WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trường học Vampire - Thuyuuki



Chương 31:


Kai nhìn chăm chăm vào cánh cổng làm bằng gỗ sồi trước mặt rồi:

_ UỲNH…

Cậu vung tay đấm mạnh vào cánh cổng khiến nó suýt lủng, mọi vật xung quanh đều rùng mình ớn lạnh. Một cánh cửa nhỏ đột nhiên bật mở, ông bảo vệ thò đầu ra làu bàu:

- Có chuyện gì thế? Trường đang tạm nghỉ rồi.

Ông ta vừa nói vừa ngẩng đầu lên thì chợt giật mình khi bắt gặp khuôn mặt lạnh lùng của Kai đôi mắt ông ta mở lớn, mặt xám ngoét lại rồi nuốt nước bọt ừng ực dịu giọng nói:

- Cậu Akatsuki, có việc gì mà cậu đến học viện vào giờ này?

- Tôi muốn gặp ông ta_ Kai nói rồi lạnh lùng chiếu đôi mắt tím về phía phòng hiệu trưởng.

- Ơ, chắc không được đâu cậu Akatsuki, ông ấy đang bận_ Ông bảo vệ ngại ngùng nói.

- Thế ông có mở cửa không?

- Ừm, xin lỗi cậu, nhưng đây là quy địn..

_ ROẠT…ROẠT…

Một loạt âm thanh lạnh lẽo đột nhiên vang lên, miệng ông bảo vệ cứng đơ lại, cả người bị băng dính chặt vào khung cửa nhỏ, khuôn mặt méo mó trông rất đáng thương.

- Bây giờ thì mở được rồi chứ? Trừ phi ông muốn đứng đây cùng với đống băng này cho đến khi có người tới giúp_ Kai lạnh lùng thản nhiên nói.

- Ờ, ờm vưng…_ Ông bảo vệ khổ sở mấp máy môi nói không ra tiếng rồi vội gật gật cái đầu.

Kai nhếch mép hài lòng rồi khẽ vung tay, đám băng bốc hơi nhanh chóng, ông bảo vệ len lén nhìn Kai rồi đưa tay lên sờ cái cổ đáng thương mếu máo mở cổng.

Kai bước vào bên trong học viện lạnh lùng liếc ông bảo vệ một cái rồi đút hai tay vào túi quần nhanh chóng đi đến phòng hiệu trưởng.

Ông bảo vệ già nhìn theo bóng Kai trố mắt ngạc nhiên rồi khẽ bật thốt lên:

- Sao hôm nay cậu Kai lại "lương thiện" thế nhỉ? Mình còn tưởng sau khi được mở cổng cậu ấy sẽ tức giận mà vất mình xuống ao chứ?

***

_ RẦM…

Kai kéo cánh cửa gỗ trước mặt khiến nó bắn mạnh sang một bên suýt nữa thì văng đi luôn. Cậu lạnh lùng bước đến bên cái bàn làm việc nhỏ cạnh cửa sổ trong phòng.

Người đàn ông có bộ râu dài đến ngang ngực đang chúi đầu vào đám giấy tờ không ngẩng mặt lên nhìn Kai nhẹ nhàng nói:

- Cháu không có học phép lịch sự sao Kai? Vào phòng ta mà không gõ cửa, cũng không chào người ông này một tiếng nữa.

- Ông đừng nhiều lời nữa, cho tôi mượn hồ sơ cá nhân của Yume đi, ông giữ tất cả hồ sơ của các học viên đúng không?

- Yume? Ý cháu là em Hana?_ Ông hiệu trưởng từ từ ngẩng mắt lên nhíu mày nói.

- Chứ còn ai vào đây nữa, ông đưa cho tôi nhanh lên_ Kai lạnh lùng nói.

- Hừm, không biết cháu cần nó có việc gì nhưng nói chuyện với ông mình như vậy hình như không được phải phép cho lắm. Cháu không thể bớt lạnh lùng đi được sao? Làm như thế sẽ chỉ khiến cháu xa cách mọi người hơn thôi.

- Hừ, tôi chẳng cần gần gũi với một ai hết, chính các người đã ruồng bỏ tôi, biến tôi thành ra như thế này mà giờ còn trách tôi?_ Kai nhướn mày hỏi.

- Haizz, Kai à, ta biết là cháu vẫn còn hận ta vì ta không thể bảo vệ cháu khiến cháu bị giáng xuống cấp Đồng, nhưng cháu hãy hiểu cho ta…

- Thôi đi, tôi không muốn nghe cũng không cần bất kì ai bảo vệ, ngày xưa bây giờ và mãi mãi về sau cũng vậy. Nhưng, tôi nghĩ ông đã nhầm rồi, tôi hận ông không phải vì ông không bảo vệ được tôi mà là vì ông đã để cho mẹ tôi lấy "hắn"_ Kai căm phẫn nói.

- Hắn, ý cháu là Kotoshi? Kai, ta nghĩ cháu đang nhầm lẫn ở đâu thì phải, chính Ran - mẹ cháu mới là người đáng trách, con bé đã bỏ cả dòng tộc để chạy theo con người.

- Ông im đi, không được trách mẹ tôi._ Kai kích động gầm lên khiến những bức ảnh trên tường rơi xuống vỡ tan tành_Ông biết gì mà nói, ông có tận mắt thấy mẹ tôi bỏ đi không? Có tận mắt thấy bà ấy phản bội lại gia tộc không?
Hay ông chỉ nghe được điều đó qua sự đơm đặt của "hắn". Các người đều tin "hắn ta", có ai trong các người biết được nỗi oan của mẹ tôi không? Một người không bảo vệ được con gái mình như ông thì không xứng đáng làm cha.

Kai tức giận hét lên, tiện tay ném luôn chiếc đèn chụp trên bàn ra bên ngoài, khiến nó bắn xa cả chục km, đôi mắt màu tím của cậu rừng rực lửa hận.

- Kai, bình tĩnh đã nào, nỗi oan của mẹ cháu là sao? Thực ra đã có chuyện gì xảy ra giữa Ran và Kotoshi vậy? Cháu hãy nói cho ta biết được không?_ Hiệu trưởng nhíu mày nhìn Kai rồi bật dậy hỏi dồn dập.

- Nói cho ông biết ư? Liệu còn có ích không? Mọi chuyện đã quá muộn rồi_ Kai nhếch mép khinh bỉ nói rồi chợt nhớ ra mục đích chính đến đây của mình cậu khẽ nén tiếng thở dài cố kìm lại cơn giận dịu giọng nói:

- Hừm, thôi không nói chuyện đó nữa, ông đưa cho tôi hồ sơ của Yume đi.

- Cháu, có vẻ rất quan tâm đến Hana?_ Hiệu trưởng nhíu mày hỏi.

- Đó không phải việc của ông, thế ông có chịu đưa cho tôi không?_ Kai khó chịu đáp.

Hiệu trưởng Akatsuki khẽ nhíu mày nhìn Kai một cái rồi khàn khàn gọi:

- Memo đem hồ sơ của Yume Hana lớp 10C1 ra đây.

Dứt lời, một con chim phượng hoàng đỏ rực bay đến, trên miệng là một tập hồ sơ, nó khẽ nhún mình thảy tập hồ sơ cho hiệu trưởng Akatsuki rồi ngoan ngoãn đến đậu trên kệ sách rỉa rỉa lông thỉnh thoảng lại khẽ liếc mắt nhìn Kai.

Nhanh như chớp Kai giật lấy tập hồ sơ trên tay hiệu trưởng rồi mở ra xem . Kai nhìn dòng địa chỉ nhà trên hồ sơ khẽ gật đầu hài lòng rồi để nó xuống bàn lạnh lùng bước ra ngoài không quên để lại một câu:

- Dù sao cũng phải cảm ơn ông.

Nhưng chưa đi được mấy bước chợt cậu giật mình khi nghe thấy tiếng gọi giật lại:

- Khoan đã Kai…

- Sao? Ông còn có điều gì muốn nói nữa?_ Không quay đầu lại Kai lạnh lùng hỏi.

- Cháu…thích Hana phải không?

Kai hơi chững người lại, rồi bực mình xẵng giọng nói:

- Chuyện đó không liên quan đến ông.

- Chuyện tình cảm của cháu ta không muốn xen vào, nhưng là ai thì được chứ Yume Hana thì cháu nên tránh xa con bé đó ra_ Ông Akatsuki khàn khàn nói.

- Tại sao?_ Kai quay đầu lại nhíu mày hỏi.

- Đừng hỏi tại sao? Hãy tin ta đi nhưng điều ta khuyên cháu chỉ là muốn tốt cho cháu thôi. Mọi thứ xung quanh Yume Hana rất mơ hồ và đáng sợ cháu không nên đến gần con bé nếu không cháu sẽ gặp nguy hiểm.

- Ông biết điều gì liên quan đến Yume đúng không?_ Kai ngờ vực hỏi.

- Biết ta cũng không thể nói cho cháu, thôi cháu đi đi, từ lần sau đừng hành động tùy tiện như vậy nữa.

Ông Akatsuki nói rồi bình thản ngó xuống tập giấy tờ trước mặt tiếp tục làm việc.

Kai khẽ thở dài rồi bỏ ra ngoài vì cậu biết dù có cố gắng hạnh hỏi thế nào thì ông ta cũng không hé rang nửa lời, chỉ tốn công vô ích mà thôi. Nhưng những bí mật về Yume chắc chắn cậu sẽ tìm cho ra cho bằng được.

---------------

- Một lá, hai lá, ba lá…

Tôi ngồi thơ thẩn trên chiếc đu quay nhỏ đếm những chiếc lá vàng rơi đầy trên mặt đất, cảm thấy nỗi buồn đang xâm chiếm toàn cơ thể, sao anh ấy lại bỏ đi không nói với tôi một tiếng nào nhỉ? Đã nói là sẽ ở đây chơi cơ mà, hay là tại nhà tôi nhỏ quá khiến anh ấy không hài lòng, có khi nào anh ấy ghét tôi rồi không?

Bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu giả thiết cứ đặt ra trong đầu khiến tôi như muốn nổ tung. Tôi bặm môi bó gối ngồi xẹp xuống vò vò chiếc lá trong lòng bàn tay.

_ Cộp..cộp…

Những tiếng bước chân đột nhiên vang lên, tôi giật mình ngẩng đầu lên. Trước mặt tôi là một người con trai lạ hoắc, ăn mặc bảnh bao và khá điển trai. Anh ta nhìn tôi nở nụ cười quyến rũ, trên tay là một đóa hoa hồng đỏ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

Disneyland 1972 Love the old s