Polaroid



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhSocola trái mùa xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng


Mượn ánh sáng của hành lang bên cạnh, anh đưa mắt lướt nhìn khuôn mặt của cô, nước da màu lúa mạch, lông mày thanh mảnh, đôi môi cong cong đáng yêu, đặc biệt là đôi măt, vừa đen nháy vừa hiếu động, làm tôn lên hàng mi cong dài, cho dù dưới ánh đèn lờ mờ vẫn sáng như những vì sao trong đêm vậy. Cô nữ sinh này có ngoại hình rất khá, cũng có chút cá tính. Nếu không quá lỗ mãng, anh đã có ý giúp cô nàng giới thiệu với những người có mặt trong buổi tiệc tối nay. Anh đứng yên bất động, muốn nói tôi không nhường đường đó thì sao nào, xem cô có thể trèo qua người tôi mà đi được không? Lời vẫn chưa kịp nói ra, thì điện thoại di động của mỹ nhân đó bỗng vang lên. Cô nàng hoang mang sợ hãi giống như gặp phải quỷ, cũng không biết lấy từ đâu ra dũng khí, liền mượn lực từ chân anh cắm đầu cắm cổ bỏ chạy. Anh cũng chưa kịp nhìn rõ rốt cuộc là cô bò hay chạy nữa.

Vừa bước chân ra khỏi Joys, Dung Tiểu Ái liền lập tức đến bên đường bắt xe, thầm nghĩ cứ chạy trước rồi tính sau, cùng lắm thì đến chỗ Tư Nhã trốn vài ngày, đợi đến lúc anh ấy hạ hỏa, hoặc đợi cho tới khi anh ấy bay rồi mới quay về. Thế nhưng, chân còn chưa kịp chạm lên vỉa hè thì toàn thân cô đã đông cứng lại. Tại bãi đỗ xe phía trước hội quán, một chiếc xe thể thao màu trắng bạc đang đơn độc đỗ cạnh đó. Dung Kỳ khoanh hai tay, mặt mày lạnh lùng, kiên định, dường như anh đã sớm lường trước được cô sẽ xuất hiện ở nơi này.

“Lên xe!” Anh lập tức mở cửa xe, nghiêng đầu nhìn cô. Đôi mắt màu trà bình tĩnh không hề có chút gợn sóng nào, nhưng Tiểu Ái lại lập tức xách váy cắm đầu cắm cổ chạy về phía bên cạnh. Cuối cùng vẫn bị Dung Kỳ bắt được, Tiểu Ái hoảng loạn dùng cả tay lẫn chân vùng vẫy loạn xạ, nhưng lại bị anh dùng sức nhét vào trong xe, sau đó nhấn ga nghênh ngang phóng đi.

Lúc này, trong căn hộ nhỏ hai phòng đang xảy ra một trận giằng co. Dung Tiểu Ái sống chết bám lấy cánh cửa nhà tắm, nhưng cũng không thể chống lại được việc Dung Kỳ ra sức kéo cô vào trong đó. Cuối cùng Tiểu Ái bị ném vào bồn tắm dưới vòi nước, nước từ vòi hoa sen chảy xuống. Cho dù bây giờ đang là tháng chín nhiệt độ hơn 30ºC, thế nhưng bị nước lạnh dội lên người lại vô cùng khủng khiếp. Lớp trang điểm trên mặt Tiểu Ái hoàn toàn đã bị rửa trôi, đường viền kẻ mắt thì loang lổ, nhìn giống như một chú gấu trúc đang khóc.

“Đừng giội nước nữa! Em sắp chết rồi! Khụ khụ… Lần sau em không dám nữa!” Bị đè trong bồn tắm, cô ra sức đập vào những viên gạch men phía trước, chỉ hận rằng bản thân không thể nào sinh ra sức mạnh thần kỳ đập vỡ bức tường, mở đường để chạy trốn.

“Không dám?” Dung Kỳ hừ một tiếng lạnh lùng, lực ở tay không hề giảm: “Anh chưa thấy em bớt phóng túng lần nào cả. Từ lâu anh đã cảnh cáo em, trong thời gian học hành không được phép gây chuyện thị phi!”

“Em nào có gây chuyện thị phi đâu! Chỉ là tham dự một buổi party thôi mà, bây giờ ai chẳng thế!”

“Đừng cho rằng anh không biết trong lòng em đang tính toán gì.” Đôi lông mày lưỡi mác của anh nhíu lại, trong lời nói hàm chứa sự căm ghét: “Ban đầu ai từng nói với anh sẽ biết tự trọng. Nghề này nhiều thị phi như thế nào trong lòng em hiểu rõ hơn ai hết. Đừng có giả vờ vô tội nữa!”

“Ai không biết tự trọng?” Vừa lạnh, vừa đau lại còn bị mắng, mọi tức giận tích tụ trong Tiểu Ái đều tuôn trào: “Anh dựa vào cái gì mà nói em không biết tự trọng? Khụ khụ… Mới chỉ quay về thôi đã hung dữ với em như vậy! Em đã lớn rồi, anh có thể cho em một chút nhân quyền được không? Ngay cả đến bố mẹ còn không quản lý em như thế thì anh dựa vào cái gì chứ?”

“Dựa vào cái gì?” Anh vẫn rít lên lạnh lùng: “Mấy năm đại học, em ở nhà của ai, dùng tiền của ai? Bây giờ còn nói chuyện nhân quyền với anh hả? Anh nói cho em biết, một ngày còn là anh trai em, anh còn có quyền quản lý em. Đừng có nghĩ trước mắt anh làm những chuyện không biết tự trọng. Em tắm rửa sạch sẽ ngay cho anh!”

“Em có chỗ nào không sạch sẽ chứ?” Tiểu Ái vừa tức vừa cuồng, sắp khóc đến nơi. “Rốt cuộc là chỗ nào không sạch sẽ chứ? Chẳng có ai lại nói em gái mình như vậy cả. Anh vẫn luôn căm ghét em đúng không?…” Tiểu Ái quay đầu lại, đôi mắt đen nháy tràn đầy sự oán trách: “Nếu như anh đã căm ghét em như vậy! Thì đừng có quan tâm đến em nữa… Khụ khụ!” Cô sặc nước, ho một lúc lâu, vẫn ngang bướng cãi: “Đừng nghĩ là anh tài giỏi lắm! Cùng lắm trả lại phòng và tiền cho anh!”

“Đó là do em tự nói ra đấy nhé!” Cuối cùng Dung Kỳ cũng buông tay, vứt vòi hoa sen sang một bên, lấy khăn lau nước bị bắn lên người: “Nếu muốn sau này anh không quản lý em nữa, thì hãy trả hết tiền học phí hơn ba năm nay cùng tiền sinh hoạt phí cho anh, sau đó dọn khỏi nơi này. Nếu em làm được, anh cũng làm được.”

Khi đôi mắt màu trà lạnh lùng nhìn xuống, vẻ mặt của Dung Tiểu Ái liền trở nên yếu đuối. Giống như đã sớm dự đoán được, Dung Kỳ mỉm cười mỉa mai rồi đi thẳng ra ngoài. Dung Tiểu Ái nằm sấp trong bồn tắm, bắt đầu khóc nức nở.

Vốn dĩ hi vọng ba năm qua ở nước ngoài, tính tình anh sẽ có chút thay đổi, kết quả ngày đầu tiên quay về đã dạy dỗ cô rồi. Những ngày sau này cô biết sống thế nào đây? Lẽ nào… sẽ lại giống như trước kia, đứng dưới bầu trời xanh của anh, cô quay trở về làm một học sinh ngoan hiền, hàng ngày chỉ biết ngoan ngoãn từ nhà đến trường rồi từ trường về nhà thôi sao? Trời ơi! Thế này chẳng khác gì giết chết cô cả! Chỉ cần nghĩ đến những ngày tháng hồi trung học, cô lại thấy lạnh cả sống lưng.

Có nhiều lúc Dung Tiểu Ái cảm thấy cô giống như cô bé Lọ Lem, mặc dù không có dì ghẻ và chị gái độc ác nhưng lại có một người anh vô cùng lạnh lùng, hà khắc và còn quá ưa sạch sẽ.

Ba năm một sự khác biệt, sự khác biệt ấy giữa cô và Dung Kỳ là hai lần rưỡi.

Với khoảng cách bảy năm đằng đẵng, anh với con người của thời đại đó không hiểu rõ được cô, và cô với con người ở thời đại này lại càng không có cách nào hiểu rõ được anh.

Sau mấy ngày chùn bước cam chịu cuộc sống khổ cực của một học sinh ngoan hiền, Dung Tiểu Ái gần như suy sụp đến nơi, ngay cả Hình Tư Nhã một người luôn yêu thích trai đẹp cũng phải bắt đầu oán thán. Trước kia, cứ mỗi lần không có tiết học, hai cô nếu không cùng đám bạn đi hát hò ăn uống, thì cũng đến hộp đêm ăn chơi trác táng. Học viện Nghệ thuật Điện ảnh thành phố S cái khác không có chứ trai xinh gái đẹp thì không hề thiếu. Hơn nữa vì Học viện Âm nhạc ngay bên cạnh nên mỗi lần như vậy luôn có thể tìm thấy cả đám đông đi cùng. Thực ra, mọi người tụ họp lại với nhau không phải làm chuyện gì mờ ám, mà chỉ để hiểu rõ về nhau hơn, bởi vì rất nhiều thứ rồi cũng sẽ thay đổi, một khi đã chính thức bước chân vào giới showbiz, những kiểu tụ họp như vậy sẽ chẳng thể nào có được nữa, vì thế đa phần thời gian họ đều chơi bời thỏa thích.

Tiểu Ái và Tư Nhã đã trở thành sinh viên năm tư khoa Diễn xuất truyền hình. Bước vào năm thứ ba các cô cùng với các nữ sinh khác trong khoa bắt đầu tham gia diễn thử các tác phẩm nhỏ. Tuy trước đó, quan hệ giữa họ vốn khá tốt, nhưng vẫn khó tránh khỏi xảy ra một vài mâu thuẫn, xung đột. Chỉ riêng hai cô, vì tính tình thẳng thắn và quan niệm về giá trị sống gần giống nhau, nên ngược lại so với trước kia quan hệ lại càng tốt hơn. Ngoại trừ lúc về nhà ngủ, tất cả thời gian hầu như hai người đều ở bên nhau, chuyện gì cũng phải cả hai cùng làm mới cảm thấy thú vị. Bây giờ Dung Tiểu Ái bị cấm túc, cũng chẳng khác gì với việc cấm túc Hình Tư Nhã, thử hỏi làm sao cô có thể khoanh tay đứng nhìn!...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0034 giây