Teya Salat



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu pha lê - Tuyết Ảnh Sương Hồng

Ngược lại với cậu ta, ánh mắt Nguyên Thần Dạ lại lạnh lùng như băng.

“Đường Đông Lĩnh Bàn Sơn, các cậu đến đó trước đi, tôi đến sau”.

Lục Kiêu dẫn đám người xe kia rời khỏi đó. Nguyên Thần Dạ bước lại gần chỗ Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng, cả hai đã đứng dậy và đang phủi bụi cho nhau.

“Nguyên Thần Dạ, hôm nay thực sự cảm ơn anh”. Lâm Nguyệt Loan nói, mắt vẫn lấp lánh giọt lệ. Hai bím tóc cũng rối tung, tóc mai lòa xòa trước trán, mặt mày lấm lem nước mắt, nhìn vô cùng thảm thương.

Minh Nhật Lãng đưa mắt nhìn Nguyên Thần Dạ, ánh mắt cậu vô cùng phức tạp. Cậu đã từng nói trước mặt Nguyên Thần Dạ rằng, cậu sẽ bảo vệ Lâm Nguyệt Loan, sẽ không để Nguyên Thần Dạ làm hại cô ấy. Vậy mà chuyện tối hôm nay phải nhờ Nguyên Thần Dạ tới mới giải vây được.

Nhìn dáng vẻ sợ hãi của Lâm Nguyệt Loan, Nguyên Thần Dạ chau mày nói: “Minh Nhật Lãng này, buổi tối cậu không nên đưa Lâm Nguyệt Loan đi chơi, gặp phải chuyện gì cậu cũng đâu bảo vệ được cô ấy”.

Nguyên Thần Dạ đang trách móc Minh Nhật Lãng chẳng thể bảo vệ được Lâm Nguyệt Loan.

Minh Nhật Lãng nghe xong cứng đờ người, cậu đứng đó không nói lời nào, cả người dường như hóa đá.

“Nguyên Thần Dạ, không được phép nói thế. Sao anh biết Minh Nhật Lãng không bảo vệ được em chứ! Ban nãy cậu ấy đã dùng cả tính mạng để bảo vệ em”.

Lâm Nguyệt Loan kích động phản bác lại khiến Nguyên Thần Dạ sững người.

Minh Nhật Lãng cúi đầu, im lặng, quay người bước đi. Đêm thu lạnh, bóng cậu mỏng manh yếu ớt, giống như tảng băng được làm bằng nước, có thể tan chảy bất cứ lúc nào.

“Minh Nhật Lãng”.

Lâm Nguyệt Loan đuổi theo mấy bước rồi lại bất an quay lại: “Nguyên Thần Dạ, anh với đám Lục Kiêu đến đường Bàn Sơn làm gì, đua xe à?”.

Nguyên Thần Dạ gật đầu nói: “Chuyện của anh em không cần lo lắng, cứ đuổi theo cậu ấy đi”.

Nhìn theo bóngMinh Nhật Lãng mỏng manh như ánh trăng trong đêm tối, bước chân có phần xiêu vẹo, Nguyên Thần Dạ thấy ban nãy hình như mình đã nói sai điều gì đó.

“Vậy… anh cẩn thận đấy, nhất định phải cẩn thận”.

“Biết rồi, anh không sao đâu. Mau đuổi theo cậu ấy đi”.

Dặn dò xong Lâm Nguyệt Loan mới yên tâm đuổi theo Minh Nhật Lãng.

Thấy hai người đi xa rồi Nguyên Thần Dạ mới về xe, bất giác chân cậu đá phải vật gì đó. Cúi đầu nhìn mới phát hiện ra đó là chiếc cốc đã bị vỡ mất một nửa. Cách đó mấy bước là một chiếc cốc còn nguyên, chiếc cốc hình bông hoa tuy lip khiến nó giống như một đóa hoa đang nở trong đất bụi.

Nguyên Thần Dạ nhặt chiếc cốc lên xem xét, thấy đáy cốc có khắc tên Lâm Nguyệt Loan, như hiểu ra điều gì. Cậu quay lại nhặt hết mảnh vỡ của chiếc cốc kia lên và thấy một mảnh có tên Minh Nhật Lãng.

Nguyên Thần Dạ đoán ngay hai người vừa đi từ cửa hàng gốm sứ ra đến đây, gặp phải đám Lục Kiêu. Lúc nguy cấp quá đã đánh rơi hai chiếc cốc. Cậu nhặt hết các mảnh vỡ lên rồi cho vào cốp xe, lái xe rời khỏi chỗ đó.

Bác Hồng đợi gần ba tiếng rồi mới thấy bóng Minh Nhật Lãng và Lâm Nguyệt Loan đi ra, nhìn dáng vẻ của hai người bác Hồng giật mình.

“Cậu chủ, cô Lâm, hai người làm sao thế này? Đã xảy ra chuyện gì thế?”.

Bộ đồ trắng trên người Minh Nhật Lãng đã lấm lem hết cả, bộ váy vàng liền thân của Lâm Nguyệt Loan tuy không bẩn như Minh Nhật Lãng nhưng bác Hồng nhìn kĩ mới thấy đầu gối cô đang chảy máu.

“Cô Lâm, cháu bị thương à? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế?”.

Suốt dọc đường đến đây Minh Nhật Lãng cúi mặt không nói điều gì cả, Lâm Nguyệt Loan đi theo sau cũng im lặng. Vừa nghe bác Hồng nói thế cậu mới biết cô bị thương, cậu cúi ngay xuống xem vết thương của cô như thế nào.

“Có phải bị thương lúc tớ đẩy ngã cậu không?”.

Giọng nói cậu đầy vẻ tự trách và thương xót.

Đúng là lúc cậu đẩy cô ngã, cú đẩy quá mạnh khiến cô đập đầu gối xuống đất. Bây giờ nghĩ lại Lâm Nguyệt Loan vẫn thấy may mắn vì mình đã không đẩy được Minh Nhật Lãng xuống, nếu không thì cú ngã mạnh như thế này Minh Nhật Lãng không thể chỉ bị rách da như cô được.

“Không có gì đâu, chỉ bị ngoài da thôi, tớ về nhà bôi thuốc là khỏi”.

“không được, bác Hồng, bác đưa chúng cháu đến bệnh viện ngay”.

Trường học Thần Quang, lớp 10 (3).

Trong lớp có một chỗ ngồi bị trống, đó là chỗ ngồi của Minh Nhật Lãng. Lâm Nguyệt Loan nhìn chỗ trống đó mà lòng bồi hồi không yên.

Tối qua Minh Nhật Lãng đưa cô đến bệnh viện xử lý vết thương và bôi thuốc, rồi đưa cô về nhà, ánh mắt cậu luôn tự trách mình. Cậu trách mình đã không bảo vệ được cô.

“Minh Nhật Lãng này, thực ra…”.

Cô chưa nói hết câu đã bị cậu ngắt lời: “Muộn rồi, cậu mau về nhà nghỉ ngơi đi”.

Cậu có ý muốn tránh, nên nghĩ đi nghĩ lại Lâm Nguyệt Loan chỉ còn cách im lặng về nhà. Đứng trên tầng bốn vẫy tay tạm biệt Minh Nhật Lãng, cô nhìn theo bóng cậu lên xe, ánh điện tối mờ kéo bóng cậu thật dài, thật dài trong mắt cô.

Tiết học đầu tiên kết thúc, các bạn tụm năm tụm ba ra ngoài hành lang hết.

Bạch Vân Tịnh đến bàn Lâm Nguyệt Loan hỏi: “Sao hôm nay Minh Nhật Lãngkhông đi học?”.

Lâm Nguyệt Loan bị hỏi đột ngột liền khựng lại: “Sao tớ biết được chứ?”.

“Tối qua tớ thấy cậu và cậu ấy đi qua đó, hôm nay cậu ấy không đi học, có chuyện gì chắc cậu là người biết rõ nhất, dù sao tối qua hai người cũng ở bên nhau cơ mà”.

Tối qua Bạch Vân Tịnh và mấy người bạn cấp hai hẹn nhau ăn tối ở đó. Lúc đi về trên xe tacxi cô đã nhìn thấy Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng trong dòng người đông đúc, lúc cô xuống xe đi tìm thì không thấy hai người đua nữa,. Lúc đó cũng là lúc hai người bước vào cửa hàng gốm sứ.

Giọng Bạch Vân Tịnh tuy nhỏ nhẹ dịu dàng thế nhưng trong đó có vài phần ám chỉ. Lâm Nguyệt Loan nghe xong vô cùng phẫn nộ. Nghĩ lại chuyện tối qua cũng là do cô ấy mà ra, cô bực nhưng vẫn thản nhiên nói: “Muốn biết nguyên nhân vì sao cậu đi mà hỏi Lục Kiêu”.

“Lục Kiêu”. Bạch Vân Tịnh sững lại, sắc mặt thay đổi: “Anh ta đã làm gì chứ?”.

Nghe giọng Bạch Vân Tịnh kinh ngạc như thế, chắc chắn cô ấy cũng có vài phần hiểu biết về con người Lục Kiêu.

“Cậu đi mà hỏi anh ta”.

Bạch Vân Tịnh sững lại rồi chạy vụt ra khỏi lớp, tiết sau chỗ ngồi của Bạch Vân Tịnh cũng trống trơn.

Bạch vân tịnh đi xong Tiêu Tinh Dã lại đến.

“Hôm qua cậu với Minh Nhật Lãng đi chơi à?”.

“Uh, tớ hứa với cậu ấy khi nào vết thương khỏi sẽ dẫn cậu đi chơi”.

Cô không hề nhắc đến chuyện dẫn Minh Nhật Lãng đi ăn vằn thắn, sợ Tiêu Tinh Dã nghe thấy sẽ không vui, dù sao đó cũng là chỗ Tiêu Tinh Dã dẫn cô đi.

Tiêu Tinh Dã im lặng lát sau lên tiếng hỏi tiếp: “Lục Kiêu là ai nữa?”.

Lâm Nguyệt Loan kể sơ qua chuyện Lục Kiêu thích Bạch Vân Tịnh thế nào cho Tiêu Tinh Dã nghe.

“Vậy anh ta gặp các cậu gây chuyện à?”.

“Cái tên Lục Kiêu đó đúng là đồ khốn”.

Nhắc đến chuyện tối qua Lâm Nguyệt Loan vẫn rất hận. Cô kể lại cho Tiêu Tinh Dã nghe chuyện, nghe xong Tiêu Tinh Dã đập bàn cái chát rồi nói: “Cái tên khốn đó, cậu yên tâm Lâm Nguyệt Loan, tớ nhất định sẽ xử vụ này cho cậu”.

Lâm Nguyệt Loan lo lắng nói: “Tiêu Tinh Dã, tớ không cần cậu đi gây chuyện, cậu cứ ngoan ngoãn ngồi đây cho tớ, không được đi đánh nhau với người ta”.

Tiêu Tinh Dã bất mãn nói: “Đánh loại người như Lục Kiêu sau gọi là gây chuyện được chứ, phải nói là trừ bạo an dân”.

“Bây giờ là thế kỷ 21 đấy cậu ạ, cái chiêu trừ bạo an dân không xài được nữa rồi. Nói chung cậu không được đi tìm anh ta gây chuyện, cậu mà làm thế không phải xả giận thay tớ mà là thêm phiền phức cho tớ đó, biết chưa?”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây