Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng


“Cậu bị làm sao?” Tư Nhã lặng lẽ đến ngồi cạnh cô, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên vẻ hiếu kì lẫn nghi hoặc.

Tiểu Ái thu lại cánh tay vừa đập lên bàn, khuấy cốc cà phê đáp lại không sao, rồi bất chợt ngẩng đầu lên hỏi: “Tư Nhẵ, cậu… có anh em trai không? Chính là kiểu có quan hệ huyết chống đó?”

“Bố mẹ chỉ có mình thôi, nhưng anh em họ thì có. Bố mẹ mình thực hiện kế hoạch hóa gia đình mà. Nhà cậu là trường hợp đặc biệt đấy. Sao vậy, muốn mình chỉ dẫn một chút cách thức sống giữa anh trai em gái sao?” Tư Nhã vuốt mái tóc xoăn dài của Tiểu Ái giống như âu yếm chú cún con vậy.

“Không phải, mình muốn hỏi, chính là giữa cậu và các anh em họ…” Tiểu Ái chần chừ mãi mới nói được nửa câu, cuối cùng nuốt nửa câu còn lại vào bụng. Một chuyện khó hỏi như vậy, cô thực sự không thể nói ra được, nên giấu bí mật này trong lòng vẫn hơn.

Tiểu Ái xua tay nói thôi vậy, rồi đưa chủ đề câu chuyện quay về vấn đề chính. Cô muốn Tư Nhã lưu ý giúp mình gần đây có công ty nào muốn tuyển diễn viên không, cô sẽ tham gia ứng tuyển. Tư Nhã là người bản địa, kể từ khi bố mẹ ly hôn rồi ai nấy đều lập gia đình, cô đã sống tự lập. Tư Nhã phải tự gây dựng những mối quan hệ từ nhỏ nhất trở đi, tuy không nhất thiết phải quen biết những vị tai to mặt lớn như Thôi Thái Dạ, nhưng những người có tiềm lực bình bình thì cô cũng cần khá nhiều.

Nghe Tiểu Ái nói như vậy, Tư Nhã cảm thấy rất kì lạ. Tiểu Ái bỏ qua một nhân vật tầm cỡ như Thôi Thái Dạ, ngược lại đi nhờ cô sao?

“Thằng cha đó, mình đã hoàn toàn nhận ra được bộ mặt thật của anh ta!” Thôi Thái Dạ có thể lén lút liên lạc với Dung Kỳ đưa cô vào miệng cọp, có gì đảm bảo sau này sẽ không tái diễn một lần nữa: “Huống hồ gần đây mình cảm thấy anh ta quá để tâm đến mình, thật là… Mình lại không thích anh ta. Ngộ nhỡ anh ta yêu đơn phương mình, mà mình lại không thích gây tổn thương cho người khác.” Lúc nói những lời này, Tiểu Ái bất chợt bày ra dáng vẻ dịu đàng đáng yêu “là mỹ nhân nên phải đành chịu thôi” rồi từ từ vuốt tóc, hại Tư Nhã phun cả ngụm cà phê lên chiếc bánh bông lan bơ sữa trước mặt.

“Này! Bẩn quá! Mình vừa ăn được một miếng đó!” Tiểu Ai lườm xong, xem thời gian trên di động đã muộn, chỉ đành ai oán đứng dậy mặc áo khoác vào.

“Đến đoàn phim à?”

“Đúng vậy, vẫn còn mấy cảnh phim còn nợ, hôm nay quay hết một lượt.” Tiểu Ái mặc xong áo khoác ngoài, phát hiện ra Tư Nhã vẫn ngồi đó không nhúc nhích, thấy kì lạ liền hỏi: “Cậu không đi với mình à?”

“Thôi đi! Mình coi như đã từ bỏ anh trai cậu, xem đó là giấc mộng xa vời, hơn nữa….” Cô cười dễ thương: “Chút nữa mình còn có cuộc hẹn.”

Tiểu Ái vừa đi vừa mắng bạn thân là trọng sắc khinh bạn. Lúc đấy cánh cửa kính của tiệm cà phê, gió lạnh tạt vào mặt, bầu trời âm u như lúc chập tối. Đây là ngày âm u thứ hai kể từ khi cô trở về thành phố S, mặt trời dường như đã quên mất ban ngày. Khung cảnh này cũng khiến lòng người có những giây phút giống như bầu trời trên cao nặng nề ngột ngạt, điều này hoàn toàn khác với thời tiết và không khí ở đảo Bali. Thời tiết lúc nào cũng như sắp có tuyết rơi, nhưng tuyết thì cứ chần chừ mãi mà chẳng thấy.

Thật ghét cái thời tiết này! Tiểu Ái quấn chặt chiếc khăn bằng vải nhung lạc đà quanh cổ, vội vã đi về phía trạm xe buýt.



Chương 17: Chiếc chìa khóa vô hình



Một giờ đêm, khi Dung Tiểu Ái hoàn thành xong toàn bộ cảnh quay trong bộ phim “Vũ điệu đào kép”, một nhân viên đưa cho cô cốc cà phê chúc mừng. Trên những khuôn mặt tươi cười đó, khó có thể nhận ra vẻ mặt phức tạp, vừa không hài lòng vừa suy đoán của họ dành cho cô lúc chiều khi cô vừa đến đoàn phim.

Chỉ với một câu nói cứng rắn của Dung Kỳ: “Trong đội ngũ nhân viên đoàn phim của tôi, không cần những người chỉ biết ngồi buôn dưa lê, bán dưa chuột”, đã khiến nhân viên đoàn phim trong lòng đang vô cùng hiếu kì lập tức thay đổi thái độ. Tiểu Ái vì thế tiếp nhận những cảnh quay sau đó thuận lợi hơn rất nhiều. Tuy nhiên, cô cũng không vì thế mà cảm kích anh. Nếu như không phải do anh, cô chắc chắn sẽ không vứt bỏ công việc quay phim quan trọng như thế sang một bên, bỏ đi một mạch hơn mười ngày.

Lúc đang tẩy trang trên xe, Tiểu Ái nhận được tin nhắn của anh, anh muốn cô ở lại chỗ đoàn phim đợi anh để lát nữa anh đưa cô về thành phố. Đọc tin nhắn, nỗi chua xót trong lòng Tiểu Ái lại dâng lên cuồn cuộn. Trước đây, cô vẫn ngây thơ hi vọng anh sẽ quan tâm đến mình, nhưng anh lại luôn ngoảnh mặt làm ngơ đối với cô, cô vào đoàn làm phim lâu như vậy, thường xuyên quay phim đến đêm khuya, nhưng anh chưa từng một lần quan tâm đến cô. Tiểu Ái ném mạnh di động vào túi, cầm áo khoác rồi xuống xe.

Khi những bông tuyết đầu tiên rơi xuống, cô đang trên đường quay về thành phố. Con đường này nửa đêm cũng thường có taxi chạy qua, nhưng hôm nay là đêm ông Táo lên trời, tài xế dù không nghỉ ngơi thì cũng chỉ chạy trong thành phố, hiếm khi lái xe đường dài. Đường về thành phố có tới bốn làn đường, hai bên trồng toàn ngô, nếu vào mùa thu và mùa hạ sẽ vô cùng lãng mạn nhưng hiện tại đang là mùa đông, cành trơ trọi, thân cây xiêu vẹo trông chẳng có chút sức sống nào. Những bông tuyết rơi trên cánh mũi Tiểu Ái lạnh buốt, rồi men theo đường mũi thấm vào tận tâm can khiến sự mệt mỏi ban đầu trong cô dường như đã được xua tan đi. Cô chậm rãi ngẩng đầu, bầu trời như mặt biển, với vô số những vệt nhỏ vụn bay lả tả xuống mặt đất.

Thành phố S và Z cách nhau không xa bởi cả hai đều nằm ở phía đông nam. Mấy năm nay mùa đông ở đây vẫn rất lạnh nhưng tuyết lại ít rơi, cho dù là có thì cũng là sau một trận mưa kèm theo tuyết rơi lất phất, không thể tạo thành trận lớn được. Một trận tuyết xuất hiện đột ngột như thế này, thật sự rất hiếm.

Tiểu Ái ngồi lên tảng đá ven đường, không gian tối tăm im ắng, cô lắng nghe tiếng xào xạc của tuyết rơi, hết lần này đến lần khác hít không khí lạnh vào phổi. Sự việc lần này xảy đến quá đột ngột, kể từ ngày hôm đó đến nay, cô chưa từng ngồi một mình suy ngẫm giống như lúc này. Cũng có thể do từ trong đáy lòng mình, cô đã cự tuyệt những suy ngẫm.

Trong không gian tối bỗng tỏa ra chùm sáng, Tiểu Ái hoảng hốt, chiếc xe đi lướt qua cô, một lúc sau quay đầu lái trở lại. Một chiếc xe thể thao màu đỏ chói mắt, là con R8 của Ando Ruki.

Cậu ta hạ cửa xe xuống, khuôn mặt góc cạnh tỏ sự ngạc nhiên: “Oaa! Chị nửa đêm canh ba ở đây làm gì? Chắc không phải, không có ai đón nên định đi bộ về thành phố đó chứ?”

Ando Ruki đáng ghét, hung hăng hống hách đã từng rất nhiều lần chọc ghẹo cô, vậy mà vào lúc này khi thấy cậu ta, trong lòng cô lại có cảm giác vui mừng. Dường như có thể quang minh chính đại từ bỏ việc suy ngẫm về vấn đề nào đó mà thấy nhẹ nhõm.

“Cậu quay về thành phố chứ? Có thể cho tôi đi nhờ được không? Tiểu Ái từ từ đứng lại, sau khi đến gần, cô mới phát hiện ra trên xe ngoài cậu ta, vẫn còn người quản lý Nanka. R8 là xe hai chỗ ngồi, nên đã đủ người ngồi. Tiểu Ái vén tóc, cười bất lực: “Ngại quá, tôi cứ nghĩ trên xe chỉ có mình cậu!”

Tiểu Ái quay người định đi, chàng thiếu niên đột nhiên cất giọng gọi cô, sau đó quay sang nói gì đó với người bên cạnh, sắc mặt Nanka lập tức hơi nhăn nhó. Ruki sa sầm mặt xuống, rồi lại hướng về phía trước nói mấy câu, sau đó nhìn chằm chằm Nanka. Vị quản lý đáng thương tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng cầm áo khoác bước xuống xe....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây