Trần Bắc Nghiêu về đến nhà đã là sáu giờ sáng. Anh nghĩ lúc này chắc Mộ Thiện chưa tỉnh giấc nên anh không mấy lo lắng.
Trải qua một đêm căng thẳng, Trần Bắc Nghiêu hơi mệt mỏi. Anh đi vào phòng khách ở tầng một, ngồi xuống ghế salon và nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đến lúc Trần Bắc Nghiêu mở mắt, đồng hồ chỉ hơn bảy giờ. Tuy rất buồn ngủ nhưng nghĩ đến cảnh Mộ Thiện đang say sưa trong giấc nồng ở trên gác, tự nhiên anh cảm thấy tinh thần sảng khoái. Trần Bắc Nghiêu bóp bóp mi tâm, đang định đứng dậy đi lên gác, anh đột nhiên nhìn thấy Mộ Thiện cuộn người ngủ trên một đầu ghế salon, cách anh chưa đến một thước.
Bây giờ anh mới phát hiện, trên người anh không biết được đắp một tấm thảm từ lúc nào. Mộ Thiện cũng nằm dưới tấm thảm rộng này, sắc mặt cô nhợt nhạt, hai mắt nhắm nghiền, cô ngủ rất say.
Tim Trần Bắc Nghiêu đập nhanh một nhịp, anh gần như giơ tay định bế Mộ Thiện lên gác theo bản năng, nhưng anh sợ đánh thức cô. Ánh nắng ban mai chiếu vào làm gương mặt cô trở nên rõ ràng, hơi thở cô đều đặn nhưng cặp chân mày hơi nhíu lại, chứng tỏ việc anh rời khỏi nhà đêm qua khiến cô lo lắng.
Trần Bắc Nghiêu ngẫm nghĩ rồi vẫn quyết định nhẹ nhàng bế cô lên. Mộ Thiện mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn thấy anh, đáy mắt cô lóe một tia xúc động. Nhưng có lẽ do quá buồn ngủ, cô lại cụp mi mắt.
"Anh về rồi à?" Mộ Thiện lẩm bẩm.
"Ừ!"
"Ông xã...đừng đi...em nhớ anh...Nửa đêm, em rất nhớ anh..."Mộ Thiện thì thầm.
Tim Trần Bắc nhói đau, anh hạ giọng hỏi: "Bà xã, lần trước mang thai cũng khó chịu như thế này phải không?"
"...Ừm." Mộ Thiện trả lời, hơi thở cô dần đều đều, cho thấy cô đã ngủ say. Trần Bắc Nghiêu đứng bất động ngắm Mộ Thiện một lúc, sau đó anh cúi xuống hôn lên trán cô rồi mới bế cô lên tầng hai.
Mãi đến 12 giờ trưa Mộ Thiện mới tỉnh dậy. Cô nhớ đêm qua cô đắp tấm thảm lên người Trần Bắc Nghiêu rồi nằm ngủ bên cạnh anh trên ghế salon, bây giờ đã ở trên giường. Trần Bắc Nghiêu đang nằm ngủ bên cạnh cô, tay anh nắm chặt tay cô. Mộ Thiện nghịch đầu ngón tay của anh, anh lập tức mở mắt, lặng lẽ nhìn cô.
"Đêm qua anh đi đâu vậy?" Mộ Thiện hỏi.
"Đi giao dịch." Trần Bắc Nghiêu trả lời vắn tắt.
Mộ Thiện quay sang nhìn anh: "Nói cho em biết đi."
Bắt gặp ánh mắt kiên định của cô, Trần Bắc Nghiêu gật đầu.
Mộ Thiện gần đây sức khỏe không tốt nên Trần Bắc Nghiêu không muốn cho cô biết nhiều chuyện liên quan đến Trương Ngân Thiên, vì vậy anh ít khi đề cập đến vụ đó. Mộ Thiện vốn không nghĩ ngợi nhiều, cô chỉ cần biết đại khái kế hoạch tiến triển đến đâu là được. Thế nhưng đêm qua đột nhiên tỉnh giấc, không nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu, một nỗi sợ hãi bao trùm lên người cô.
Mộ Thiện không dám nghĩ, nhưng cô thật sự lo sợ, sợ một ngày nào đó khi cô tỉnh giấc, Trần Bắc Nghiêu không bao giờ trở về bên cô.
Vì vậy cô cần biết rõ mọi chuyện, dù không thể giúp được gì, nhưng ít nhất có sự chuẩn bị tinh thần từ trước. Trần Bắc Nghiêu kể cho Mộ Thiện nghe mọi chuyện xảy ra đêm hôm qua. Nghe nói Trương Ngân Thiên dùng máy đào đất vận chuyển vũ khí, Mộ Thiện phì cười: "Ông ta lắm trò thật đấy. Vậy anh có cử người đi theo đám thuộc hạ của ông ta để tìm hang ổ khác hay không?"
Trần Bắc Nghiêu nhìn cô bằng ánh mắt tán thưởng: "Không, người của Lý Thành đi."
Mộ Thiện mừng rỡ: "Đúng, chúng ta không làm những việc nguy hiểm như vậy."
"Tầm cũng đi."
Nghe Trần Bắc Nghiêu nói vậy, dù biết Tầm là người tốt nhất trong việc lần theo dấu vết, nhưng Mộ Thiện cũng cảm thấy hơi lo lắng cho sự an toàn của Tầm.
May mà hai ngày sau, Tầm trở về bình an.
Ngay khi Tầm về tới ngôi biệt thự, Lý Thành, Châu Á Trạch và Đinh Hành cũng xuất hiện. Lúc đó, Trần Bắc Nghiêu đang cùng Mộ Thiện xem tivi. Bọn họ đến nơi, anh cũng không bảo cô lên gác. Đám đàn ông toàn là người thông minh, thấy Mộ Thiện không tránh mặt như mọi ngày, bọn họ không hỏi nhiều, chỉ chào một tiếng "chị dâu" rồi cùng ngồi xuống. Đinh Hành không gọi Mộ Thiện là chị dâu, anh hơi sững sờ khi thấy bộ dạng gầy gò nhợt nhạt của cô. Mộ Thiện đỏ mặt, vờ như không biết. Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành chạm mắt nhau rồi cùng trầm lặng.
Lý Thành là người mở miệng trước tiên: "Người của tôi bám theo mấy tên vận chuyển vũ khí, chúng ta có chút manh mối rồi."
Anh ta bỏ mấy tấm ảnh lên bàn, Mộ Thiện cúi xuống nhìn, chỉ thấy trong ảnh là một tòa kiến trúc lớn, ngoài cổng có biển hiệu rõ ràng. Mấy tấm ảnh đều lặp đi lặp lại hai dòng chữ: "Công ty khoáng sản Cửu Châu" và "Thực phẩm Hoa Lai".
Mộ Thiện từng nghe nói đến hai công ty này, đều là doanh nghiệp có lịch sử lâu đời và là doanh nghiệp mạnh trong ngành khoáng sản cũng như thực phẩm. Tại sao đầu mối Lý Thành lần ra lại có liên quan đến bọn họ?
Mấy người đàn ông cầm ảnh lên xem, tất cả đều im lặng.
Lý Thành nói tiếp: "Người của tôi theo dõi thấy bọn chúng vào công ty con của hai doanh nghiệp này ở khu vực Hoa Trung. Rốt cuộc chúng là người của hai doanh nghiệp, hay chỉ mượn hai doanh nghiệp để che đậy thân phận thật sự, hiện chúng tôi vẫn chưa thể xác nhận."
Lý Thành nói vậy, manh mối lại trở nên mờ mịt.
Trong đầu Mộ Thiện lóe lên một ý nghĩ, cô chưa kịp mở miệng, Trần Bắc Nghiêu ở bên cạnh cất giọng trầm trầm: "Chủ tịch của cả hai doanh nghiệp này là một người, tên Lam Vũ."
Những người khác đều quay sang Trần Bắc Nghiêu, anh nói tiếp: "Lam Vũ mười năm trước là nhân viên công ty của Trương Ngân Thiên. Do lạm dụng công quỹ nên ông ta bị đuổi việc, suýt nữa còn bị khởi tố. Nghe nói ông ta căm thù Trương Ngân Thiên, đến bây giờ vẫn còn bất hòa. Nếu hỏi ở Trung Quốc Trương Ngân Thiên có những kẻ đối đầu nào, thì người đầu tiên chính là Lam Vũ."
Châu Á Trạch sờ cằm: "Lão đại, sao anh biết rõ thế? Em nghi Lam Vũ chính là người của Trương Ngân Thiên!"
Mọi người đều cảm thấy nhận định của Châu Á Trạch rất có lý. Lý Thành không khỏi vui mừng, anh ta có linh cảm đây chính là sự thật. Thảo nào bên công an theo dõi Trương Ngân Thiên bao nhiêu năm cũng không tìm ra manh mối. Nếu ông ta cất giấu hàng cấm ở chỗ của "kẻ thù", cảnh sát tất nhiên không ngờ tới.
Mộ Thiện rất tự hào, Trần Bắc Nghiêu tâm tư cẩn thận, tỉ mỉ. Một khi muốn đối phó người nào, anh sẽ đào tận gốc rễ kẻ đó. Có khi anh nắm rõ cả tám đời liệt tổ liệt tông nhà Trương Ngân Thiên, huống hồ một Lam Vũ?
Tầm đột ngột mở miệng: "Bọn chúng đúng là người của hai doanh nghiệp này." Nói xong hắn rút một quyển sổ ném cho Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu nhận lấy, cúi xuống xem, là danh sách ghi chép thông tin của Công ty khoáng sản Cửu Châu.
Trần Bắc Nghiêu mở ra xem, thấy bên trong cách vài trang lại có một hai cái tên, dưới chân gạch bút đỏ. Tầm từ tốn giải thích: "Tôi theo bọn chúng vào tận bên trong công ty con, rồi theo chúng về tổng bộ ở Bắc Kinh. Tổng cộng có 25 người tham gia vào chuyến vận chuyển vũ khí giao cho Trần tổng buổi tối hôm đó, tôi đã tìm ra tên của bọn chúng."
Mọi người vô cùng kinh ngạc.
Tầm cười cười, không lên tiếng. Mộ Thiện quay sang nhìn hắn, Tầm gần như bắt được ánh mắt của cô ngay lập tức, hắn nhếch mép cười, bộ dạng có phần đắc ý. Mộ Thiện trừng mắt với Tầm, nhưng trong lòng cô rất vui mừng. Nếu nói phán đoán của Trần Bắc Nghiêu là trực giác mách bảo thì thứ Tầm lấy được chính là chứng cứ trực tiếp. Chỉ cần lần theo dấu vết đó, thành công không còn xa xôi....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: