WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Từ Bi Thành Hận - Đinh Mặc


Trần Bắc Nghiêu quay về ô tô hút thuốc lá một lúc, anh vẫy tay ra hiệu đám vệ sỹ đi trước. Không phải anh không nhận ra sự ẩn nhẫn của cô trong mấy ngày qua, anh biết cô có áp lực lớn. Hôm nay, áp lực của cô bộc phát ra bên ngoài, khiến cô không chịu đựng nổi, vì vậy cô mới muốn về nhà.

Nghĩ đến đây, Trần Bắc Nghiêu hiểu để Mộ Thiện yên tĩnh một mình thì tốt hơn. Thế nhưng không nhìn thấy cô, trong lòng anh rất bất an. Nơi này tuy chỉ là huyện nhỏ nhưng trên đường có rất nhiều ngõ ngách và phố nhỏ. Trần Bắc Nghiêu lái xe một lúc vẫn không thấy bóng dáng Mộ Thiện.

Trong lúc lái xe loanh quanh, Trần Bắc Nghiêu bất giác đi qua ngôi chùa lần trước anh tìm thấy cô. Lần trước cô cùng Diệp Vi Nông đến đây, lúc về cô còn ca thán ngôi chùa này chẳng có gì thú vị, anh tưởng cô sẽ không bao giờ đến đây lần thứ hai. Anh cũng không biết tại sao anh lại tới nơi này. Có lẽ ngôi chùa là nơi cô tháo bỏ khúc mắc trong lòng, lần đầu tiên nở nụ cười khoan dung với anh, vì vậy anh mới đi theo sự mách bảo của tiềm thức.

Nhưng khi vừa bước qua cánh cổng lớn, anh liền nhìn thấy một thân hình nhỏ bé đang quỳ trước bức tượng Phật màu vàng trong đại điện. Thân hình với đường nét quen thuộc đến mức Trần Bắc Nghiêu nhắm mắt cũng có thể mường tượng ra. Anh vui mừng vô hạn, đang định tiến lên, anh liền nhìn thấy Mộ Thiện cúi người, khấu đầu bước tượng Phật.

Trần Bắc Nghiêu ngây người.

Anh chưa từng chứng kiến bộ dạng này của Mộ Thiện.

Ánh nắng rọi xuống từ giếng trời ở sau lưng cô, khiến đại điện càng thêm phần tĩnh mịch. Cô quỳ lạy trên mặt đất như trong mộng ảo. Mái tóc dài xõa xuống vai cô, từ góc độ của Trần Bắc Nghiêu chỉ nhìn thấy gương mặt trắng ngần không tì vết của cô. Bộ dạng của Mộ Thiện lúc này tỏa ra vẻ kiên định thần thánh mà người khác không thể xâm phạm.

Mộ Thiện chắp tay trước ngực, cúi xuống, hạ thấp người, khấu đầu, lại ngẩng đầu. Cô trầm mặc ngước nhìn tượng Phật, không biết cô đang nghĩ gì. Một lát sau cô lại cúi xuống, hạ thấp người, khấu đầu...

Đây chỉ là một ngôi chùa nhỏ không danh tiếng, cô lại là nữ cường nhân không tin Phật pháp. Vậy mà tại một nơi cách xa trần thế như nơi này, ở một góc Trần Bắc Nghiêu suýt không nhìn thấy, cô như bị trúng tà, khấu đầu bái lạy hết lần này đến lần khác với dáng vẻ thành kính và tin tưởng vô cùng.

Cô đang cầu Phật tổ điều gì? Nguyên nhân nào khiến tâm trạng cô hỗn loạn, khiến cô trầm mặc khó mở miệng như vậy?

Chỉ có một đáp án.

Trần Bắc Nghiêu cười khổ, mắt vẫn không rời khỏi thân hình mảnh mai ở trước mặt. Anh cảm thấy có muôn vàn lưỡi dao nhẹ nhàng cứa vào tim anh.

Trần Bắc Nghiêu đứng thêm một lúc nữa rồi quay người lặng lẽ rời khỏi ngôi chùa. Anh lái xe đi một vòng quanh bờ đê bên con sông nhỏ rồi đến thẳng công viên Bắc Thiện. Bây giờ là mùa hè, công viên rất đông người. Thậm chí có gia đình mang cả con cái đến công viên vui chơi, ai nấy đều hạnh phúc mỹ mãn.

Trần Bắc Nghiêu đi đến ngôi nhà nhỏ màu trắng của anh và Mộ Thiện. Nơi này rất yên tĩnh, khác hẳn không khí huyên náo ở bên ngoài. Anh mở cửa đi vào trong nhà, lên ban công ở phòng ngủ chính. Anh ngồi xuống chiếc ghế tựa, mắt dõi về hồ nước màu xanh lục ở bên ngoài. Anh cứ ngồi ở đó suốt buổi chiều.

Đến tầm chạng vạng tối, Trần Bắc Nghiêu gọi điện cho Mộ Thiện. Đầu bên kia hơi ồn ào, ngữ khí của Mộ Thiện vui vẻ khác thường: "Ông xã, anh đang ở đâu?"

Hóa ra chỉ cần nghe giọng nói của cô, trái tim anh cũng đủ đắm say.

"Anh đến huyện Thần rồi." Trần Bắc Nghiêu cất giọng dịu dàng.

"Anh về rồi à? Đến đâu rồi? Bố mẹ làm rất nhiều món ngon, anh có lộc ăn rồi nhé." Mộ Thiện cười lớn, tiếng bà Mộ thấp thoáng vọng đến: "Tiểu Trần cũng đến à? Thế thì phải chuẩn bị thêm món rồi."

"Anh sẽ đến ngay!" Trần Bắc Nghiêu đứng dậy, vội vã xuống lầu, lên xe, nổ máy, phóng như bay.

Khi Trần Bắc Nghiêu lái xe đến khu chung cư, Mộ Thiện đã đứng dưới cổng đợi anh. Cô mặc áo phông rộng thùng thình, trông rất thoải mái. Trần Bắc Nghiêu xuống xe đi về phía cô. Mộ Thiện khoác tay anh một cách tự nhiên, cô ngẩng đầu nhìn anh, khóe mắt cong lên: "Làm anh bỏ cả công việc về đây, em xin lỗi."

Nhìn vào mắt Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu biết cô đã chính thức hạ quyết tâm, cùng anh lang bạt nơi chân trời góc bể. Có lẽ cô đã bỏ hết tâm trạng không cam lòng và tủi thân ở lại ngôi chùa, bây giờ chỉ còn lại Mộ Thiện, người phụ nữ vì anh từ bỏ tất cả.

Tim Trần Bắc Nghiêu nhói đau, anh đột nhiên dừng bước, kéo Mộ Thiện vào lòng và ôm chặt, chặt đến mức cô không thở nổi.



Chương 57 - Ông xã



Cái ôm bất thình lình của Trần Bắc Nghiêu khiến Mộ Thiện cứng đờ người. Một lát sau, anh ôm eo cô đi lên cầu thang. Mộ Thiện tuy vẫn tươi cười nhưng cô nhất thời không biết nói gì.

Trần Bắc Nghiêu có tâm sự, anh không phát giác ra sự trầm mặc của Mộ Thiện mà chỉ dịu dàng hỏi cô: "Ban ngày em làm sao vậy?"

Lúc này hai người đã đến cửa nhà, Mộ Thiện cười cười, giơ cao tay vỗ lên đầu anh: "Không có gì, em tha thứ cho anh rồi." Nói xong, cô đẩy cửa đi thẳng vào trong nhà.

Trần Bắc Nghiêu dõi theo bóng lưng cô, anh hơi sững lại rồi cũng theo cô vào nhà.

Ngày hôm nay bà Mộ chuẩn bị rất nhiều món ngon, toàn những món Mộ Thiện thích. Mộ Thiện từ đầu đến cuối bữa cơm mặt mày rạng rỡ, khác hẳn lúc sáng. Khoảng một tiếng sau, Mộ Thiện và mẹ cô đều ăn no, Trần Bắc Nghiêu và ông Mộ tiếp tục uống rượu. Con rể tương lai là người nhà không cần câu nệ quá, ăn xong bà Mộ liền xuống sân hóng gió, Mộ Thiện đi cùng bà.

Trong phòng chỉ còn lại ông Mộ và Trần Bắc Nghiêu. Bình thường, Trần Bắc Nghiêu là người nói nhiều hơn, anh cùng ông Mộ uống đến nửa tỉnh nửa say mới thôi. Nhưng hôm nay anh hầu như im lặng, ông Mộ cũng không phải là người nhiều lời. Vì vậy hơn một nửa quãng thời gian, hai người chỉ chạm ly rồi uống cạn.

Một lúc sau, ông Mộ mỉm cười: "Tửu phẩm như nhân phẩm. Tiểu Trần, cháu là người hiền hậu."

Sống trên đời bao nhiêu năm, lần đầu tiên có người khen anh hiền hậu, Trần Bắc Nghiêu ngây người, sau đó anh cười: "Uống rượu với chú, cháu đâu dám không thật thà."

Ông Mộ nhìn anh thở dài: "Con gái chú điểm nào cũng tốt, mọi người đều ngưỡng mộ chú. Chỉ là tính cách của con bé hơi bướng bỉnh. Tiểu Trần, cháu là người tốt, hai đứa đã đăng ký kết hôn rồi, những lời này chú không nên nói, cháu còn ít tuổi nhưng chững chạc trưởng thành, sau này hãy nhường nhịn con bé."

Trần Bắc Nghiêu gật đầu: "Xin chú cứ yên tâm ạ."

Ông Mộ nói từ tốn: "Cháu cũng thấy đấy, mẹ Mộ Thiện cũng rất bướng bỉnh. Bao nhiêu năm qua chú đều nhường bà ấy. Đàn ông cần như vậy, cháu đừng nghĩ Mộ Thiện giỏi giang tinh anh, kỳ thực con bé dễ tính giống chú."

Trần Bắc Nghiêu gật đầu: "Đúng vậy, cô ấy rất tốt ạ."

Hai người lại uống thêm mười chén, ông Mộ bắt đầu ngất ngư, gương mặt càng vui vẻ thoải mái hơn lúc bình thường. Hai người ăn xong, ông Mộ nói: "Sau này không cần phải thường xuyên về nhà thăm bố mẹ, thanh niên nên lấy sự nghiệp làm trọng." Nói xong ông lảo đảo đứng dậy, Trần Bắc Nghiêu giơ tay đỡ ông. Ông xua tay biểu thị không cần, tự mình đi vào phòng nghỉ ngơi.

Trần Bắc Nghiêu một mình ngồi ở ghế sofa, mười đầu ngón tay đan vào nhau trầm tư suy nghĩ.

Một lúc sau, mẹ con Mộ Thiện quay về. Khóe miệng Mộ Thiện thấp thoáng nụ cười, bà Mộ thể hiện rõ thái độ vui mừng hớn hở. Mộ Thiện sắp lấy chồng, hàng xóm láng giềng chắc chắn ngưỡng mộ bà kiếm được chàng rể quý....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0039 giây

Insane