- Tôi nghĩ là mình đã từng gặp cô ấy trước đây, hình như là trong chính tư dinh của tộc Hondo.
_RẦM….
Một âm thanh kinh khủng đột nhiên vang lên, Tooya nắm tay đấm mạnh vào bức tường kiên cố bên cạnh khiến nó bị lủng một lỗ khá lớn, anh từ từ quay đầu lại, đôi mắt đen huyền chợt biến thành màu đỏ.
Nhanh như cắt Tooya lao đến nắm cổ áo của Kai gằn giọng nói:
- Nếu như cậu không muốn Yume biến mất hoàn toàn thì đừng nhắc lại chuyện này nữa, cô ấy và tộc Hondo không hề có quan hệ gì cả.
***
Kai nhìn chăm chăm theo bóng Tooya vừa khuất dạng, trong lòng bỗng dấy lên bao thắc mắc, phản ứng thái quá vừa rồi của hắn khiến cậu cảm thấy rất kì lạ, rốt cuộc thì Yume và gia tộc Hondo có quan hệ gì?
Và tại sao Tooya lại liên tục phủ nhận mối quan hệ đó? Dường như hắn đang cố bảo vệ Yume khỏi điều đang sợ gì đó đã xảy ra trong quá khứ. Xem ra mọi việc bắt đầu rắc rối đây.
----------------
Tôi cựa mình thức dậy, cảm thấy khoan khoái trong người, mấy vết trên tay thương cũng đã đỡ buốt hơn, tôi liếm đôi môi khô rát của mình rồi quay sang bên cạnh với lấy ca nước.
_ PHỤT…(~.~)
Tôi chợt giật mình phun hết chỗ nước trong mồm ra khi thấy một dáng người thanh tú đang ngồi ngủ ngon lành trên bậu của sổ.
Tôi cắn môi để khỏi bật hét lên, lẩy bẩy đưa tay lên chặn ngực, má ơi, thiếu chút nữa là con bay mất tim rồi.
Híc híc cái tên Kai này đúng là ma hiện hình mà, đến chỗ hắn chọn để ngủ cũng đặc biệt nữa, ghế trong phòng có thì không ngồi lại đi ngồi trên bậu cửa sổ.
Nhưng mà phải công nhận hắn đẹp thật đấy, cả người toát ra vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo nhưng cũng không kém phần quyến rũ, mái tóc màu bạc đầy ma mị khẽ bay lòa xòa trong gió khiến người khác như bị hút vào, trong khoảnh khắc tôi chợt thấy trái tim mình đập mạnh.
Tôi thở phù phù cố lấy lại hơi thở bình thường, bỗng dưng nhớ lại câu nói hôm qua của anh Takeshi: " Bọn họ nói vết thương của em không đáng lo và còn nói có việc bận nên đã về trước rồi"
Máu nóng đột nhiên dâng lên trong đầu tôi phừng phừng, hừ đã nói là vết thương của tôi không đáng lo thì còn đến đây làm gì định giả mèo khóc chuột à?
Tôi bực mình nghĩ rồi tiện tay vất cái gối vào mặt hắn cáu tiết hét lên:
- Ai cho cậu vào đây hả?
Nhanh như cắt hắn giơ tay lên túm lấy cái gối và đáp trả, tôi giật mình định giơ tay lên đỡ lấy nhưng không kịp cái gối đã phản chủ quay lại đập thẳng vào mặt tôi một cách không thương tiếc.
Tôi ấm ức nuốt nước mắt vào trong, xả hận bằng cách đấm thùm thụp lên cái gồi lầm bầm rủa:
- Đồ đểu, đồ vô lại, không biết thương tình bệnh nhân gì cả.
Hắn nghe tôi nói khẽ nhếch mép cười, nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi bậu cửa sổ khẽ liếc mắt nhìn tôi rồi đi đến bên cái bàn nhỏ cầm quả táo trong rổ lên gặm ngon lành.
Tôi lầm bầm nói: "đúng là đồ tự nhiên như ruồi" rồi nhíu mày nhìn hắn phùng mồm trợn má gắt:
- Sao cậu lại vào đây? Còn ăn táo chùa của tôi nữa chứ.
Hắn khẽ nhíu mày tiện tay vất luôn quả táo còn đang ăn dở ra khỏi cửa sổ lạnh lùng nói:
- Tôi cũng không muốn gặp cô đâu, chẳng qua trời lạnh quá mà ở đây lại ấm nên ghé vào ngủ tạm thôi, cô nên cảm ơn trời là tôi còn chưa tàn nhẫn đến độ ném cô ra khỏi giường đấy.
- Cậu…_ Tôi tức đến độ mắt nảy lửa, định vung tay ném cái gối vào người hắn lần nữa thì đúng lúc ấy cánh cửa phòng bật mở, Toru và Mika bước vào.
Toru không kịp chú ý đến Kai nó nhìn tôi đăm đăm rồi lao đến bên giường với tốc độ tên lửa rống lên:
- Huhu, sao cậu lại ra nông nỗi này, làm tôi lo lắng muốn chết .
- Tôi không sao hehe vẫn khỏe như vâm nè_ tôi cười trấn an Toru.
- Còn nói không sao. Hức, lúc cậu biến mất tôi và Mika đã phải chạy khắp học viện kiếm đấy. Thế bây giờ cậu thế nào rồi_ Toru nhìn tôi thân tình hỏi.
- Chậc, lúc nãy thì không sao nhưng bây h thì có sao rồi đấy_ tôi nhíu mày bực tức nói.
- Là sao?_ Toru trố mắt nhìn tôi hỏi.
- Thì tại cái tên mắc dịch ấy tự nhiên xuất hiện làm tôi bực mình suýt nữa là lên cơn nhồi máu cơ tim_ tôi cau có nói.
- Tên mắc dịch nào cơ?_ Toru ngơ ngác hỏi.
- Thì hắn chứ ai._ tôi bực mình hất mặt về phía Kai, nhưng quái chẳng thấy tăm hơi hắn đâu cả, chỉ còn lại những cơn gió nhẹ thổi vào làm tấm rèm trước cửa sổ tung bay phấp phới.
- Nào có ai đâu?_ Toru ngó tôi như ngó một đứa bệnh hoạn nói.
Tôi nhìn quanh quất phòng chơm chớp mắt ngạc nhiên kêu lên:
- Ủa hắn đâu rồi nhỉ? vừa nãy còn ở đây mà.
- Hơ hơ, chắc cậu ngủ lâu quá nên quáng gà rồi, à nhắc mới nhớ sao không thấy Mika đâu nhỉ con nhỏ vừa nãy cũng ở đây mà?_ Toru cười rồi đột nhiên lên tiếng thắc mắc.
- Eo ơi hay phòng này có ma?_ tôi bủn rủn kêu lên.
_ Cốp._ Toru vung tay cù đầu tôi một cái rõ đau rồi lôi ra một cái túi to lỉnh kỉnh nói:
- Bậy bạ, ma nào mà ma chắc là có việc gì nên nó đi trước thôi. Nhưng bây giờ không phải là lúc nói chuyện đó cậu xem tôi đem đến cho cậu thứ gì này?
Tôi nhìn món đồ trên tay Toru nhào đến ôm lấy nó kêu lên sung sướng:
- Ôi má ơi thịt dê tái, thịt bò tái cả rượu máu nữa, huhu, tuyệt quá.
Nói xong tôi vục đầu xuống đám thức ăn xực ngon lành mọi bực tức khó chịu trong lòng đều nhanh chóng tan biến hết. 0
----------------
Nhắc đến Kai sau khi thấy sự xuất hiện của hai cô gái lạ, câu nhanh chân nhảy qua cửa sổ lủi mất.
Sau màn tiếp đất an toàn, cậu khẽ xoa hai tay vào nhau vừa đi vừa nghĩ thầm:
" Vậy là yên tâm rồi, vẫn còn gân cổ lên cãi nhau được chắc là không sao nữa."
***
- Kai - kun chờ đã..
Đang đi đột nhiên cậu giật mình khựng lại khi nghe thấy tiếng ai gọi mình, một cô gái có mái tóc đen dài chạy đến.
Cậu nhíu mày đút hai tay vào bọc quần lạnh lùng hỏi:
- Cô gọi tôi có việc gì?
- Hộc hộc, cậu không biết tôi sao?_ Mika thở hổn hển nói.
- Cô là ai sao tôi phải biết?_ Kai nhíu mày khó chịu đáp.
- Tôi là Mika Hintana con gái của ông Nobu Hintana cận vệ trong nhà cậu mà, cậu không biết thật sao?_ Mika hồi hộp nói.
- À, Nobu Hintana cận vệ nhất đẳng, tôi có biết ông ấy nhưng thế thì sao?
- Ờ ừm, thì…thì…_ Mika lúng túng kêu lên, rõ ràng là Kai chẳng hề để ý đến cô dù rằng họ đã sống trong cùng một nhà suốt hơn chục năm.
Thấy khuôn mặt đỏ bừng và thái độ ấp úng của Mika, Kai khó chịu xẵng giọng nói:
- Rắc rối.._ rồi quay đầu bỏ đi thẳng.
Nhưng chưa đi được mấy bước, Kai chợt đứng khựng lại quay đầu xuống nhìn Mika nói:
- Khoan đã, tôi muốn hỏi cô một việc.
- Được cậu cứ hỏi đi_ Mika hấp tấp nói, đôi mắt chợt sáng rỡ lên, nhìn Kai chờ đợi.
- Cô có phải bạn của cái con nhỏ mắt mèo kia không?_ Kai lạnh lùng hỏi.
- Mắt mèo? Ý cậu là Yume?_ Mika ngơ ngác nói.
- Đúng vậy.
- Phải nhưng sao?_ Mika nói, khuôn mặt lộ rõ vẻ thất vọng.
- Từ bây giờ nếu cô ta có xảy ra chuyện gì cô hãy báo cho tôi một tiếng_ Kai nhếch môi nói rồi nhanh chóng bước đi.
Mika thẫn thờ nhìn theo bóng Kai đau đớn ngồi thụp xuống uất ức kêu lên:
- Sao cậu lại tàn nhẫn như vậy? Tại sao hả Kai, sao không thử một lần liếc mắt nhìn tôi, chỉ một lần thôi cũng không được hả?
Hơn chục năm qua cô đã luôn dõi mắt theo cậu, cô ghét cái mái tóc trắng ma mị của cậu, ghét khuôn mặt đẹp đến mê hồn nhưng lại lạnh lùng đến đang sợ của cậu, ghét nỗi đau mà cậu đang giữ trong lòng, ghét điệu bộ kiêu căng của cậu, ghét cái cách cậu không để ý đến sự tồn tại của cô, ghét, ghét tất cả nhưng sao… càng ghét lại càng yêu....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: