XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng


“Cái gì?” Lời nói của Lý Trân Gia tựa như sét đánh ngang tai, liên tiếp giáng lên đầu Tiểu Ái. Cô mở to mắt, tóm chặt lấy Trân Gia: “Cậu đừng nói những lời vô căn cứ! Những chuyện đó rốt cuộc làm sao cậu lại biết được?”

“Thôi đi, sao lại không có căn cứ chứ? Chính mắt mình nhìn thấy. Hôm đó mình đi cùng với Dung Kỳ, muốn anh đưa mình đi ăn cơm, kết quả còn chưa mở lời, trên đường bọn mình đã gặp họ.” Cho đến tận bây giờ cứ mỗi khi nhớ lại chuyện đó, Lý Trân Gia vẫn còn thấy tức giận: “Mình không tài nào hiểu nổi, một người hoàn mĩ như trong truyện cổ tích, một người từ trước đến nay điềm đạm ít nói, lại có thể vì đứa em gái yêu sớm ngu ngốc mà mất kiềm chế đánh người trên đường. Sau đó lại còn sắp xếp cho Hứa Kỷ Dương chuyển nhà, chuyển trường, thật là nhàm chán!” Lúc đó, cho dù hiểu rõ họ là anh em, nhưng cô vẫn thấy trong lòng vô cùng đố kỵ.

“Nếu như những lời cậu nói đều là sự thật, vậy tại sao lúc đó không nói với mình?” Dung Tiểu Ái hoàn toàn cứng đờ người. Cô sao có thể tin được, người mà bao năm nay cô vẫn luôn bài xích thậm tệ, lại luôn đứng về phía cô, bảo vệ cô? Nếu như những lời đó là sự thật, vậy thì những lời chỉ trích, mắng nhiếc mà cô dành cho Dung Kỳ được coi là cái gì?

“Tại sao phải nói với cậu? Dù sao kết quả cũng đã định rồi, cậu tin Hứa Kỷ Dương là người tốt, là mối tình đầu tốt đẹp cơ mà, mình sao không biết cậu khi đó thích Hứa Kỷ Dương nhiều như thế nào. Cậu ta như vị thần thánh trong lòng cậu. Phá vỡ mối tình đầu đẹp của người bạn thân, chuyện đó mình không làm được. Dù sao trước kia cậu cũng chưa từng vừa lòng với Dung Kỳ, có thêm một vai người xấu phá hoại mối tình đầu của cậu, thực sự cũng chẳng có gì khác biệt cả chứ?” Lúc đó Trân Gia cũng yêu say đắm Dung Kỳ, yêu đến mức không thể kiềm chế được mình, vì thế cô hiểu cõi lòng Dung Tiểu Ái. Mọi người trên thế giới đều mờ nhạt, vô hình, chỉ có người mình yêu mới rực rỡ, chói sáng. Đổi lại là cô, thà cứ nắm giữ tình yêu trước mắt, tin tưởng vào những điều tốt đẹp, cũng không muốn người khác nói với cô sự thật tàn khốc ấy.

“Chính vì nghĩ như vậy, nên mình mới không nói cho cậu. Mà không nói với cậu thì làm sao nào? Bây giờ muốn tính sổ với mình à?” Dù như nào lời cũng đã nói ra rồi, Lý Trân Gia khoanh tay lại không buồn để ý đến vẻ mặt của Tiểu Ái.

“Anh mình… không phải cố ý phá hoại, không phải vì ghét bỏ mình, cảm thấy mình trướng mắt mà ngăn cản, mà là vì… vì muốn bảo vệ mình ư?” Ánh mắt Tiểu Ái bỗng trở nên mơ màng. Giây phút này, những cảm xúc trong lòng cuộn trào mãnh liệt tưởng chừng như sắp nhấn chìm cô. Kinh ngạc, vui sướng, chán nản, tự trách, tất cả những trạng thái tình cảm đó như bủa vây quanh cô. Dần dần sau đó, Tiểu Ái đột nhiên mỉm cười: “Hóa ra anh ấy cũng quan tâm đến mình…”

“Nói nhảm! Cậu là đứa em gái duy nhất của anh ấy, không quan tâm cậu thì quan tâm ai? Lẽ nào là mình à?” Nhớ đến những năm đó, Trân Gia chỉ thấy ở Dung Kỳ ánh mắt kiêu ngạo, lạnh lùng và cái nhìn thờ ơ, lòng tự trọng của cô đã bị vùi xuống tận đáy. Người đàn ông điển trai nhưng lạnh lùng, xa cách đó, là mộng đẹp mà cũng là ác mộng với tất cả phụ nữ.

“Lý Trân Gia!” Tiểu Ái một lần nữa nhìn người ngồi bên cạnh, nét mặt vô cùng nghiêm túc: “Cậu tốt nhất là ghi nhớ những chuyện hôm nay đã nói với mình! Nếu trong đó có nửa câu giả dối, mình sẽ không làm ngơ như hồi năm lớp mười hai nữa đâu, mình nhất định sẽ tìm cậu tính sổ!”

Trước mặt là người con gái với mái tóc xoăn dài mềm mượt, nước da màu lúa mạch khỏe khoắn, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, ánh mắt trong suốt, giây phút đó khiến Lý Trân Gia liên tưởng đến Dung Kỳ. Cô chăm chú nhìn Tiểu Ái nói: “Yên tâm đi! Trải qua chuyện năm lớp mười hai, mình sẽ không bao giờ tạo ra bất kì lời bịa đặt nào liên quan đến cậu nữa.” Nhìn thấy trong đáy mắt Tiểu Ái dần lóe lên tia vui mừng, Lý Trân Gia định mở miệng nói tiếp, nhưng rốt cuộc cũng không nói được những lời cuối cùng muốn nói.

“Vẫn là bạn bè chứ?” Dung Tiểu Ái giơ tay ra với Trân Gia. Đối phương cười khinh thường, tựa hồ đang giễu cợt động tác vô vị của cô. Tuy nhiên, cuối cùng Lý Trân Gia vẫn đưa tay đập vào tay Tiểu Ái.

“Cô bạn! Cố gắng nha, sau này nổi tiếng rồi nhớ dẫn theo mình xuất hiện trước ống kính đấy!”

Trong buổi chiều nắng rực rỡ, tại khách sạn xa lạ xứ nhiệt đới, hai người bạn thân vì tuổi trẻ bồng bột đã nhiều năm xa cách, cuối cùng họ nhìn nhau cười, đem tất cả mọi chuyện trong quá khứ rũ bỏ khỏi tâm trí.

Lúc quay về thành phố S, Tiểu Ái biết chắc cô sẽ bị Tư Nhã tóm lấy mắng mỏ, nhưng vì đang phải đối mặt với các bài thi dồn dập liên tiếp, Tư Nhã cũng không có hơi sức đâu mà nói nhiều. Hơn nữa, dưới sự tác động của bữa ăn linh đình, lọ nước hoa nhãn hiệu nổi tiếng, Tư Nhã cuối cùng miễn cưỡng bỏ qua cho Tiểu Ái.

Tâm trạng của Dung Tiểu Ái trước kì thi có thể nói là hết sức bình thường. Cô thích phần thi thực hành, song lại cực kì căm ghét phần thi viết. Nói cho cùng, Tiểu Ái vẫn không đủ độ thông minh, cứ thấy những bài thi môn lịch sử phim ảnh Trung Quốc và nước ngoài hay môn phân tích các loại hình điện ảnh, là não bộ lại giống như một mớ hỗn độn. Mỗi lần như vậy Tư Nhã đều thất vọng mà dí mạnh tay vào trán Tiểu Ái, chất vấn lúc đầu rốt cuộc làm thế nào mà cô lại thi vào được Học viện Điện ảnh.

Làm thế nào ư? Đương nhiên là nhờ mối quan hệ rồi! Lúc đầu điểm thi thực hành của Tiểu Ái cao, nhưng ở phần thi viết lại kém xa, nếu không phải nhờ Dung Kỳ quen biết một vị nào đó trong Học viện này, thì làm sao có thể vào được chứ! Nghĩ lại, mặc dù mỗi lần nhìn thấy cô, Dung Kỳ đều mặt mày lạnh lùng, nhưng những chuyện cần bôn ba, thì anh chưa bao giờ thoái thác bỏ mặc cô. Có lẽ giống như lời Thôi Thái Dạ nói, anh hà khắc với cô, chỉ vì quan niệm của hai người khác nhau. Anh có nguyên tắc của mình, còn cô thì chỉ xuất phát từ góc độ bản thân để xem xét, một mực cho rằng anh ghét bỏ, bài xích cô. Có lẽ, nếu như Tiểu Ái bằng lòng thay đổi cách suy nghĩ của mình thì tình hình sẽ hoàn toàn khác.

Hơn nửa tháng trôi qua, đoàn làm phim “Vũ điệu đào kép” kéo dài tiến trình quay tại Vân Nam, có lẽ phải đến cuối tháng mới quay về thành phố S. Trong suốt thời gian ở Vân Nam, Dung Kỳ không hề gọi cho Tiểu Ái lấy một cuộc điện thoại.

Tư Nhã vì chuyện đó mà không ngừng ai oán khiến ánh mắt Tiểu Ái nhìn cô giống như một kẻ ngốc.

“Cậu thở dài cái khỉ gì? Cậu thật sự thích anh mình à?” Cuộc sống nghỉ đông sa đọa bắt đầu, vì thế hai cô ngồi giết thời gian trong tiệm cà phê.

“Đúng!”

“Đúng cái đầu cậu ấy!” Trước đây Tiểu Ái còn chưa dám chắc, nhưng sau một hồi quan sát, cô biết Tư Nhã chỉ đơn thuần thích Dung Kỳ dưới góc độ thưởng thức trai đẹp. Cái khác không nói, chứ chuyện tình cảm của người chị em này thì cô hiểu như lòng bàn tay. Nếu ngày nào đó Tư Nhã thật sự thích ai, sẽ không oang oang như thế này. Càng quan tâm, thì càng chôn sâu trong lòng, còn nếu suốt ngày nhắc đến thì chỉ là thưởng thức đơn thuần mà thôi.

Giống như khuôn mặt trắng nõn của Tư Nhã, khi trang điểm lên, nhìn thế nào cũng giống khuôn mặt một nhân tình dâm đãng, nhưng khi tẩy đi lớp trang điểm, khuôn mặt lại thuần khiết hơn bất kì ai. Vẻ bề ngoài là bày cho người ta xem, còn bộ mặt vốn có mới là chân thực. Dung Tiểu Ái rất ngưỡng mộ kiểu tính cách hai mặt này của Tư Nhã. Giới showbiz coi trọng sự uyển chuyển, so với cô, tính uyển chuyển của Tư Nhã tốt hơn nhiều....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0020 giây