WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Từ Bi Thành Hận - Đinh Mặc


Mộ Thiện nghĩ, cả thành phố Lâm này, chắc không có ai từng trải qua nhiều hoạn nạn như Đinh Hành.

Anh vốn là công tử của một gia tộc lớn, vậy mà chỉ sau một đêm nhà tan cửa nát, bố ruột chết thảm. Anh ăn nhờ ở đậu nhà người khác và suýt bị mất mạng.

Người cậu đang hô phong hoán vũ bất ngờ bị hạ bệ. Trong lúc ai cũng nghĩ anh chàng công tử này không thể ngóc đầu lên nổi, anh đột nhiên biến thành con rể của Lữ gia, nắm trong tay các đầu mối làm ăn của Lữ gia. Bây giờ mới là lúc anh thật sự làm lại từ đầu.

Không ít người cho rằng Đinh Hành gặp may, nhưng Mộ Thiện lại nghĩ, khi Lữ gia xảy ra biến cố, ai truy kích băng Hồ Nam để trả thù ngay trong hôm đó, ai có thể đích thân đi Hồ Nam xoa dịu nỗi ân oán lớn như vậy?

Mộ Thiện sớm biết Đinh Hành không phải nhân vật tầm thường.

Nhìn Đinh Hành đỡ Lữ Hạ đi xuống sân khấu, Mộ Thiện nghĩ, một người như anh liệu có thật lòng với cô gái đó?

Khi Mộ Thiện bị Trần Bắc Nghiêu đem bố mẹ cô ra uy hiếp, cô chưa từng nghĩ đến chuyện cầu cứu Đinh Hành. Bởi vì cô luôn cảm thấy, nếu Trần Bắc Nghiêu là sói, lẽ nào Đinh Hành không phải là hổ?

Nghĩ đến đây Mộ Thiện hơi đau lòng, tại sao cô có thể giữ khoảng cách với bất cứ người đàn ông nào, chỉ duy nhất một mình Trần Bắc Nghiêu, cô đánh mất chừng mực hết lần này đến lần khác. Trước kia cũng vậy, bây giờ vẫn thế.

Cô đã quyết tâm ba năm sau sẽ rời khỏi Trần Bắc Nghiêu. Nếu lúc đó tay anh vẫn nhúng bùn, cô chỉ còn cách tố cáo anh.

Cô không muốn sống dằn vặt đau khổ cả đời. Đây là quyết định chắc chắn của cô, cô sẽ không bao giờ do dự.

Trong ba năm tới thì sao? Tất nhiên cô sẽ không tha thứ cho anh, không chấp nhận anh. Nhưng đúng như anh nói, cô cũng muốn có anh. Đó là khát vọng từ đáy sâu linh hồn cô, là dục vọng của thân xác cô

Cô cứ coi như cô buộc phải dùng rượu độc để giải khát, coi như đạt được chút ích lợi cho bản thân. Tất nhiên cô không thể để Trần Bắc Nghiêu biết suy nghĩ của cô.

Sau buổi tiệc là vũ hội, Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện nhảy hai điệu. Người đông nên không khí tương đối ngột ngạt. Sau khi bản nhạc kết thúc, Mộ Thiện một mình đi ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Mộ Thiện cúi đầu đi chậm từng bước trên tấm thảm đỏ. Trần Bắc Nghiêu muốn cô mang thai, bản thân cô cũng muốn có một đứa con với anh. Tuy nhiên Trần Bắc Nghiêu cho rằng, một khi có con cô sẽ không nỡ rời xa anh. Nhưng anh không biết, nếu có con, tình yêu của Mộ Thiện trở nên trọn vẹn, cô không còn cần gì nữa nên mới ra đi.

"Mộ Thiện!"

Một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên sau lưng Mộ Thiện.

Mộ Thiện dừng bước, quay đầu mỉm cười: "Đinh Hành."

Dưới ánh đèn, người đàn ông được coi là truyền kỳ trong thời gian gần đây đứng bên cửa. Lữ Hạ đứng sau anh nửa bước, cô nở nụ cười hòa nhã với Mộ Thiện.

Đinh Hành quay đầu nói nhỏ với vị hôn thê của anh điều gì đó, sau đó anh đi về phía Mộ Thiện.

Lữ Hạ đi vài bước tới cửa sổ đứng đợi một cách thoải mái. Thái độ của Lữ Hạ khiến Mộ Thiện lập tức thay đổi cách nhìn về cô.

Đinh Hành dừng lại ở trước mặt Mộ Thiện, anh nhìn sâu vào mắt cô.

"Em cam tâm tình nguyện rồi?".

Mộ Thiện đương nhiên hiểu ý Đinh Hành, cô không trả lời mà hỏi lại: "Còn anh thì sao?"

Đinh Hành nhếch mép: "Mộ Thiện, sao chẳng lúc nào em tỏ ra thân thiện với tôi cả?"

Anh lại tiến thêm một bước nữa.

Khoảng cách này quá gần, người Đinh Hành gần như dính vào thân thể Mộ Thiện. Mộ Thiện lập tức lùi lại phía sau, nhưng đằng sau là bờ tường lạnh lẽo, cô không còn đường rút.

Đinh Hành như sớm có âm mưu, anh chống hai tay lên tường, khóa Mộ Thiện ở trong lòng.

Lữ tiểu thư đứng sau anh không xa coi như không có chuyện gì xảy ra.

Mộ Thiện không sợ Đinh Hành, nhưng cách bức tường này là phòng yến tiệc, tư thế của hai người bây giờ lại rất mờ ám. Cô sa sầm mặt: "Tránh ra!"

"Em đừng cự tuyệt tôi". Đinh Hành nhìn Mộ Thiện chăm chú. Từ đáy mắt sâu thẳm của anh, Mộ Thiện nhìn thấy một sự kiên định chưa từng có.

"Anh đã có vị hôn thê, tôi..." Mộ Thiện ngừng lại giây lát: "...cũng có bạn trai, tôi ghét nhất mấy trò mờ ám, anh mau tránh ra đi".

"Tôi chỉ muốn nói với em". Đinh Hành nói chậm rãi: "Cuộc điện thoại đó...Bất kể em có ý tốt hay chỉ là sự trùng hợp, tôi cũng sẽ ghi nhớ".

Mộ Thiện ngây người.

Người con gái ở trong lòng có dung nhan diễm lệ, đôi mắt long lanh như hồ nước, đôi môi đỏ mềm mại. Đinh Hành vô ý thức cúi đầu áp sát, tư thế của anh như muốn cưỡng hôn Mộ Thiện.

"Dừng lại ngay!" Mộ Thiện giơ tay lên che miệng.

Nhưng Đinh Hành chỉ ghé sát vào tai cô nói nhỏ: "Tôi không tin em cam tâm tình nguyện. Chỉ cần em nói một câu với tôi, tôi sẽ giúp em".

Đầu óc Mộ Thiện lướt qua một ý nghĩ, nhưng cô lập tức phủ nhận kiến nghị của Đinh Hành.

"Đinh Hành!". Giọng nói phụ nữ đầy lo lắng đột nhiên vang lên.

Nhưng không còn kịp nữa. Một tiếng đấm bụp bụp, người Đinh Hành lắc lư và dạt sang một bên, cách Mộ Thiện vài bước.

Trước mặt Mộ Thiện xuất hiện hình bóng quen thuộc, tay cô bị người đó nắm chặt.

Mộ Thiện đưa mắt nhìn Đinh Hành, anh đang đứng bên phải cô, một tay anh ôm mặt, khóe miệng rỉ máu.

Thế mới biết Đinh Hành vừa phải chịu một cú đấm mạnh đến mức nào.

Bên trái Mộ Thiện là Trần Bắc Nghiêu, Lý Thành cùng vài vệ sỹ đứng sau lưng anh, gương mặt họ đầy vẻ tức giận.

Trần Bắc Nghiêu tỏ ra rất bình tĩnh. Anh nhìn Mộ Thiện rồi quay sang Đinh Hành lúc này mặt mũi bầm tím sưng húp. Sau đó Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: "Tôi còn tưởng là ai, hóa ra là Đinh thiếu. Thật ngại quá, tôi lo cô ấy bị quấy rối nên ra tay hơi nặng".

* Điềm Điềm (tên cô gái làm gia sư ở nhà phó thị trưởng Ôn Tệ Trân) có nghĩa là ngọt, ngọt ngào, dịch sang tiếng Anh là Sweet



Chương 26 - Tủi nhục



Đinh Hành lau khô vết máu trên khóe miệng, anh chăm chú nhìn Trần Bắc Nghiêu rồi cất giọng bình thản: "Trần tổng ra tay lúc nào chẳng nặng."

Trần Bắc Nghiêu không để ý đến Đinh Hành, anh quay sang Mộ Thiện: "Em không bị hoảng sợ đấy chứ?"

Mộ Thiện chủ động nắm tay anh: "Không sao, chúng ta đi thôi".

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười, anh ôm cô vào lòng nhưng không hề nhúc nhích.

Lữ Hạ vội bước tới đỡ Đinh Hành. Hai ba người đàn ông trẻ tuổi từ phía xa đi đến và đứng sau Đinh Hành.

Lữ Hạ cất giọng nhỏ nhẹ đủ để tất cả mọi người cùng nghe thấy: "Đinh Hành, em hơi say rồi, anh có thể đưa em về nhà không?"

Mộ Thiện cho rằng Lữ Hạ mở miệng rất đúng lúc. Với thân phận của Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành, chắc chắn họ không muốn gây ầm ĩ ở nơi công cộng. Nhưng Trần Bắc Nghiêu ra tay trước, Đinh Hành không có phản ứng thì mất thể diện của anh. Lúc này hai người phụ nữ cùng lên tiếng, hai người đàn ông có thể rút lui êm đẹp.

Không ngờ Trần Bắc Nghiêu đột ngột buông lỏng Mộ Thiện: "Đinh thiếu, đi hút với tôi một điếu thuốc?"

Đinh Hành nhướng mắt nhìn Trần Bắc Nghiêu, anh cũng nhẹ nhàng thả tay Lữ Hạ.

Các vệ sỹ ở sau lưng hai người tỏ ra căng thẳng, vẻ mặt họ đầy cảnh giác. Lý Thành đi đến bên Mộ Thiện nói nhỏ: "Chị dâu, đừng lo lắng".

Mộ Thiện không hề lo lắng, cô chỉ thấy hơi hiếu kỳ.

Trên hành lang dài hun hút phía trước, hai người đàn ông cao lớn đứng tì vào cửa sổ im lặng hút thuốc. Bọn họ tuy có khí chất khác nhau nhưng dưới ánh đèn dìu dịu, Mộ Thiện có cảm giác hình bóng của họ u tối như nhau....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0013 giây

Lamborghini Huracán LP 610-4 t