~~~~~~~~~~~~~~~
- Yume, con về rồi đấy hả? Vào ăn dâu tây đi.
Vừa thất thểu bước vào sân tôi chợt giật mình khi nghe thấy tiếng mẹ vọng ra từ nhà bếp.
- Vâng, mẹ cứ để đấy chốc con ăn sau.
Tôi nói rồi đi nhanh về phòng mình nằm phịch xuống tấm nệm trải trên nền gỗ. Đưa tay lên gác trán tôi buồn bực nhìn lên cái trần nhà ngắm mấy con thạch sùng đang nô đùa.
Tại sao cứ có chuyện gì tôi không vui là lại liên quan đến hắn nhỉ? Tôi cũng biết là lần này mình sai thật rồi, đáng lí ra dù hắn có nói tôi là loại con gái dễ dãi thì tôi cũng không nên nhắc đến mẹ hắn mới phải.
Nhưng...có thật là hắn làm chuyện đó không nhỉ? Tôi nhíu mày nghĩ và bắt đầu cảm thấy nghi ngờ về những lời anh Kata nói.
Một người như Kai tuy không phải là tốt đẹp gì lại có đôi chút lạnh lùng tàn nhẫn và hơi khùng khùng nhưng chắc chắn hắn không phải là hạng người chuyên đi làm mấy cái chuyện khuất tất ấy.
Con gái trong học viện xếp hàng dài chờ hắn, có những cô còn xinh hơn cả hoa hậu thế mà hắn còn chẳng thèm liếc mắt đến thì với một con bé bình thường như tôi hắn cần gì?
Tôi nghĩ rồi tự dưng ngồi bật dậy quả quyết nói:
- Không ổn rồi mình phải tìm hắn hỏi cho ra lẽ mới được.
Nói đoạn tôi bước nhanh ra khỏi phòng định bụng sẽ đi tìm hắn. Ngang qua phòng khách thấy mấy quả dâu tây chín thơm lựng mẹ để trên bàn tôi chợt giật mình khựng lại, không kịp suy nghĩ gì cả, tôi lao đến vơ lấy chúng rồi đút vào túi chạy ra ngoài.
***
- Haizz...Biết hắn ở đâu mà tìm đây.
Tôi khẽ than thở đưa tay lên vuốt mấy giọt mồ hôi trên trán rồi ngồi phịch xuống một gốc cây có tán rộng. Chợt tôi giật mình khi nghe thấy tiếng nói chuyện ở gần đó.
Tò mò tôi rón rén đi đến nơi phát ra tiếng nói, một người con trai đang ngồi nghe điện thoại ở dưới gốc cây phong.
- Kata Inzuka…
Tôi khẽ bật thốt lên rồi im lặng lắng nghe. Tiếng nói của anh ta tuy không lớn nhưng cũng đủ để lọt đến tai tôi.
- Thành phố có gì hay không mày? Ở đây chán chết chẳng có cái quái gì chơi cả.
…
- Hừ, tao cũng muốn về lắm chứ, cái chỗ khỉ ho cò gáy này khiến tao phát ốm nhưng mà tao còn đang bận câu mồi.
…
- Mày không biết được đâu, con nhỏ đẹp dễ sợ, đây là lần đầu tiên tao thấy một cô gái như vậy đấy, mấy con bồ cũ của tao chỉ đáng xách dép.
…
- Nhưng con nhỏ kiêu lắm tao tán mãi mà không đổ, nó còn chẳng thèm liếc tao đến nửa con mắt nữa.
…
- Mà nhắc đến lại thấy tức, vừa nãy thấy nó đang ngủ, tao định hôn trộm một cái ai dè đúng lúc ấy lại có thằng điên nào tự dưng xuất hiện đấm tao mấy phát giờ vẫn còn đau đây này.
…
- Mày không biết đấy thôi, thằng này trông đáng sợ lắm, nguyên cái đầu nó nhuộm màu trắng bạc, còn cả đôi mắt nữa đỏ ngầu như gà chọi, chẳng biết nó có đeo kính sát tròng không nữa, lúc bị nó đấm tao còn tưởng không còn răng ăn cháo đấy chứ.
…
- Mẹ - kiếp đang hay thì phá, tiếc đứt ruột.
…
Tôi đứng đó gần như chết sững lại khi nghe thấy cuộc nói chuyện này, thì ra chân tướng của sự việc là như vậy, chính Inzuka đã giở cái trò đồi bại đó chứ không phải Kai.
Thật không ngờ con người anh ta lại bỉ ổi như vậy dám làm nhưng không dám chịu, đã thế còn trơ tráo vu oan giá họa cho người khác nữa.
Nghĩ đến đây tôi bỗng thấy giận bản thân mình ghê gớm, sao khi không lại đi tin lời Kata nói cơ chứ. Cũng vì cứu tôi mà Kai đã đánh anh ta, tôi đã không cảm ơn thì thôi lại còn mắng hắn thậm tệ nữa.
Nhưng con người hắn cũng thật là bị vu oan như vậy mà không thèm lên tiếng thanh minh, nếu lúc đó hắn chịu nói với tôi là mình không làm thì mọi chuyện đâu có thành ra như thế này, bây giờ thì tôi biết làm thế nào để xin hắn tha thứ đây?
Nhưng tạm gác lại chuyện đó qua một bên. Bây giờ tôi phải cho cái tên đáng chết kia một bài học trước đã.
Tôi nghĩ rồi nhẹ nhàng bước đến trước mặt Kata chống nạnh khinh bỉ nhìn anh ta, nghe thấy tiếng động mạnh Kata vội ngẩng đầu lên, anh ta có vẻ bàng hoàng trước sự xuất hiện của tôi, chiếc điện thoại đag cầm trên tay rơi xuống đất gãy làm đôi.
Một lúc lâu sau khi đã lấy lại bình tĩnh, Kata vội đứng dậy nhìn tôi nở nụ cười sát gát nhẹ nhàng nói:
- Em có chuyện gì muốn nói với anh à.
- Phải em đang rất muốn nói chuyện với anh đây_ Tôi mỉm cười nói rồi nhẹ nhàng bước đến gần, vung tay tát một cái thật mạnh vào mặt anh ta.
_ BỐP…- Cú tát này để đánh cho tôi cùng nụ hôn suýt bị anh cướp.
Tôi vung tay tát thêm một cái nữa gằn giọng khẽ cười nói:
_ BỐP…- Cú tát này đánh thay cho Kai.
Chưa hả giận, tôi còn xông đến túm lấy cổ áo Kata lên gối thật mạnh vào bụng anh ta nói với giọng khinh khi:
- Còn cái này để dành cho những cô gái đã bị anh chà đạp.
Xong tôi khẽ phủi bụi trên tay rồi hả hê đứng nhìn con người đang nằm lăn lộn trên đất, mặt xưng vù lên vì bị lãnh hai cái tát rõ đau tàn nhẫn buông một câu:
- Cho chết .
Rồi quay đầu bỏ đi thẳng không thèm liếc anh ta đến nửa con mắt. Hừ … cho đáng đời cái đồ dê xồm, như thế là vẫn còn nhẹ đấy, từ giờ thì cứ phải gọi là tởn đến già luôn.
Nhưng thôi, mặc kệ anh ta bây giờ tôi phải đi tìm Kai cái đã. Tôi nghĩ rồi chạy vội đi.
***
Khi đã thấm mệt, tôi dừng chân nhìn lên cái đồng hồ, chán nản lắc đầu. Đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua nhưng tôi vẫn không tài nào tìm ra Kai. Tất cả những chỗ mà hắn có thể chọn để ngủ tôi đều đã lần mò đến, không những vậy tôi còn hỏi cả những người dân trong xóm nhưng những gì nhận được chỉ là một cái lắc đầu.
Có khi nào hắn tức rồi bỏ về luôn không nhỉ? Nhưng hắn vừa mới đến sức đâu mà về, vampire dù mạnh thật đấy nhưng cũng không thể cưỡi mây đạp gió không biết mệt như Tôn Ngộ Không được, đặc biệt là Kai một vampire cần ngủ hơn cần máu, chắc giờ này hắn đang trốn ở một góc nào để ngủ thôi.
Tôi gật gù nghĩ rồi ngồi lên một gốc cây trơ đã bị chặt đi từ lâu khẽ đấm nhẹ vào đôi chân tê nhức của mình thở dài:
- Ôi mỏi chân quá, đến bao h mới tìm được hắn đây.
Đang than thân trách phận chợt tôi giật mình khi thấy hai cô gái đi hái thuốc trên núi trở về, cuộc trò chuyện rôm rả của họ vô tình lọt vào tai tôi:
- Chắc là thiên thần rồi, đẹp trai kinh khủng_ cô gái tóc ngắn mơ màng nói.
- Không phải đâu, là ác ma đấy. Thiên thần phải ấm áp chứ sao lại lạnh lùng như vậy được_ Cô gái xõa tóc phản bác.
- Cậu chẳng biết cái gì cả, ác ma mà lại trắng từ đầu đến chân thế à? tóc này, quần áo này cả làn da nữa, trắng vô cùng, nếu là ác ma thì phải vận đồ đen chứ_ Cô nàng tóc ngắn cãi lại.
- Hừ, cậu có thấy thiên thần nào tóc bạc không? chỉ ác ma mới có tóc màu bạc thôi, vả lại xung quanh chỗ anh ấy ngủ tòan tuyết bao phủ không khí lạnh như địa cực không phải ác ma thì là gì_ Cô gái tóc dài đắc chí nói.
- Chẹp, hay anh ấy là hiện thân của cả ác ma và thiên sứ.
- Chắc vậy, nhưng là cái gì thì cũng đẹp thật đấy, không ngờ trên đời này lại có người đẹp như vậy, mấy diễn viên điện ảnh cứ phải gọi là xách dép.
…
Tôi nghe cuộc nói chuyện của hai cô gái mà mồm cứ há hốc ra. Tóc bạc, đẹp trai, trắng từ đầu đến chân, tuyết. Người này… chẳng phải là Kai sao? Nhưng hắn làm gì trên núi nhỉ?
Tôi nghĩ rồi vội chạy bổ đến chỗ hai cô gái níu tay họ lại hổn hển hỏi:...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: