XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng


“Ai gây rối chứ?” Cô thò đầu ra phản kháng.

Dung Kỳ đang đứng bên cạnh giường từ từ nhìn xuống, những tia sáng mềm mại xuyên qua tấm rèm phòng ngủ chiếu lên thân hình anh, cả người anh như được bao phủ bởi ánh hào quang màu vàng kim, khiến người ta lóa mắt.

Tiểu Ái kéo chăn, trong lòng cảm thấy tự xót thương cho bản thân, trong tình huống này mà vẫn còn có tâm trạng thưởng thức thần thái của anh. Thật là hổ thẹn!

“Sao vậy, bây giờ lại biết trốn tránh không gặp người khác rồi à? Hôm qua thì sao, trong lòng người đàn ông xa lạ, không phải là rất biết lăn đi lăn lại đó thôi?”

Tiểu Ái sững người, tại sao chuyện này anh cũng biết vậy? “Ai là đàn ông xa lạ? Anh ta là bạn trai của Trân Gia!” Nói xong, Tiểu Ái hơi khó chịu: “Thật là, anh dựa vào cái gì mà lúc nào cùng hỏi tôi ở cùng với ai, anh đừng nghĩ rằng anh, anh… như thế nào thì tôi cũng như vậy! Anh là anh trai tôi đó, anh như thế… không cảm thấy bản thân rất biến…” Chữ cuối cùng dính ở đầu lưỡi không sao thốt ra được. Không phải cô không có dũng khí nói, mà thực sự cảm thấy quá thương tâm, quá khôi hài. Thế giới này cuộc làm sao vậy? Rõ ràng một khuôn mặt khiến ngưòi khác như con thiêu thân lao đầu vào lửa, rõ ràng có vô số phụ nữ theo đuổi, dù có cho thêm tiền cũng coi như không, nhưng tại sao lại làm ra những chuyện như thế với cô chứ? Lẽ nào… thấy cô đau khổ khó chịu là tất cả niềm vui của anh sao? Như thế thì có lợi gì cho anh chứ? Cô đã cố gắng mọi cách tránh xa anh, nhưng đến cuối cùng lại phát hiện ra mãi mãi không thể rời khỏi tầm mắt của anh.

Ánh mắt lạnh nhạt thờ ơ ấy, dường như biến thành một chìa khóa vô hình. Cô không nhìn thấy được, không mò được, thế nhưng đâu đâu cũng có sự xuất hiện của nó. Bất luận đang ở đâu cùng với ai, làm cái gì, cuối cùng cô vẫn không thể tránh được ánh mắt anh.

Cuộc sống như vậy, rốt cuộc phải tiếp tục như thế nào đây?



Chương 18: Ai cũng có ước mơ



Lúc nhận được tin nhắn của Tư Nhã, Tiểu Ái vẫn còn chưa dám tin. Lúc nhờ Tư Nhã tìm cơ hội, cô không hi vọng nhiều, nào ngờ chưa được bao lâu, Tư Nhã đã tìm cho cô được một công việc.

“Nếu muốn cảm ơn mình thì hãy trích một phần cát xê cho người quản lý của mình đi! Rayli đó!” Sau này Tiểu Ái mới biết, Tư Nhã có một người bạn là trợ lý của nhà quay phim kia, muốn chụp một bộ ảnh với trang phục váy, trong đám người mẫu đã chọn từ trước có người đột nhiên xin rút vì thế mới tìm Tư Nhã giúp đỡ.

Bởi vì trong lí lịch của Tiểu Ái có thông tin đóng quảng cáo nước trái cây cho một nhãn hiệu nổi tiếng và đóng phim điện ảnh “Vũ điệu đào kép”, nên nhà quay phim chỉ xem qua thông tin về cô đã lập tức đồng ý luôn.

Tiến độ quay rất gấp, Tiểu Ái vừa đến studio lập tức bị người ta đẩy vào thay trang phục và trang điểm, rồi được đưa lên trước ống kính. Cùng chụp hình với cô có năm sáu người mẫu trẻ tuổi, cô nào cũng cao từ 1m75 trở lên, Tiểu Ái với chiều cao khiêm tốn 1m68, thấy rõ mình thấp hơn rất nhiều so với họ. Nhà quay phim từ ống kính máy quay nhìn đi nhìn lại cô không khỏi cau mày, lập tức la lớn hỏi người này do ai mời đến.

Tiểu Ái mặt nổi mấy vạch đen, may mà người trợ lý đứng bên cạnh lập tức ghé vào tai nói mấy câu, anh ta lúc này mới thu lại vẻ mặt không hài lòng. Sau khi suy nghĩ giây lát, anh ta sai người khênh một cái ghế sô-pha, bố trí đơn giản vị trí từng người, rồi bảo họ tạo dáng thỏa thích, chỉ cần có thể lộ ra sự nổi bật của chiếc váy là được.

Mặc dù đã có kinh nghiệm chụp hình, nhưng chụp tĩnh và chụp động lại là hai kiểu hoàn toàn khác nhau, không chỉ nhìn vào hình ảnh chụp lại trong nháy mắt, mà còn phải đòi hỏi tất cả mọi người có được vẻ mặt tốt nhất trong cùng một lúc. Tiểu Ái trên phương diện này vẫn còn non nớt, ngay từ lúc bắt đầu đã không duy trì nhìn vào ống kính được quá nửa giây, hoặc là vẻ mặt không đạt yêu cầu.

Thời gian nghỉ giải lao, những cô người mẫu khác đều thấy hứng thú khi bàn tán về cô, công việc vốn dĩ có thể hoàn thành trong vòng ba tiếng giờ đây phải kéo dài. Trước đây Tiểu Ái thường xem tạp chí này, đối với đại đa số người mẫu trong đó cô luôn rất yêu thích, hôm nay lại thấy được khuôn mặt khác đằng sau ống kính của họ. Tất cả những điều đó, cô cũng có thể lí giải được, song vì không thích nên cũng không muốn đến lấy lòng họ.

Không khí trong phòng trang điểm ảm đạm trầm mặc, sau khi có sự ghé thăm đột ngột của người nào đó, mọi thứ đã thay đổi.

“Nhìn kìa! Người kia… không phải Ando Ruki đó sao? Hôm nay cậu ta cũng đến, may thế!” Không biết là ai lên tiếng trước, sau đó là những tiếng bàn luận kinh ngạc, thích thú vang lên. Tiểu Ái đang đeo chụp tai nằm bò lên bàn trang điểm nhắm mắt dưỡng thần. Kể từ sau khi đón Tết, trở về thành phố S, cô liền tìm một công việc vào buổi tối, ngày nào cũng bận đến hơn mười hai giờ đêm mới về nhà. Mặc dù nói với Tư Nhã là muốn giúp bản thân trau dồi nhiều kiến thức trước khi tốt nghiệp, nhưng thực chất cô tránh Dung Kỳ.

Sau lần tranh luận quyết liệt khi Tiểu Ái từ đảo Bali về, Dung Kỳ không làm gì cô nữa. Song không phải những chuyện muốn quên là có thể quên ngay được, muốn phớt lờ là phớt lờ được. Rất nhiều lần, ánh mắt anh lẳng lặng nhìn cô chăm chú, khiến cô cảm thấy không an tâm. Tiểu Ái nghĩ đến nhiều khả năng, anh sẽ hôn cô, có phải là anh đang có ý định muốn hôn cô hay không? Cũng có lẽ là anh đang nghi ngờ mình thích đàn ông, muốn mượn dịp này khảo nghiệm thiên hướng tính của bản thân? Hoặc có lẽ do chứng ưa sạch sẽ của mình khiến anh muốn quan tâm đến những người phụ nữ bên cạnh, vì thế liền chuyển mục tiêu sang cô? Rất nhiều đêm, vì suy ngẫm mà cô mất ngủ. Mặc dù đã thử tất cả các phương pháp để mổ xẻ vấn đề, muốn tìm cho mình một lý do, nhưng cuối cùng cô đều thấy uổng công vô ích.

Tiểu Ái rất mệt mỏi, cuối cùng cô quyết định ra ngoài làm thêm, lúc chưa đủ năng lực chuyển đi, thì phải tận dụng mọi cơ hội để có thể tránh mặt anh. Dẫu sao anh cũng rất bận, công việc quay phim của “Vũ điệu đào kép” đang bước vào giai đoạn cao trào. Sắp tới sẽ có mấy cảnh quay đặc biệt, các phóng viên liên tục bám theo đoàn phim để săn tin, nhưng lần nào cũng bị cự tuyệt phải đứng ngoài cửa. Bên đoàn làm phim giải thích rằng, họ muốn giữ bí mật những cảnh quay đến phút cuối, hi vọng sẽ trở thành bộ phim điện ảnh ăn khách nhất trong kì nghỉ hè này. Thế nhưng, Tiểu Ái vẫn cảm thấy đây chỉ là biện pháp để Dung Kỳ tránh phải lộ diện trước ống kính.

Đương nhiên, anh bận lại là tin mừng với cô. Hai người đều rất bận, thời gian gặp mặt hầu như không có, cho dù thỉnh thoảng chạm mặt nhau thì cũng không quá mười phút. Cô tất bật với công việc làm thêm ở quán bar, còn anh cũng phải mau chóng quay về đoàn phim quay cảnh đêm.

Những ngày tháng này, Tiểu Ái đã từng nghĩ, nếu cứ tiếp diễn sự bận rộn và lạnh nhạt này, sẽ có một ngày cô có thể quên được những chuyện hoang đường vô lý đã xảy ra giữa cô và anh. Hoặc có lẽ đợi qua vài tháng, đến một ngày nào đó anh sẽ nói với cô rằng thực ra đó chẳng qua là chỉ là một trò đùa quái ác của anh mà thôi.

Suy cho cùng, họ vẫn là anh em ruột thịt có cùng huyết thống.

Tuy nhiên, Tiểu Ái lúc đó sẽ không hiểu được, tất cả những chuyện này chỉ là cách nghĩ ngây thơ, phiến diện của riêng cô mà thôi. Trên thế giới này, có rất nhiều chuyện vượt qua phạm vi mà cô không thể lí giải được. Cho dù thời gian có qua đi, cho dù có thể lãng quên được, những thay đổi đó cũng chỉ do cô mà thôi. Có một người, từ lâu đã bị lưu đày bởi thời gian bên ngoài....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0010 giây