Tiểu Ái nhìn xuống, phát hiện ra dây thừng và băng dán trên người đã được cởi bỏ hết. Một cô tiếp viên hàng không cười rạng rỡ đặt một đĩa bò bít-tết lên bàn ăn.
Tiểu Ái trợn mắt nhìn mấy người đàn ông mặc áo đen đang im lặng: “Này! Các ông có phải là bắt cóc tống tiền không vậy? Tôi chỉ là một sinh viên nghèo, so với siêu sao còn kém xa. Điều động cả máy bay cỡ nhỏ đến bắt cóc tôi, các ông sẽ bị lỗ nặng đấy!”
“Dung Tiểu Ái tiểu thư!” Người đàn ông ngồi ở phía trước đứng lên. Anh ta khoảng ba mươi tuổi, quần áo chỉnh tề, dáng người cao ráo, khuôn mặt hào hoa phong nhã, trắng trẻo, ôn hòa, nhưng đáy mắt lại mang vẻ lạnh lùng: “Cô yên tâm, máy bay còn một giờ nữa mới hạ cánh, chúng tôi sẽ đưa cô đến gặp một người, mọi vấn đề, đợi đến khi gặp ngài ấy, cô tự khắc sẽ rõ.”
Tiểu Ái lườm anh ta. Diễn kịch à? Đưa cô đi gặp một người sao không nói sớm, làm cô cứ nghĩ rằng mình bị bắt cóc. Đồ thần kinh! Dù tỏ thái độ không hài lòng, nhưng đối mặt với đĩa bít-tết thơm lừng, cô vô cùng phấn chấn cầm dao dĩa lên.
Lúc máy bay sắp hạ cánh, nữ tiếp viên hàng không đưa cho Tiểu Ái một chiếc váy, ý bảo cô đến phòng vệ sinh thay. Thấy Tiểu Ái tỏ ý không hiểu, đối phương bèn giải thích, do nhiệt độ bên ngoài máy bay rất cao, chiếc áo len thỏ trên người cô không còn phù hợp. Tiểu Ái xua tay nói không cần thiết, tiện tay cởi chiếc áo len ra. Bên trong là một chiếc váy ngắn ôm sát ngực, cổ của chiếc váy được khoét rất đẹp, ở phía dưới ngực còn khoét một đường ngang sexy. Kết hợp với boot dài qua đầu gối, đồ phụ kiện quấn quanh tay và cổ, kết hợp với cách trang điểm mắt màu khói quyến rũ, trông cô giống hệt với những “nhân vật điển hình” sống về đêm ở thành thị. Mấy người đàn ông trên máy bay nhìn đến lác cả mắt.
Sau khi máy bay hạ cánh, Tiểu Ái lại bị đưa lên máy bay trực thăng.
Từ giữa không trung nhìn xuống, cô thấy những tòa nhà cao tầng trông giống như khu rừng rậm nhiệt đới. Trên đường, những chiếc xe nối đuôi như dòng nước chảy, nhưng không tạo cảm giác đông đúc, lộn xộn. Tất cả hòa cùng nhau tạo nên một đại dương ánh sáng. Đây là một thành phố sạch sẽ, trật tự và hiện đại. Bất kể đây là đâu, cũng tuyệt đối không phải thuộc lãnh thổ Trung Quốc. Từ những cơn gió nóng bức phả vào mặt, Tiểu Ái có thể cảm nhận được điều này.
Trong số những người bạn mà cô quen, người có thể chi tiền mạnh tay như thế này không có nhiều. Nghĩ đi nghĩ lại, người làm những chuyện vô vị này ngoài Thôi Thái Dạ thì không còn ai khác.
Nhưng Tiểu Ái đã nhầm, sau khi máy bay trực thăng hạ cánh xuống một trang viên cực lớn, trước mặt cô không phải là khuôn mặt điển trai quyến rũ của Thôi Thái Dạ, mà là một khuôn mặt đầy vết nhăn.
“Xin chào, tôi là Thôi Quốc Phong!” Người đàn ông lớn tuổi đang ngồi tựa lưng trên chiếc ghế dài ở sân thượng thoáng nhìn Tiểu Ái. Sau lưng ông ta là một mảng xanh ngút trời, bể phun nước kết hợp cùng với những bồn hoa muôn màu, những cột đèn trang trí phong phú về màu sắc, đa dạng về kiểu dáng, thật xa hoa và lộng lẫy. Đây đích thực là chốn thường xuyên lui tới của giới thượng lưu.
Dung Tiểu Ái nghĩ mãi, cuối cùng nhớ ra Thôi Quốc Phong là ai. Ông ta là người cầm lái tập đoàn hàng đầu trong lĩnh vực kinh doanh khách sạn ở châu Á, năm nay tám mươi hai tuổi, người điều hành gia tộc họ Thôi là Thôi Phàm Hoa, bác của Thôi Thái Dạ, nhưng quyền thao túng thực sự vẫn nằm trong tay Thôi Quốc Phong.
Tình hình cụ thể liên quan đến Thôi gia Tiểu Ái không rõ lắm, cô chỉ biết thoáng qua trên những trang báo giải trí, khi đọc tin tức bên lề về một nữ minh tinh nào đó nương nhờ người của Thôi gia. Cô cũng biết rằng tình sử của đời thứ hai Thôi gia thì nhiều vô kể. Ngay như người ngồi trước mặt cô bây giờ, cũng đã cưới đến bốn bà vợ, sinh được ba người con trai và bốn người con gái. Tiểu Ái thầm nghĩ về Thôi Thái Dạ, trong gia đình anh ta, từ ông nội cho tới bố, bác, hay chú ai ai cũng như vậy thì làm sao anh ta không nhiễm thói xấu cho được?
Khi tâm trí Tiểu Ái đang phiêu dạt phương nào thì đối phương cũng âm thầm đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt. Đôi mắt màu đen xám, tuy bị tác động bởi tuổi già nhưng vẫn rất sáng, bình thản quan sát cô tỉ mỉ, rồi dần dần trầm xuống.
“Địch!” Thôi Quốc Phong chống tay ngồi thẳng lên. Người đàn ông tên Địch có khuôn mặt hào hoa phong nhã, quần áo chỉnh tề lập tức lại gần, đặt chi phiếu và bút lên chiếc bàn mây trước mặt. Thôi Quốc Phong viết xong lại tiếp tục dựa lưng vào ghế, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Địch đưa tờ chi phiếu đến trước mặt Tiểu Ái: “Cô cầm tiền và chắc cũng biết phải làm thế nào rồi chứ? Ngài Thôi rất hào phóng, nhưng chỉ có lần này thôi, coi như cô đã được hưởng đãi ngộ cao rồi. Nếu như không có bản tin kia thì tuyệt đối sẽ không có cái giá đó!”
Giây phút tờ chi phiếu đưa đến trước mặt, Tiểu Ái vẫn còn thẫn thờ, chỉ sau khi người đàn ông nói những lời vừa rồi, cô mới chợt hiểu ra. Quả thực với những tình tiết như thế này, Tiểu Ái đã xem không ít lần trên ti vi, nhưng lại chưa từng xảy ra với chính bản thân nên cô không ngạc nhiên.
Tiểu Ái giật nảy mình khi cầm tờ chi phiếu trên tay, có những sáu con số 0 ở đằng sau. Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên cô thấy nhiều tiền như vậy.
Phản ứng của người con gái hoàn toàn nằm trong dự đoán của Địch, anh ta cười chế nhạo, giơ tay tỏ ý cô có thể đi. Tiểu Ái ngẩng đầu lên, đột nhiên nở một nụ cười. Một nụ cười vô cùng trong sáng và thẳng thắn, nhưng lại khiến cho anh ta không kịp định thần.
“Này, anh tên là Địch đúng không? Vất vả cho anh cả một quãng đường dài bắt cóc tôi đến đây, cũng nên để tôi nói vài lời chứ nhỉ?” Tiểu Ái lách qua anh ta, tới ngồi xuống chiếc ghế đối diện với chiếc bàn mây. Địch ở phía sau chau mày lại, định ngăn cản cô nhưng thấy ánh mắt của Thôi Quốc Phong trừng lên nhìn mình, anh ta lập tức im lặng đứng sang một bên.
“Cô gái, muốn nói chuyện cũng được, nhưng phải hiểu rõ, nếu không cẩn thận nói sai, thì tờ chi phiếu này sẽ không còn là của cô nữa.”
Tiểu Ái thấy thái độ dọa người của Thôi Quốc Phong, chỉ muốn lườm ông ta một cái: “Nghe tôi nói nhé đại lão gia! Ông nhàn rỗi như thế, chắc cũng xem ti vi nhiều phải không? Thủ đoạn đưa chi phiếu như này đã lỗi thời từ lâu rồi! Thứ nhất, bất luận tôi và cháu ông có quan hệ gì, số tiền lớn như vậy ông tặng cho tôi, không chỉ tôi mà nói chung là những người bình thường nhất định sẽ cầm. Tuy nhiên khi cầm rồi, không có nghĩa sau này tôi sẽ biến mất trước mặt cháu ông. Ông nghĩ mà xem, tiền tôi đã cầm trong tay, còn sợ ông cướp về hay sao? Thứ hai, trước khi đưa tiền cho tôi, sao ông không tìm hiểu xem, rốt cuộc là ai quấn ai, ai ăn nói xằng bậy, ai giống như con đỉa sống chết bám lấy tôi? Nếu có tiền, tôi cũng muốn ném chi phiếu cho Thôi Thái Dạ để anh ta đừng làm phiền tôi nữa. Hơn nữa, nếu là ông, tôi cũng không tiêu tiền uổng phí như thế, thà đi mua đồ, trong nhà có thứ gì cũ kĩ lỗi thời thì mang đi cho người khác, có cho một trăm năm cũng không hết năm triệu nhân dân tệ!… Ôi, đại lão gia à, đừng cau mày quắc mắt, nghiến răng nghiến lợi như vậy chứ! Ông già rồi, răng với lông mày cơ bản đã không còn nữa. Hãy tin tôi, vẻ mặt này tuyệt đối không phù hợp với ông đâu…”
“Cô, cô…” Thôi Quốc Phong ôm ngực, hơi thở dồn dập.
“Ngài Thôi!” Địch bước nhanh như gió đến, đỡ ông lão bị Tiểu Ái làm cho tức đến ngồi không vững, hung dữ trừng mắt: “Câm mồm! Cô mà còn nói tiếp, tôi lập tức gọi người đến đuổi cô đi!”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: