XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng


Mắt Tiểu Ái bỗng sáng bừng lên, cô ôm chặt tập kịch bản, khí thế phừng phừng: “Thế nào? Tối hôm nay anh đã nghĩ ra được cần phải đi đâu hẹn hò chưa? Nếu anh muốn đi Pub chơi thâu đêm hay leo núi ngắm bình minh tôi đều ủng hộ, bất luận thế nào cũng đừng khách sáo!”

Vận may của Dung Tiểu Ái rốt cuộc cũng tới rồi!

Tiểu Ái quyết định bỏ học một ngày để gặm nhấm đống kịch bản, lúc phỏng vấn hay diễn thử một đoạn đều trơn tru, phó đạo diễn thấy vậy rất hài lòng, lập tức kí hợp đồng đóng phim.

Bộ phim “Vũ điệu đào kép” được đầu tư rất lớn, nam diễn viên chính là người mang hai dòng máu Trung – Hàn được mời về với giá ngất ngưởng. Vì thế con số thù lao trên hợp đồng của Tiểu Ái không hề thấp, thậm chí còn khiến cô mở cờ trong bụng.

Tiền đặt cọc tới tay, Tiểu Ái lập tức gọi điện mời Hình Tư Nhã đi ăn mừng thắng lợi. Hai người hết hát karaoke, ăn lẩu lại đến quán Pub chơi, phải đến gần ba giờ sáng mới loạng choạng rời khỏi hộp đêm huyên náo.

Trong cơn gió đêm đầu thu, mùi thịt nướng thơm lừng đưa tới, hai cô gái nhìn nhau, không hẹn mà xông thẳng về phía quầy bán thịt nướng bên đường, gọi một đĩa cánh gà nướng và bia ngồi ăn thỏa thích.

“Nào! Chúng ta hãy cạn ly vì hai đại minh tinh trong tương lai!” Tiểu Ái hào hứng giơ cả chai bia lên reo hò.

Tư Nhã lắc đầu nguây nguẩy: “Chai bia của cậu hết rồi còn đâu!” Uống cả đêm, quả nhiên là đã say rồi. Con bé Tiểu Ái rõ ràng tửu lượng kém, nhưng gan uống rượu bia lại cực kì tốt, mỗi lần có chuyện vui lại tự biến mình thành một hũ rượu.

“Rượu đâu? Rượu đâu? Mang rượu ra đây!” Tiểu Ái bắt đầu làm ầm ĩ, khuôn mặt Tư Nhã co rúm lại, đám người xung quanh nhìn họ với ánh mắt kỳ dị, cô vội vàng nghiêng đầu làm như mình không quen biết Tiểu Ái.

Đang uống rượu, Tư Nhã chợt quay đầu nhìn, chiếc xe màu đen S600 đang từ từ hạ cửa kính ở phía đường đối diện. Không biết có phải mắt cô hoa hay không? Nhưng chắc chắn đó là khuôn mặt lạnh lùng vô cùng đẹp trai.

“Dung Kỳ?” Tư Nhã ngạc nhiên kêu lên, Tiểu Ái lập tức sợ đến mức tỉnh cả rượu, chống tay lên bàn hô to: “Ở đâu? Ở đâu?”

Nhưng khi Tư Nhã ngoảnh đầu lại, chiếc S600 đã mất hút trong màu xám của buổi sáng tinh mơ. Sự biến mất đột ngột đó khiến Tư Nhã không nén nổi ngạc nhiên: “Lẽ nào mình lại nhìn nhầm? Nào có ai nhìn thấy em gái mình lại phớt lờ đi chứ? Hơn nữa, chiếc xe kia là xe Benzz, anh cậu chắc mua không nổi đâu nhỉ?”

“Xe Benzz?” Tiểu Ái phá lên cười: “Nếu anh mình có nhiều tiền như vậy, mình sớm đã bảo anh ấy quay một bộ phim cho mình làm diễn viên rồi, nào phải tốn công phí sức như bây giờ.” Tiểu Ái nhanh chóng lấy lại tinh thần, thấy chai bia trên bàn đã hết, lập tức hô to kêu chủ quán mang đến thêm chục chai nữa.

Chục chai á? Tư Nhã lau mồ hôi, con bé này hôm nay điên rồi!

Được cái này thì mất cái kia, sau mấy ngày liên tiếp trốn học, uống say, đến lớp muộn, ngày hôm sau Tiểu Ái đã phải lãnh phạt nửa ngày. Khó khăn lắm mới ra khỏi được văn phòng khoa, Tiểu Ái nhận được điện thoại đến hóa trang thử, vì thế cô lại hộc tốc tới Nghệ Phong. Kết quả khi đến nơi, cô nhận được thông báo do phía nhà tạo mẫu có việc bận, nên hôm khác sẽ gọi cô đến sau.

Hôm qua say rượu cả đêm, đầu đau như búa bổ, vừa nghe thông báo vậy, Tiểu Ái không vội vàng về ngay, mà khênh một chiếc ghế từ phòng nghỉ đến một góc nằm bò trên bàn trang điểm đánh một giấc.

Không biết mơ mơ màng màng được bao lâu, thì cô bị loạt âm thanh ồn ào đánh thức. Phía trước bàn hóa trang không biết từ lúc nào có thêm một chiếc giá quần áo di động, Tiểu Ái vạch lớp quần áo sang hai bên nhìn ra, thì ngay lập tức bị một bộ quần áo giáng xuống đầu, kèm theo đó là giọng nói tức giận hơi trẻ con: “Đem đi! Đem đi! Tất cả đem hết đi! Đây đều là những bộ quần áo rách nát!” Hai câu trước của cậu ta là tiếng Trung, nhưng hai câu sao lại là tiếng Nhật.

Cảnh tượng trong phòng nghỉ làm cho người ta líu lưỡi không thốt nên lời, khắp nơi đều là những trang phục mới tinh bị vứt khắp nơi, các nhà hóa trang và phục trang thì đang đẩy nhiều quần áo vào hơn. Một người phụ nữ già dặn đeo kính vẻ mặt bất lực, cầm lấy bộ quần áo nhà phục trang đưa cho, đi về phía anh chàng cao gầy đang đứng giữa căn phòng: “Ruki! Cậu không nên tùy hứng như vậy! Đây đều là những kiểu dáng mới nhất ngày hôm nay, cậu như vậy ngay đến tôi cũng phải tức giận rồi!” Vì cô ta nói tiếng Nhật, nên Tiểu Ái chỉ láng máng nghe được mấy từ “hôm nay”, “kiểu dáng mới.”

Bộ quần áo trên tay người phụ nữ trong nháy mắt bị người kia đoạt lấy, ngón tay mảnh dẻ trắng nõn lật lên lật xuống mấy lần, rồi lại ném đi không thương tiếc, không lệch một milimet nào, nhằm thẳng đầu Tiểu Ái lao tới.

“Tức giận?” Giọng nói trong trẻo đó đầy vẻ hung hăng ngạo mạn, như cố tình muốn nói cho người khác nghe thấy vậy. Lần này, cậu ta nói toàn bằng tiếng Trung: “Cô tức giận cho tôi xem nào? Dù sao thì tôi cũng mặc kệ, bây giờ là ai đang cần ai? Nanka cô đã biết, tôi trước nay không có hứng thú với những thứ rác rưởi, lập tức bảo bọn họ dọn sạch đống rác này cho tôi, mau đi tìm quần áo phù hợp với tôi! Nếu không, hậu quả cô tự mình chịu lấy!” Nói xong, người đó đút tay vào túi quần quay đi, Tiểu Ái đơ ngay tại chỗ.

Một khuôn mặt trẻ trung tuyệt đẹp, mái tóc mềm mượt kết hợp với ngũ quan tinh tế, cộng thêm thân hình cao ráo, trông giống như một con búp bê thạch anh được đặt trong tủ kính để trưng bày. Đáng tiếc, tính tình xấu xa, vừa nhìn cũng biết ngay là loại người thích gây phiền phức!

Trong đám người phục trang rốt cuộc cũng có người không chịu đựng được, cái từ rác rưởi đó, đối với những người trong nghề chẳng khác nào sự nhục mạ. Nhà phục trang kia bức xúc đi nhặt quần áo, sau đó còn mắng khẽ mấy câu. Tiểu Ái cách đó hơi xa nên không nghe rõ được, nhưng cậu thanh niên đó bỗng nổi giận lôi đình, thuận tay vơ lấy một chiếc cốc bên cạnh ném về phía người phục trang kia.

Nước đổ ụp làm người đó ướt hết cả người, thủy tinh vỡ vụn trên mặt đất, tình thế càng ngày càng không thể tháo gỡ.

“Nói cái gì? Nói lại một lần xem!” Cậu thanh niên kia nổi giận co chân đạp, tư thế đó rõ ràng không coi nhà phục trang là con người. Những nhân viên khác thấy vậy đều ngây người, đứng ngơ ngác không biết nên làm gì. Người phụ nữ đeo kính xông lên muốn khuyên ngăn mấy bước, may mắn được một bàn tay đỡ kịp mới không bị ngã.

Đập vào mắt người phụ nữ là một khuôn mặt màu lúa mạch, nhưng không phải là những nhân viên vừa rồi ở bên cạnh. Lúc cô ta đang kinh ngạc thì đối phương đã cầm một chiếc móc treo quần áo, không nói một lời, đánh thật mạnh vào lưng của cậu thanh niên kia.

Một tiếng “bốp” vang lên, cả người phụ nữ đeo kính cùng những nhân viên có mặt ở đó đều không khỏi sững sờ.

“Tên khốn kiếp nào vậy?” Cậu ta tức giận quay người, còn chưa nhìn rõ đối phương là ai, đã bị cốc vào trán vô số cái: “Cô sao lại đánh tôi? Cô có biết tôi là ai không?

“Đến mình là ai cậu cũng không biết lại còn muốn hỏi tôi ư?” Tiểu Ái cầm móc quần áo đánh tiếp mấy cái: “Thằng nhóc thối tha! Mấy chuyện như gây ồn không cho tôi ngủ, ném quần áo vào tôi thì thôi cho qua. Lại còn dám đánh người, cậu là xã hội đen đấy hả?” Những ngôi sao nổi tiếng khó chiều trong giới showbiz không phải Tiểu Ái chưa thấy bao giờ, lời nói thờ ơ lạnh nhạt cũng không phải chưa từng nghe, nhưng quả thực là chưa thấy ai xấu tính đến mức này! “Còn nhỏ tuổi đã ngông cuồng như thế này rồi, sau này nổi tiếng thì còn gây ra những chuyện gì nữa? Mau xin lỗi đi!”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây