Snack's 1967



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng


Đánh xe vali ma sát với nền nhà phát ra những tiếng ken két vô cùng khó nghe, có lẽ bánh xe đã bị hỏng rồi, lát nữa cô sẽ bảo Thôi Thái Dạ đưa đi mua cái mới. Cúi đầu kéo chiếc vali tới phòng khách, bỗng nhiên cô dừng chân. Đèn phòng khách, tại sao lại sáng vậy? Không khí căn phòng tràn ngập hơi thở lạnh băng mà uy nghiêm đáng sợ. Tiếu Ái cứng đơ người ngẩng đầu nhìn, bên cửa sổ sau ghế sô-pha, một thân hình cao ráo đang đứng ở đó. Đôi mắt đẹp lạnh lùng, lặng lẽ chiếu lên người cô, rồi lại nhìn xuống chiếc vali. Rõ ràng là cái nhìn chăm chú không cảm xúc, nhưng ngón tay cô vẫn run lên cầm cập, chiếc vali đổ xuống nền nhà, phát ra tiếng “phịch” vô cùng chói tai.

Đã gần mười ngày rồi, lúc tản bộ trên bãi biển thong thả ngắm nhìn biển cả ở đảo Bali, cô nghĩ rằng mình có thể quên được chuyện điên cuồng tối tăm ấy, có thể coi đó như ác mộng để rồi khi tỉnh lại mọi thứ sẽ yên ổn. Nhưng vào giờ khắc này, khi đối diện với anh, cô mới phát hiện ra điều đó hoàn toàn không thể.

“Anh, tại sao anh lại có mặt ở đây được…?” Đối diện với ánh mắt đang không ngừng dậy sóng của Dung Kỳ, Tiếu Ái lập tức hiểu ra vấn đề: “Hóa ra Thôi Thái Dạ lừa em! Đồ khốn kiếp!” Cô mắng mấy câu, rồi cúi người nâng chiếc vali trên nền nhà lên, thế nhưng chưa kịp đứng thẳng người, cổ tay cô đã bị anh kéo lại. Sự đau buốt truyền đến khiến Tiểu Ái buông vali ra, loạng choạng bị Dung Kỳ lôi vào phòng tắm.

Tiểu Ái giãy giụa muốn thoát, nhưng vẫn bị ấn dưới vòi nước. Đã lâu cô chưa có cảm giác bị nước lạnh chảy từ trên đầu xuống, lạnh đến cắt da cắt thịt. Sự hoảng loạn tuyệt vọng bao lấy Tiểu Ái, nước mắt lập tức tuôn ra, cô ra súc hét: “Đủ rồi! Đủ rồi! Dung Kỳ anh hãy dừng tay lại cho tôi!”

“Rửa cho sạch sẽ!” Giọng nói gần như khô khốc từ phía trên truyền đến, cô không tài nào tưởng tượng được vẻ mặt của anh lúc này. Giữa mùa đông giá rét dòng nước lạnh băng giày vò cô đến rã rời toàn thân. Chẳng lẽ đây chính là cảnh tượng mà anh muốn nhìn thấy sao? Trong phút chốc, những hồi ức năm xưa bất chợt ùa về trong tâm trí Tiểu Ái. Năm cô học lớp mười, vào buổi tối đầu tiên khi cô và Hứa Kỷ Dương hôn nhau, lúc đó bố mẹ đều không có nhà, cô vừa bước vào cửa đã bị anh kéo đến nhà tắm, cũng là xả nước nghiêng như thế này, từ trên xuống dưới làm cô mệt lả người. Thế nhưng, khi cô nổi cơn thịnh nộ và giãy giụa thoát ra được, thì anh chỉ lạnh lùng nhìn cô rồi nói rằng: rất bẩn nên phải rửa sạch. Lúc đó, cô không thể hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghĩ lằng anh đang báo thù những trò đùa ác ý của cô trước đây, hoặc là vì thấy cô gai mắt nên đã cố tình chỉnh cô.

Nhưng bây giờ thì cô đã hiểu!

“Lúc nãy có phải anh đã thấy…?” Tiểu Ái chống tay trên gạch men sứ, dồn sức hét to: “Anh nhìn thấy tôi và Thôi Thái Dạ hôn nhau, vì thế mới dùng nước gột rửa tôi!” Lời nói vừa dứt, Tiểu Ái liền cảm thấy sức nước đè lên người càng nặng thêm. Cô bất chợt cười: “Hóa ra đúng là như vậy! Tôi thật ngốc, tại sao đến hôm nay mới hiểu ra. Khụ khụ… Dung Kỳ, anh không thấy anh rất nực cười hay sao? Anh cho rằng như thế này thì sẽ chứng minh được cái gì? Khụ khụ… Nói thật cho anh biết nhé, hôm nay không phải là lần đầu Thôi Thái Dạ hôn tôi. Còn nữa, mấy năm đại học tôi không nhớ nổi đã hôn bao nhiêu nam sinh nữa!” Vòi hoa sen bỗng bị ném sang một bên, Tiểu Ái bị anh kéo lên, đẩy vào tường, tiếp theo lại bị ấn chặt, cô đau đến mức gần như ngất xỉu.

Những ngón tay thon dài nắm lấy gáy cô, ép buộc cô chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn anh. Cả người cô ướt như chuột lột, lạnh đến phát run, song anh chẳng khác cô, cũng bị nước làm cho ướt hết người.. Đôi mắt đó vừa rồi còn tẻ nhạt trong suốt, lúc này đây lại ngập tràn lửa giận, ngọn lửa đó nhảy múa uốn lượn, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng cô.

Nếu như biết điều, lúc đó Tiểu Ái nên ngậm chặt miệng không nói bất cứ điều gì, nhưng cô lại một mực không chịu: “Anh tức cái gì chứ! Anh có tư cách gì để nổi giận chứ? Đừng nói tôi đã là người trưởng thành rồi, cho dù chưa trưởng thành thì cũng đã sao nào? Chỉ cần tôi vui vẻ, tôi thích hôn ai thì sẽ hôn, đừng nói đến chuyện đó, cho dù cùng với họ lên giường thì cũng không tới lượt…”

“Câm miệng! Em không biết mười ngày qua em mất tích anh đã phải sống như thế nào đâu!” Anh hét lên, dường như đã dốc hết toàn bộ sức lực trong người, ngay cả những ngón tay đang nắm lấy cô cũng bắt đầu run rẩy: “Em cho rằng những lời em nói anh không biết sao? Em cho rằng anh bằng lòng để bản thân mình biến thành bộ dạng như thế này ư?” Không chỉ có ngón tay mà cả người anh cũng đang run lên, ngay cả ngọn lửa giận lúc nãy còn tràn ngập trong mắt giờ đây cũng dần dần biến mất một cách lặng lẽ. Nỗi đau khổ vô hạn bao phủ trong không gian, anh nhìn cô chăm chú, đáy mắt tràn ngập sự bi thương lẫn đau khổ, còn cả nỗi bất lực, không cam tâm. Đúng vậy, bất kể cô làm gì, anh đều có thể quản thúc, có thể quở trách, có thể làm bất cứ điều gì mà một người anh có thể làm, nhưng lại không thể dựa vào lập trường của một người đàn ông vì ghen tuông mà nổi giận.

Dung Kỳ cho rằng, anh sẽ mãi mãi lạnh lùng. Bao nhiêu năm nay, tuy thỉnh thoảng mất đi kiểm soát, nhưng ít nhất anh sẽ không khiến cô biết được lý do đằng sau. Anh cũng đã từng cố gắng chôn vùi những tình cảm không nên có này. Thế nhưng, ngày hôm đó, khi những khát khao và tình cảm đã dồn nén từ lâu ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim bùng lên, anh biết rằng, từ lúc này, anh không thể tiếp tục dựng lên vỏ bọc lạnh lùng nữa rồi!

Có những thứ tình cảm, một khi đã để lộ ra, sẽ không thể nào giấu đi được nữa. Dù hiểu rõ kết cục đã định trước, nhưng cũng không thể nào dừng lại được.

“Anh đã từng nói với em từ trước rồi, đừng có dồn ép anh! Hiện tại như thế này, em vừa lòng rồi chứ?”

Dung Kỳ nhìn cô, sự tuyệt vọng trong đáy mắt cơ hồ muốn đánh ngã cô. Đây là một Dung Kỳ xa lạ, từ nhỏ đến lớn, anh luôn hờ hững, chưa từng vì bất cứ chuyện gì mà lo lắng, thậm chí không lâu trước đó, cô còn nghĩ rằng cả đời này anh sẽ luôn cách biệt với những từ như thất lễ, thảm hại. Thế nhưng hiện giờ cô đã thấy cái gì? Một Dung Kỳ luôn vời vợi trên cao, vậy mà lúc này anh lại có vẻ mặt bi thương như thế? Thật là nực cười! Hiện giờ người bi thương nhất không phải là cô hay sao? Cô mất tích mười ngày thì đã làm sao nào? Người gặp phải những chuyện này rõ ràng là cô cơ mà! Anh sao phải bi thương chứ?

“Tại sao lại phải như vậy?” Cô nhìn anh quật cường, nước mắt bất giác chảy xuống: “Tại sao lại phải như vậy? Em chỉ muốn anh thương em, yêu quý em… Anh cũng biết, ngay từ lần đầu tiên gặp anh, em đã quý anh rồi, anh đẹp như một hoàng tử… Chắc chắn anh không thể hiểu, mỗi lần anh lạnh lùng nhìn em và nói những lời làm người khác tổn thương, em đã buồn như thế nào. Em luôn cho rằng anh thật sự ghét em, em luôn hi vọng anh có thể thay đổi, dù luôn nói với chính mình đó chỉ là ý nghĩ xa xỉ nhưng em vẫn hi vọng… Ở Singapore khi nghe được những lời của Lý Trân Gia, em đã vô cùng hạnh phúc, nóng lòng muốn được gặp anh… Thật sự mong ước của em rất đơn giản, chỉ cần anh dịu dàng với em, dù chỉ một chút thôi, em cũng sẽ rất vui. Em không quan tâm phải đợi anh bao lâu giữa trời đông giá lạnh, cũng không để ý sắc mặt lúc anh nhìn em lạnh lùng như thế nào, chỉ cần thỉnh thoảng có một chút ấm áp và quan tâm, thế là đủ lắm rồi…” Tiểu Ái càng khóc càng thương tâm, gần như nói năng lộn xộn hết cả. Cô không thể nào hiểu được, tại sao chỉ cầu xin sự yêu mến của anh mà lại khó như vậy!...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây