Duck hunt



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trường học Vampire - Thuyuuki




- Tình yêu…

- Cái gì?

- Chính là tình yêu đã cho tôi những dũng khí để đối đầu với ông. À, tôi quên mất, một người cô độc luôn coi bản thân là nhất như ông thì làm sao biết được cái gì gọi là tình yêu. Hình như ông đã sống quá lâu rồi đấy, mau mau trở về với đất trời để con cháu thờ phụng đi._ Tooya nhếch môi nói rồi bước thẳng, dáng đi vững trãi, đẹp mê hồn.

Demonzu tức đến hộc máu mồm những vẫn không thể làm gì được, chỉ bất lực hét lên những tiếng tức giận ở đằng sau. Không phải hắn không đánh bại được Tooya, đối với hắn thằng cháu ngỗ nghịch đó quá lắm cũng chỉ là một đứa nhóc con vắt mũi chưa sạch mà thôi. Nhưng đáng tiếc thay, nó lại là người thừa kế duy nhất của tộc Hondo, nếu giết nó há chẳng phải tự tay Demonzu kết thúc sự tồn tại của gia tộc Hondo rồi sao?

Đúng là nan giải, hắn phải làm sao để vừa giết được con bé đó, lại vừa không làm hại đến Tooya? Demonzu nhíu mày suy nghĩ rồi chợt đứng bật dậy, mắt sáng bừng lên.

Phải rồi, sao hắn lại không nghĩ ra nhỉ? Hắn…sẽ khiến con bé đó hận Tooya đến tận xương tủy. Nếu biết được sự thật đó chắc chắn trong mắt con bé, Tooya sẽ chẳng khác gì một ác quỷ. Lúc ấy, nó sẽ không cho Tooya đến gần, huống chi là bảo vệ và lúc ấy hắn có thể dễ dàng triệt hạ con bé đó.

Demonzu nghĩ một hồi rồi chợt phá lên cười một cách man rợ, đến cả con quạ xám thân cận luôn đi bên cạnh hắn cũng phải khẽ rùng mình đầy sợ hãi.

---------------


Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?

Chập chờn trong giấc mơ mờ ảo, câu hỏi ấy liên tục hiện lên trong đầu tôi, nơi tôi đang đứng là một trang viên lớn, đầy màu sắc âm u, ráng chiều đỏ rức thấp thoáng sau ngọn đồi thông. Xung quanh những ngôi nhà lớn được làm bằng gỗ sồi, thiết kế theo kiến trúc cổ im lìm đến rợn người.

Trên các hành lang dài hun hút, người người đi lại tấp nập, khuôn mặt trắng xanh của họ lộ rõ vẻ lạnh lùng, đáng sợ. Tiếng bước chân nhẹ như gió thoảng.

"Một nơi đáng sợ."

Tôi thầm khẳng định rồi chợt giật mình khi nghe thấy tiếng cười vang lên bên cạnh. Dọc theo hàng hoa hồng thơm ngát, hai đứa trẻ một trai, một gái đang chơi đuổi bắt, khuôn mặt xinh xắn của chúng lộ rõ niềm vui thích, nụ cười liên tục xuất hiện trên khóe môi.

Tôi hơi ngẩn ngơ ngắm nhìn chúng nô đùa, khóe môi bất chợt cong lên, để lộ một nụ cười thỏa mãn. Hai đứa trẻ này hiện lên như một bức tranh tuyệt đẹp, chúng giống như những vệt nắng hiếm hoi duy nhất còn sót lại trong bức tranh đầy u tối.

Chúng vẫn tiếp tục nô đùa mà không chú ý đến tôi, dường như trong mắt chúng, sự xuất hiện của tôi là không đáng để lưu tâm.

Hai đứa trẻ chạy đến ngày một gần tôi, hình như chúng không có ý định tránh tôi thì phải.

Chỉ đến khi nghe thấy tiếng cười vang lên ngay bên cạnh, tôi mới chợt mình, vội tránh sáng một bên nhưng không kịp chúng đã đâm sầm vào người tôi.

Tôi nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận cơn đau sau cú ngã nhưng thật kì lạ. Tôi vẫn đang đứng nguyên tại chỗ, hai đứa trẻ thì đã ở đằng sau từ lúc nào.

Thế là thế nào? Có phải chúng vừa chạy xuyên qua tôi không? Chẳng lẽ tôi là người vô hình? Nếu vậy thì đây là đâu? Sao tôi lại xuất hiện ở đây? Bao nhiêu câu hỏi cứ dồn dập trong đầu khiến tôi như muốn nổ tung.

Ở đằng sau, hai đứa trẻ đã bắt đầu thấm mệt, sau khi thằng con trai tỏ vẻ chịu thua hai đứa không rượt nhau nữa mà ngồi xuống chiếc ghế gỗ đặt cạnh vườn hoa.

Chứng kiến hai đứa nhỏ từ nãy đến giờ tôi có thể thấy thằng nhóc kia đã cố tình chạy chậm lại, cố tình tỏ vẻ chịu thua để làm vui lòng con nhóc. Khuôn mặt rạng ngời của thằng bé dưới ánh nắng chiều hiện lên đẹp như một thiên thần. Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn thằng nhóc, bất giác mỉm cười khẽ thì thầm:

"Thằng bé ngốc nghếch"

Không hiểu sao khi nhìn thấy hai đứa nhóc này trái tim tôi lại cảm thấy xúc động vô cùng, có cảm giác như tôi đang được xem lại đoạn phim quay chậm kể về kí ức của mình vậy. Hai đứa nhóc xinh xắn như thiên thần này đem đến cho tôi một cảm giác rất thân quen. Nếu đây là một giấc mơ thì chúng là ai, tại sao tôi lại mơ đến chúng?



Ở đằng xa, trên chiếc ghế gỗ, thằng bé để con bé ngồi trên đùi mình, vuốt ve mái tóc tơ màu nâu mượt mà, cử chỉ dịu dàng ân cần vô cùng.

- Mẹ nói, em sắp phải dời khỏi đây rồi._ Con bé chợt buồn buồn nói.

- Tại sao?_ Bàn tay thằng nhóc chợt buông thõng, nó hỏi lại bằng giọng thảng thốt.

- Mẹ nói ngài ấy sắp trở về gia tộc, ngài ấy là người mà tất cả mọi người đều sợ và ngài ấy thì lại không thích em ở đây._Con bé xụ mặt nói.

- Người mà em nói đến chắc là ông cố, ông ấy sắp trở về sau chuyến đi đến Hi Lạp. Nhưng em yên tâm chỉ cần em muốn anh sẽ xin ông cố cho em ở lại._ Thằng nhóc mỉm cười dịu dàng nói.

- Thật chứ? Anh quen người ấy sao?_ đôi mắt con bé sáng lên.

- Ừ, anh có vào phòng ông ấy mấy lần và hình như ông ấy cũng có vẻ thích anh._ Thằng nhóc nói với vẻ đầy tự tin.

- Vậy thì hay quá, em lại được ở đây chơi với anh rồi. hihi

- Em có muốn ở bên cạnh anh suốt đời không, Yume?_ Thằng nhóc đột nhiên hỏi bằng một vẻ mặt rất nghiêm túc khiến con bé ngơ ngác mất mấy giây rồi cũng gật đầu mỉm cười thật tươi:

- Vâng, em muốn.

- Anh cũng vậy._ Thằng nhóc mỉm cười, lại tiếp tục dịu dàng xoa đầu con bé, đôi mắt đen huyền ánh lên những tia sáng hạnh phúc.

Nhưng thằng nhóc vừa gọi con nhóc là gì cơ? Yu..me? Đó chẳng phải là tên của tôi sao? Là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay…

=======

Đột nhiên cảnh vật lại thay đổi, bên tai tôi tiếng gió rít vù vù nghe rợn người.

Trước mắt tôi là một khung cảnh khác, vẫn vẻ âm u, tăm tối đó, nhưng lần này tôi đang đứng trong một tư dinh lớn, xung quanh trồng rất nhiều loại hoa màu đen đẹp kiêu hãnh.

Lại là con nhóc ban nãy, trên tay nó cầm một bông hồng. Nhưng người đang đứng nói chuyện với nó không phải là thằng nhóc ban nãy mà là một thằng nhóc khác.

Nó có mái tóc màu bạc đầy ma mị, đôi mắt tím tinh anh phát ra những tia sáng lạnh lẽo. Cả người nó vận đồ trắng tinh, khuôn mặt đẹp tựa như hoa có phần cáu kỉnh.

- Mi là ai? Sao lại ở đây?_ Nó cất giọng khinh khỉnh hỏi con bé.

- Thế cậu là ai?_ Không để ý đến thái độ khó ưa của thằng nhóc, con bé chỉ mỉm cười hỏi lại.

- Mi chưa trả lời câu hỏi của ta.

- Tôi là Yume Hana, rất vui được gặp cậu._ Con bé vui vẻ đưa tay ra trước mặt thằng nhóc.

Thằng nhóc tóc bạc khẽ liếc đôi mắt lạnh lùng xuống bàn tay của con bé, hai tay nó vẫn đút trong túi quần tiếp tục hỏi bằng giọng chất vấn:

- Không phải mùi của vampire thuần chủng, sao lại được phép đứng trước tư dinh này? Đây chẳng phải là tư dinh lớn của tộc Hondo sao?

- Tộc Hondo? À, mẹ nói, tôi cũng có huyết thống với những người trong tộc này._ Con bé vô tư nói.

- Cái gì?_ Thằng nhóc kêu lên đầy ngạc nhiên rồi chợt mím chặt môi, nhíu mày suy nghĩ.

- Cậu đang suy nghĩ cái gì vậy?_ Con nhóc nghiêng đầu dò hỏi nhưng thằng nhóc dường như đang bất động không có ý định trả lời.

- Hình như cậu rất cô đơn, tôi thấy cậu đứng đây một mình từ nãy đến giờ. Mình…đi chơi đi, hôm nay anh ấy phải đi học thêm nên tôi cũng cô đớn lắm._ Con nhóc thao thao bất tuyệt một hồi rồi kéo tay thằng ngóc đi luôn.

Đến khi đã định thần lại thằng nhóc mới phát hiện bàn tay của mình đã nằm trọn trong tay con nhóc lạ hoắc kia tự lúc nào.
...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0021 giây