Disneyland 1972 Love the old s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng


Nghĩ lại trước đây, lúc căn phòng này sạch nhất cũng chưa thể bằng một nửa bây giờ. Dung Kỳ thật sự rất sạch sẽ, tất cả đồ đạc đều được sắp xếp gọn gàng, vừa tầm mắt, tuyệt đối không có đồ linh tinh, ngay đến không khí cũng có mùi hương thoang thoảng tươi mát. Dung Kỳ, thật sự không giống với người bình thường!

“Anh ấy à, đúng là quái thai! Nếu là người đàn ông khác, có được khuôn mặt như anh, lại có thành tựu như vậy, chắc chắn đã cưa đổ vô số mĩ nhân sắc nước nghiêng trời làm bạn gái rồi. Anh thì tốt rồi, lại còn trêu chọc cả em gái nữa… May mà em không phải là đứa con gái bảo thủ, sống chết làm ầm ĩ lên thì lúc đó anh làm thế nào hả ?” Tiểu Ái nói được mấy câu, lại không kiềm chế được chạy đến trước giường, tiếp tục chỉ vào khuôn mặt điển trai của anh mắng mỏ: “Anh thử nói xem anh đã gây nên chuyện gì? Cả nhà vui vẻ, sống hòa hợp với nhau không tốt sao? Bố mẹ đều rất thương anh. Anh rốt cuộc còn gì không vừa lòng chứ? Sao anh cứ phải như vậy? Thật là, cứ nghĩ đến, em lại thấy bực mình! Anh có biết cảm giác giống như khi bị rơi vào vực thẳm không? Trong đó tối đen như mực, không biết sâu bao nhiêu, không biết có cái gì, mà anh cứ khăng khăng muốn kéo em xuống.” Tiểu Ái càng nói càng mất sức, cuối cùng người mềm nhũn, liền nằm bò bên cạnh giường, vùi đầu vào cánh tay: “Anh, thật ra em rất muốn được tự nhiên như thế này gọi anh, không muốn vì sợ anh mà hàng ngày phải nghĩ trăm cách để trốn tránh. Anh nói em đã bán rẻ ước mơ, nhưng trên thực tế lại không hiểu được tầm quan trọng của giấc mơ đó trong lòng em. Em có nguyên tắc, cũng có giới hạn nhất định cho riêng mình, anh thật sự nghĩ rằng em là loại người ngay cả sự tôn nghiêm cũng vứt bỏ, không trừ một thủ đoạn nào chỉ biết đến thành công thôi sao?… Anh chẳng hiểu em gì cả, lần nào cũng chỉ vác bộ mặt lạnh lùng hung dữ với em…” Giọng nói dần dần nghẹn lại, cô biết anh đang ngủ say, sẽ không nghe thấy gì, nên còn vùi khuôn mặt đã ướt đẫm sâu thêm một chút.

“Nhiều lúc em hi vọng anh sẽ biến mất, để em không bị quản thúc, hay làm phiền em nữa, nhưng có lúc, em lại hi vọng anh có thể thay đổi… Anh hãy nói với em, rốt cuộc em phải làm gì đây?” Giọng nói của Tiểu Ái càng lúc càng đứt quãng, tiếng nức nở đã không thể nào đè nén được nữa: “Đáng ghét, đáng ghét! Tại sao em phải khóc? Rõ ràng là anh không tốt, nếu không phải vì anh, em sao phải nóng lòng muốn thành công như vậy… Anh không biết hôm nay em đã gặp phải chuyện gì. Trong thế giới showbiz, một khi đã muốn đi đường tắt, bất kể anh nghĩ như thế nào, người khác sẽ không thèm để ý đến… Cái tên Jerry kia, ngoài mặt ôn tồn, nho nhã, tỏ thái độ tôn trọng em, nhưng thực ra trong đầu chỉ có chuyện đó. Anh không biết hôm nay em đã sợ đến mức nào, anh lại còn hung dữ với em… Đều tại anh, những chuyện này đều do lỗi của anh!… Em ghét những người như anh!” Nước mắt không cách nào ngăn lại được, Tiểu Ái vừa tức giận vừa buồn bực, đứng dậy lao ra khỏi phòng. Tại sao lại vô dụng như vậy? Tại sao phải khóc lóc yếu đuối? Nước mắt thì giúp được gì chứ? Đây hoàn toàn không phải tính cách của Dung Tiểu Ái.

“Đáng ghét!” Ở trong nhà vệ sinh, Tiểu Ái vừa rửa mặt vừa nhìn bản thân mình mà mắng. Giọng nói của cô vẫn còn nức nở, lải nhải mắng chửi một lúc, cô phát hiện ra Dung Kỳ đã tỉnh, tay anh cầm khăn mặt, đang ngồi tựa vào thành giường nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.

“Anh… anh tỉnh khi nào vậy?” Mặt Tiểu Ái vẫn còn hơi sưng, vô thức tránh đi ánh nhìn của anh đang hướng đến.

“Vừa mới.” Nghe câu trả lời của anh, Tiểu Ái đang định thở phào nhẹ nhõm, nào ngờ anh lại nói tiếp: “Từ lúc em chỉ vào anh mắng chửi.”

Vậy chẳng phải anh đã nghe thấy hết rồi sao, ngay cả việc cô khóc lóc một cách vô dụng anh cũng biết rồi ư? Tiểu Ái vừa tức giận vừa lúng túng trợn mắt nhìn: “Nếu anh đã tỉnh rồi, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, anh không cần cảm ơn tôi, đây là trả nợ cho anh lần trước tôi ốm anh đã chăm sóc tôi thôi!” Nói xong, Tiểu Ái lập tức quay người đi về phía cửa.

“Tiểu Ái!” Vẫn giọng nói lạnh lùng khàn khàn gọi cô. Tiểu Ái dừng bước chân, nhưng không ngoảnh đầu lại, mà chỉ gượng gạo hỏi lại một câu: “Chuyện gì?”.

Dường như có tiếng thở dài từ phía sau truyền đến: “Tiểu Ái, ghét anh của hiện giờ lắm đúng không?”

“Hừ, anh của trước đây tôi cũng không thích, chẳng qua là so với bây giờ vẫn còn tốt hơn nhiều.”

Dung Kỳ cười nhẹ mấy tiếng, đôi mắt màu trà lúc này gần như trong suốt, dường như mang theo sự đau thương tột cùng, nhưng nghe tiếng cười của anh lại không thấy một chút dấu hiệu nào: “Tiểu Ái, hết tháng này, anh có thể sẽ dọn đi.”

“Cái gì?” Tiểu Ái quay đầu lại, đôi mắt đen nháy trong veo mang một chút gì đó kì vọng.

Dưới ánh sáng vàng nhạt của chiếc đèn bàn, nụ cười anh lạnh như sương mù: “Đoàn phim càng ngày càng bận rộn, không lâu sau phim sẽ công chiếu, Aki có thể không còn cách nào để tiếp tục đứng trong bóng tối được nữa. Căn hộ này không còn thích hợp để anh sống tiếp, thế nên anh đã mua một căn hộ mới ở phía nam thành phố, khoảng một hai tháng sau sẽ chuyển đi.” Dung Kỳ nghiêng mặt, hàng lông mi dài quyến rũ tạo thành một cái bóng xinh đẹp ở cánh mũi, trong giây lát ngắn ngủi, có vô số cảm xúc cuồn cuộn trong đó, chúng khiến cho ngực anh đau đớn đến ngộp thở. Nhưng cảm giác đó anh chỉ để lộ trong giây lát, cô không hề hay biết.

Tháng ba, ngoài cửa sổ trời vẫn lạnh, nhưng Tiểu Ái lại như ngửi thấy mùi vị thanh dịu của cây cỏ đâm chồi nảy lộc, hương thơm ngọt ngào của những đóa hoa mới nở.

Dung Kỳ nhìn cô, vẻ mặt rất nghiêm túc. Chỉ sợ đang nằm mơ, nên Tiểu Ái ra sức véo mình: “Anh, anh thật sự muốn dọn đi sao? Vậy tôi…”

“Tùy em, muốn chuyển đến ở cùng anh cũng được, ở lại… cũng được, chỉ cần em không chê căn hộ này nhỏ và cũ.”

“Đương nhiên là không chê rồi! Tôi ở lại, tôi không chuyển.” Tiểu Ái ra sức gật đầu.

“Vậy được rồi, cứ quyết định như thế đi!” Anh gật đầu, giơ tay ra tắt đèn bàn: “Anh muốn nghỉ ngơi, em ra ngoài đi!”

Tiểu Ái không một chút do dự, lập tức mở cửa ra ngoài, dường như phòng anh là hầm tối còn bên ngoài là bầu trời quang đãng, bao la. Cô không chùn bước chạy về nơi tự do, ngay cả ý niệm quay đầu nhìn một cái cũng không có.

Anh thì ngược lại, đang ở trong bóng tối trầm mặc. Những khát khao kia rõ ràng là chưa bắt đầu, vậy mà đã vội kết thúc. Anh từng nghĩ rằng dù là con đường không có lối thoát, anh cũng không thể nào dừng lại. Anh nghĩ rằng, ngoài sự chiếm hữu và cướp đoạt ra, anh không thể nào làm được những việc khác. Thế nhưng, anh đã sai. Hóa ra anh không thể làm được. Nếu như, cô ấy đã hi vọng tự do đến như vậy, việc duy nhất anh có thể làm lúc này là buông tay.

“Tiểu Ái, em thắng rồi!” Bờ môi anh vẽ lên một nụ cười nhợt nhạt với đường cong hoàn mĩ. Cảnh tượng đó, giống như phía bắc xa xăm, lạnh giá chỉ tồn tại một điểm cực quang hư vô trên bầu trời.

Tiểu Ái gặp lại Ando Ruki là lúc ăn cơm ở Parker. Thôi Thái Dạ sau nhiều ngày mất tích cũng xuất hiện trở lại, gọi điện đến mời cô ăn cơm. Những ngày này, trên chiếc bàn trà của căn phòng nhỏ bày không ít tài liệu mua nhà, xem ra Dung Kỳ nói là làm, thật sự quyết định dọn đi. Tâm trạng Tiểu Ái rất vui vẻ, ngay cả chuyện Thôi Thái Dạ trước đó đã lừa cô về nhà, cô cũng quên sạch sành sanh. Lúc sắp ra ngoài, Tiểu Ái còn hứng thú lật lật đống tài liệu mua nhà, vừa đọc đã lập tức líu lưỡi không nói nên lời. Tất cả đều là căn hộ hai tầng lộng lẫy, còn là tòa chung cư hoàng kim ở gần hồ. Trong số đó có căn hộ thuộc tòa chung cư cao cấp giá trên trời mà cô đã them thuồng bao lâu nay. Cô thật không ngờ, Dung Kỳ lại có nhiều tiền như vậy. Tiểu Ái ôm những tờ giới thiệu ném lên ghế sô-pha: “Ôi chao, khi nào mình mới có tiền mua được nó chứ!” Cô lấy bút ra vẽ những đồ dùng gia đình đơn giản trên bản vẽ tòa chung cư cao cấp đó. Vẽ xong, lại lẩm bẩm một lúc, rồi với tâm trạng suy sụp, cô nắm chặt túi xách bước ra khỏi nhà....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0010 giây