc với anh. Anh vừa cầm ly rượu, đột nhiên ở bên cạnh vang lên giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rất kiên định: "Lâm tiên sinh, tôi kính ông."
Trần Bắc Nghiêu quay đầu, đập vào mắt anh là hình ảnh Mộ Thiện cầm chén rượu đứng dậy. Tất nhiên rượu trong cốc của cô bị anh đổi thành nước hoa quả từ lâu. Ánh mắt trong veo của cô không rời khỏi Lâm Ngư, gương mặt trắng ngần của cô lấp lánh dưới ánh đèn khiến người khác có cảm giác lóa mắt.
Lâm Ngư hơi bất ngờ, ông ta nhìn Mộ Thiện bằng ánh mắt tán thưởng: "Rượu của em dâu, nhất định phải uống".
Mộ Thiện đỏ mặt, cô uống một hớp nước hoa quả rồi ngồi xuống. Trần Bắc Nghiêu nhìn cô chăm chú, cô đặt ly rượu rồi quay sang đối mắt anh.
Mộ Thiện lặng lẽ nhìn Trần Bắc Nghiêu, đáy mắt vừa sâu vừa thuần khiết như đại dương của cô ẩn hiện một tia thương xót.
Trần Bắc Nghiêu chỉ cảm thấy tất cả mọi người và cảnh vật đều biến mất, chỉ còn lại gương mặt Mộ Thiện ngày càng rõ ràng và sinh động.
"Bắc Nghiêu! Bắc Nghiêu!"
Đột nhiên có người vỗ vai anh, lúc này anh mới định thần, phát hiện Lâm Ngư đang gọi anh. Anh mỉm cười quay sang chạm cốc với ông ta.
Trần Bắc Nghiêu không biết, tim Mộ Thiện cũng vừa rung lên một nhịp.
Muôn vàn ý nghĩ vụt qua đầu cô, năm đó Trần Bắc Nghiêu thân cô thế cô làm thế nào để vượt qua? Anh rõ ràng là nhân tài trên thị trường tài chính của châu Á, vậy mà anh buộc phải sử dụng thủ đoạn đen tối để rửa mối thù nhà?
Mộ Thiện cảm thấy một nỗi xót xa dội vào lòng, cô vô ý ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt màu hổ phách của người đàn ông xa lạ.
Đồng tử vô cùng thuần khiết vụt qua một tia rung động.
Mộ Thiện ngây người.
Từ trước đến nay Mộ Thiện không thiếu người theo đuổi, cũng có vài người vừa gặp đã tỏ ra cảm mến cô. Cô từng chứng kiến rất nhiều ánh mắt ái mộ tương tự.
Thế nhưng người đàn ông tên Tầm đã có bạn gái, vậy mà anh ta vẫn nhân lúc không ai để ý nhìn cô bằng ánh mắt đó. Về lý mà nói cô nên coi thường tức giận mới đúng.
Thế nhưng diện mạo của anh ta quá sáng sủa, nụ cười của anh ta quá trong trẻo khiến Mộ Thiện không ghét nổi.
Cô chỉ dùng ánh mắt lạnh nhạt đáp trả anh ta.
Tầm đương nhiên hiểu ý Mộ Thiện, anh ta rất phong độ làm động tác nâng cốc với cô rồi uống một hơi cạn ly rượu. Uống xong đuôi mắt anh ta cong lên, ánh mắt trong trẻo sáng ngời.
Như muốn thành khẩn với cô, cái nhìn vô lễ vừa rồi chỉ là bản năng của một người đàn ông trước một người phụ nữ đẹp. Anh ta sẽ không cảm thấy áy náy, càng không có ý mạo phạm cô.
Mộ Thiện nhíu mày, cô quay đi chỗ khác tránh không nhìn anh ta.
Trần Bắc Nghiêu ngồi đến hơn một giờ chiều mới dẫn Mộ Thiện rời khỏi bữa tiệc. Hai người lên xe, Mộ Thiện ngập ngừng trong giây lát: "Có chuyện..."
Trần Bắc Nghiêu không nói không rằng lập tức xua tay ra hiệu Mộ Thiện chờ trong giây lát, đồng thời rút điện thoại: "Á Trạch, giúp tôi điều tra một người. Người Thái Lan, tên là Tầm, nghe nói kinh doanh đá quý".
Sau khi cúp điện thoại, anh quay sang Mộ Thiện: "Có chuyện gì vậy em?"
Mộ Thiện nhìn đi chỗ khác: "Không có gì".
Anh kéo mặt cô đối diện anh: "Nói đi!"
"Tôi muốn nhắc anh điều tra Tầm". Cô hận đến mức muốn cắn lưỡi mình, Trần Bắc Nghiêu là người thông minh như vậy, anh lại coi trọng Lâm Ngư nên làm sao có chuyện anh không điều tra con rể tương lai của ông ta?
Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: "Mộ Thiện, anh biết em cũng có suy nghĩ giống anh".
Anh biết, em luôn nghĩ giống anh.
Mộ Thiện quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô không nói thêm một lời nào.
-------------------
Vài ngày sau, Trần Bắc Nghiêu nhận được thông tin về Tầm.
Tầm đúng là người Thái Lan, tổ tiên từng là nhà giàu có nhất trong vùng, lúc anh ta sinh ra, gia đình lâm vào cảnh sa sút. Năm nay anh ta hai mươi tư tuổi, tuổi trẻ tài cao, hai tay trắng lập nghiệp bằng nghề buôn bán châu báu đá quý và tương đối thành đạt.
Trần Bắc Nghiêu thông báo với Lâm Ngư, ông ta vui đến nỗi không thể ngậm miệng. Mộ Thiện ở bên cạnh lắng nghe, cô bỗng dưng có cái nhìn khác về Tầm.
Nhưng Mộ Thiện không ngờ cô gặp lại Tầm nhanh như vậy.
Đầu mùa đông là lúc thị trường bất động sản ảm đạm, thị trường tài chính bấp bênh. Trần Bắc Nghiêu không phải là siêu nhân, anh cũng phải kiếm cơm dựa vào thị trường, ngày ngày anh đi sớm về muộn, dồn mọi tinh lực vào việc làm ăn.
Cuộc sống giữa Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu khá êm ả. Cô thích Trần Bắc Nghiêu hiện nay, một thương nhân đơn thuần không hề dính đến bùn đen.
Cùng lúc này, Đinh Hành tiễn Lữ Hạ lên máy bay sang Mỹ học tập.
Ngồi trong văn phòng rộng rãi trên tầng cao nhất của Lữ thị, Đinh Hành nới lỏng cà vạt, anh châm một điếu thuốc, im lặng trầm tư.
Anh không gặp Mộ Thiện kể từ buổi tối hôm đó.
Cô giống như công chúa trong giấc mộng, được Trần Bắc Nghiêu bảo vệ kỹ lưỡng.
Anh không chỉ một lần ngờ vực, cô có tự nguyện không?
Buổi tối hôm đó khi anh đề xuất giúp đỡ, ánh mắt cô lộ rõ vẻ do dự và cảm động.
Đinh Hành tưởng rằng, anh chỉ có cảm tình với Mộ Thiện, theo mỗi lần tiếp xúc với cô, cảm tình lại càng sâu thêm. Nếu coi thành phố Lâm là chiến trường giữa anh và Trần Bắc Nghiêu, Mộ Thiện là một tượng trưng và tặng vật của sự thắng thua, là tôn nghiêm của người đàn ông khiến anh nhớ mãi không quên.
Nhưng những ngày này thỉnh thoảng nhớ đến cô, anh càng phát hiện hình như không phải vậy. Cô không phải là tặng vật hay đối tượng tranh đoạt.
Cô chỉ là Mộ Thiện, người đàn bà khiến anh rung động.
Nếu trận chiến kẻ còn người mất khiến anh chìm trong băng giá và máu tanh, vậy thì nụ cười bình thản, dung mạo trong sáng đẹp đẽ và lòng chính trực của cô chính là tia ấm áp duy nhất của cuộc đời anh.
Vì vậy dù anh và Trần Bắc Nghiêu tranh đấu dữ dội như thế nào, từ trong tiềm thức, cả hai đều không muốn ra tay với cô.
Còn cô thì sao?
Đinh Hành nhắm mắt, liệu trong lòng cô có anh không?
Lúc anh hôn cô, ánh mắt cô thất thần; lúc anh sắp chết, là cô gọi điện thoại cứu anh; khi anh sa cơ lỡ vận, chỉ có cô là người phụ nữ duy nhất không xa lánh anh.
Vì vậy...anh mới nhớ nhung người phụ nữ bây giờ thuộc về Trần Bắc Nghiêu?
Khóe miệng trúng cú đấm của Trần Bắc Nghiêu phảng phất vẫn còn đau rát.
Đinh Hành từ từ nhếch mép cười.
Được thôi, vậy thì cứ coi cô như tặng vật đi.
Đúng lúc này chuông cửa vang lên, Đinh Hành định thần đưa mắt về phía cửa, mấy đại ca xã hội đen dưới trướng Lữ thị lần lượt đi vào.
Bắt gặp ánh mắt sắc bén và kiên nghị của Đinh Hành, đám đại ca xã hội đen liền tỏ thái độ cung kính. Trong thời gian Đinh Hành gia nhập Lữ thị, tuy vẻ bề ngoài của anh ung dung tự tại nhưng nhất cử nhất động đều có mưu tính rõ ràng. Dưới sự ủng hộ của Lữ Hạ, Đinh Hành lặng lẽ thâu tóm quyền lực của Lữ thị.
Mấy người họ hàng của Lữ Hạ bày trò lật đổ Đinh Hành nhưng bị anh phát hiện và đuổi khỏi Lữ thị, kết cục tương đối thê thảm. Đồng thời, Đinh Hành bắt tay triển khai vài dự án bất động sản kiếm không ít tiền, khiến người của Lữ thị không còn ai dám lên tiếng phản đối anh.
Thậm chí mấy đại ca xã hội đen này đều kính nể thủ đoạn của Đinh Hành. Cũng có người nghe tiếng Đinh Hành tài giỏi từ lúc còn ở Dung Thái nhưng chưa được chứng kiến sự tàn nhẫn và quyết đoán của anh....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: