- Này, buông ra._ Nó giật mình kêu lên, định giật tay ra.
- Lặng im nào, tôi sẽ đưa cậu đến một nơi rất đẹp._ Con nhóc thì thào, vẫn nắm chặt tay thằng nhóc.
Thằng nhóc cau có khó chịu một hồi rồi cũng lặng lẽ để con nhóc dắt đi. Rõ ràng là thừa sức giật tay ra vậy mà vẫn để im cho con nhóc kéo, một thằng nhóc kì lạ!
….
Cảnh vật thay đổi trong chốc lát, tôi lại trở về với khuôn viên trong vườn hoa ban nãy, trên chiếc ghế gỗ, là thằng nhóc và con nhóc ban đầu.
Khuôn mặt dịu dàng của thằng nhóc không hiểu sao lại trở lên xám xịt, còn con nhóc bên cạnh thì đang tỏ vẻ hối lỗi vô cùng.
- Sao em lại chơi cùng thằng nhóc nhà Akatsuki, còn nắm tay nó nữa?_ Thằng nhóc khó chịu hỏi, hai tay nó vòng trước ngực.
- Tại em buồn, mới lại cậu ấy cũng không có ai chơi nên…_ Con nhóc ngập ngừng nói.
- Nên em và cậu ta cùng nhau vui vẻ mà quên mất anh đúng không?
- Không phải đâu, em vẫn luôn nhớ đến anh mà._ Con nhóc vội lên tiếng phân bua.
- Nhớ? Thật không vậy? Sao anh thấy em cười rất vui vẻ?_ Thằng nhóc nói với vẻ bất mãn.
- Anh Tooya, hình như anh đang rất giận phải không?_ Con bé nhỏ nhẹ lên tiếng, ánh mắt của nó liên tục liếc chừng về phía khuôn mặt xám xịt kia.
- Haizz…_ Thằng nhóc thở dài rồi quay sang nhìn con nhóc, dí mạnh tay vào mũi nó nói_ Em muốn anh làm sao thì mới chịu ngồi yên đây? Chẳng nhẽ bắt anh phải để em vào túi áo? Hứa với anh đi, từ lần sau không được lại gần thằng con trai nào khác ngoài anh.
- Hứ, vô lí quá thế ba em thì sao?_ Con bé phụng phịu hỏi lại.
- Ngốc. Ba em là đàn ông chứ không phải con trai, thôi không nói nhiều nữa, hứa đi nào._ Thằng nhóc giục dã.
- Vâng, em hứa.
- Tốt lắm, móc nghoéo._ Thằng nhóc mỉm cười đưa ngón tay út ra.
- Hừ…Biết thế em chằng thèm dạy anh cái trò này. Thì móc ngoéo.
===
Nghe xong cuộc nói chuyện của hai đứa nhóc, tôi bỗng cảm thấy cả người mình đang run lên từng đợt. Thằng nhóc gọi con nhóc là Yume, con nhóc lại gọi thằng nhóc là Tooya, còn thằng nhóc tóc bạc nữa, chẳng lẽ chúng là…
Đột nhiên bàn chân tôi bước hẫng, cả người rơi vào khoảng không vô định đằng sau, mọi cảnh vật trước đều nhanh chóng tan biến.
***
- Anh Tooya…_ Tôi hét rồi bật người ngồi dậy, bàn tay nắm chặt lấy vạt chăn thở dốc.
Giấc mơ về những đứa trẻ thật nhẹ nhàng yên bình nhưng sao tôi lại cảm thấy sợ hãi, bất an thế này. Những đứa trẻ ấy là ai giữa chúng và tôi có mối liên kết ràng buộc nào? Tại sao trong đầu tôi lại cứ hiên lên khuôn mặt của thằng tóc đen dịu dàng đó cùng với cái tên -Tooya.
==================
Kai nắm chặt tay vào bậu cửa phòng Tooya Hondo, cậu khó nhọc xoay người bỏ đi, cố gắng để bản thân mình không nổi điên lên.
Vốn dĩ định vào thăm cô ấy nhưng cảnh tượng không hay lại đập vào mắt khiến trái tim lạnh giá của cậu như bị ai bóp nghẹt.
Trong giấc ngủ mê man, người mà cô ấy luôn gọi tên là Tooya Hondo. Điều đó đã chứng tỏ rằng bản thân cô ấy cần Tooya Hondo hơn ai hết và người khiến cô ấy nhớ đến ngay cả trong lúc ngủ cũng chỉ có hắn.
Trong đầu cậu lúc này chỉ hiện lên cảnh tượng Yume đang ngủ mê, miệng liên tục gọi tên Tooya. Chỉ cần nghĩ như vậy thôi cũng khiến cậu đau vô cùng. Vết thương trên lưng chưa kịp lành thì vết thương trong tim lại như bị ai đó khoét rộng, đau đến mức không nói lên lời.
Tình yêu vốn là thứ quá xa xỉ đối với một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn như cậu. Đã xác định không thể yêu ai từ trước tại sao cô gái đó lại xuất hiện lại khiến thứ tình cảm ấy trỗi dậy trong lòng cậu và tại sao lại khiến cậu đau?
Vốn biết bản thân mình lạnh lùng và cách sống vô tâm ấy sẽ vô tình khiến cô ấy đau. Nhưng cậu lại không thể buông tay, không thể vất bỏ tình yêu. Nếu có thể từ bỏ tất cả, để cô ấy về với người mà cô ấy cần thì mọi chuyện sẽ thật đớn giản nhưng cậu không làm được. Vì cậu ích kỉ, vì cậu rất yêu cô ấy.
Nhưng…còn cô ấy thì sao? Cô ấy đã từng nói cậu rất quan trọng đối với cô ấy. Vậy thì trong trái tim cô ấy cậu có vị trí gì?
Đang suy nghĩ miên man chợt Kai giật mình khi nghe thấy tiếng gọi trầm buồn vang lên từ đằng sau:
- Cháu vừa đi đâu về thế? Có phải đến thăm Yume không?
Là hiệu trưởng Akatsuki.
- Không liên quan đến ông._ Kai nói mà không thèm quay đầu lại.
- Cháu là cháu ruột của ta, mọi việc của cháu đều liên quan đến ta. Nếu cháu còn biết đến người ông này thì hãy nghe ta một lần tránh xa còn bé ấy ra.
- Ông nói thế là có ý gì?_ Kai khẽ nhíu mày quay đầu lại hỏi hiệu trưởng Akatsuki.
- Yume Hana mang trong mình một hiểm họa vô cùng to lớn, ở gần nó cháu sẽ bị vạ lây._ hiệu trưởng Akatsuki thận trọng nói.
- Đừng nói bậy, cô ta thì có hiểm họa gì? Một vampire dòng lại ư?_ Kai tức tối trừng mắt nói.
- Haizz, thôi được rồi, đến nước này thì ta sẽ nói cho cháu biết thân phận thực sự của Yume Hana. Cháu có biết đến một người của tộc Hondo năm xưa đã bỏ đi theo con người không?
- Tôi biết, có phải là Shita Hondo, bà ta bị cho là phản bội gia tộc._ Kai lãnh đạm nói rồi như chợt nhớ ra điều gì cậu ta khẽ nghiến răng khuôn mặt tái xanh lại_ Ý ông là…
- Đúng vậy, Yume Hana chính là con gái của Shita Hondo và cũng chính là người bị cho là làm ô uế dòng thuần Hondo. Ông tổ đời thứ hai của tộc Hondo là Demonzu, vừa thức dậy sau giấc ngủ 10 năm. Con người này đã sống mấy nghìn năm rồi, ông ta sẽ không bao giờ tha thứ cho những ai làm ảnh hưởng đến dòng thuần huyết Hondo. Ta nói như thế cháu hiểu chứ?
- Ông muốn nói Yume chính là con lai của dòng thuần huyết Hondo?
…
- Đúng vậy, chính là con bé đó._ Một gióng nói lạnh lùng chợt vang lên. Kai giật mình vội quay người lại, khuôn mặt chợt trở lên trắng bệch, các cơ mặt dường như đều đông cứng lại.
- Sao ông lại đến đây?
- Tất nhiên là ta có việc rồi. Hừ._ Người đàn ông lạnh lùng nhếch môi nói.
Chương 52:
- Việc ông nói đến chắc chắn không tốt đẹp gì._ Kai lạnh lùng nhếch môi nói.
- Hừ, không đến lượt đứa trẻ ranh vắt mũi chưa sạch như ngươi đánh giá. Tốt nhất là ngươi nên tự điều chỉnh lại mình đi, đừng làm ta và gia tộc Akatsuki này mất mặt._ Kotoshi bực tức nói.
- Ý ông là sao?
- Đường đường là cậu chủ của gia tộc thuần chủng Akatsuki cao quý mà lại đi yêu một con bé vampire dòng lai bẩn thỉu. Không những vậy, con bé đó còn là Uragirimono dòng thuần Hondo. Loại vam như thế có chỗ nào xứng để người yêu?
- Im đi, người phản bội lại tộc Hondo là mẹ cô ấy chứ không phải cô ấy. Các người thật ích kỉ khi đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Yume._ Kai lạnh lùng rít lên.
- Nhưng dòng máu đang chảy trong người nó lại chính là rác rưởi của dòng thuần vampire. Ngài Demonzu đang rất tức giận vì sự xuất hiện của con bé đó, nếu ngươi còn tiếp tục dính dáng đến nó thì ta không chắc có thể xin ngài ấy bảo toàn tính mạng cho ngươi được đâu._ Kotoshi lạnh lùng nhắc nhở.
- Tùy ông, dù không có ông cầu xin hộ tôi vẫn có thể bảo toàn tính mạng, dù sao thì từ trước đến nay đã có bao giờ ông đứng ra bảo vệ tôi đâu._ Kai nhếch môi lạnh nhạt nói.
- Mày thật quá ngu muội rồi, con bé vam dòng lai đó có gì xứng.
- Ha ha…_ Kai bất giác cười lạnh một tiếng, nheo mắt nói_ Ông đừng quên tôi là một vampire cấp C, cấp C đấy. Vậy thì vampire dòng lai như cô ấy còn chỗ nào không xứng với một thằng cấp C như tôi?
- Mày…_ Kotoshi quả nhiên đã bị thằng con trai chọc cho tức điên, máu nóng dồn lên tận mặt.
Ông là người luôn bình tĩnh trong mọi tình huống nhưng chỉ khi đứng trước thằng nhóc này, ông mới bị mất đi cái vẻ điềm tĩnh cố hữu ấy. Phải công nhận rằng Kai thật giống ông từ ngoại hình cho đến tính cách. Kai và ông một khi đã yêu ai thì sẽ yêu hết lòng không bao giờ để ý đến thân phận của người đó....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: