WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu pha lê - Tuyết Ảnh Sương Hồng


Hai chiếc cốc của hai người làm là những tác phẩm đẹp nhất trong số những khách hàng, bác thợ khen hai người hết lời. Có mấy vị khách cũng tới ngắm hai chiếc cốc, có một đôi tình nhân xem xong, cô gái nói: “Nhìn hai em hình như còn là học sinh, thế mà sớm đã hẹn ước cả đời rồi à?”.

Minh Nhật Lãng và Lâm Nguyệt Loan không hiểu nên đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt toát lên sự hoài nghi.

“Hai em không biết ý nghĩa của chiếc cốc à?”. Vị khách nữ tỏ ra rất bất ngờ.

Cả hai nhất loạt lắc đầu.

“Một chiếc cốc đại diện cho cả đời, vì thế các đôi tình nhân đến quán này đều thích làm cốc, có ý nghĩa là sẽ cùng với người mình yêu yêu nhau trọn đời”.

(Một chiếc cốc và một đời trong tiếng Trung phát âm tương đương nhau: yi bei zi)

Hóa ra chiếc cốc lại có ngụ ý như thế, chàng trai và thiếu nữ sau khi hiểu ra đều đỏ bừng mặt.

Sau khi ra khỏi cửa hàng gốm, đôi má hai người vẫn chưa hết đỏ.

Hai chiếc cốc được gói lại với nhau, hiện Lâm Nguyệt Loan đang ôm nó trong lòng. Cả hai đi đến cuối đường Tây Ninh rồi nhưng không muốn đi ngược lại mà đi đường vòng trở về. Con phố này vô cùng yên tĩnh, nhà cửa hai bên phố đều chìm trong ánh đèn đêm, trên trời vài ngôi sao lẻ đang lấp lánh. Bóng những cây ngô đống bên đường nghiêng ngả vào nhau như đang thì thầm nói chuyện mà cũng có phần giống những bức tranh thủy mặc họa trong đêm.

Màn đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân thong thả của hai người. Cả hai cũng không ai lên tiếng càng khiến ho màn đêm thêm phần tĩnh lặng.

Lâu sau minh nhật lãng thì thầm bên tai cô phá vỡ bầu không khí yên lặng: “Lâm Nguyệt Loan này, tớ…”.

Đột nhiên có tiếng xe máy xé gió lao tới, không chỉ một chiếc. Hàng loạt âm thanh đinh tai nhức óc lấn át câu nói dở của minh nhật lãng.

7 8 chiếc xe máy gầm rú xoẹt qua hai người. Lâm Nguyệt Loan vội kéo minh nhật lãng đứng sát vào tường tạm tránh. Những người ngồi trên xe đều ăn mặc như các tay đua, áo da, gang tay, đồ bảo hộ, mũ, nhìn qua giống như vừa đi đua xe về.

“Thật là, đây có phải là chỗ đua xe đâu chứ, đường thì nhỏ mà đi thì nhanh”.

Lâm Nguyệt Loan vừa làu bàu nói mấy người đua xe vừa kéo Minh Nhật Lãng ra ngoài đường. Đột nhiên ánh đèn phía xa lóe sáng rồi tiến dần về phía họ, ánh đèn chiếu vào hai người khiến hai người chói không mở được mắt. Lâm Nguyệt Loan cố gắng mở mắt ra nhìn, thấy một chiếc xe đang lao về phía hai người.

Lâm Nguyệt Loan hoảng loạn đánh rơi túi cốc xuống đất. Không có thời gian để mà nghĩ đến hai cái cốc nữa, cô vội vàng xoay người đẩy minh nhật lãng ra xa. Vừa xoay người đã thấy người mình nhẹ bẫng và bị đẩy văng bởi một bàn tay.

Là minh nhật lãng đã đẩy cô ra trước.

Cô văng xuống nền đất cái bịch một cái, nhưng cô không cảm thấy đau chút nào. Người cô mềm nhũn trên nền đất cứng lạnh toát, trong lòng đã run rẩy, chờ đợi tiếng va đập mạnh phía sau. Nước mắt, đã lấm lem hết lên mặt từ bao giờ.

Thế nhưng cuối cùng chỉ có tiếng còi xe gào thét.

Trong lòng lóe sáng tia hi vọng, cô đau đớn chống tay xuống đất lấy sức quay đầu nhìn lại.

Minh Nhật Lãng vẫn đứng thẳng trên mặt đất, cách chỗ cậu đứng một ngón tay là một chiếc xe máy đang đứng, tiếng động cơ vẫn đang kêu ầm ầm. Người ngồi trên xe bỏ mũ bảo hiểm xuống, nhếch mép cười: “Quả nhiên là không thèm tránh, đúng là nhìn không ra cái tên công tử như cậu cũng có bản lĩnh gớm”.

Bóng đêm vây quanh đã che khuất gương mặt trắng bệch củaMinh Nhật Lãng. Thế nhưng bóng cậu đứng vững trãi như một ngọn núi.

Nhìn thấy Minh Nhật Lãng bình an vô sự, Lâm Nguyệt Loan mới lấy lại tinh thần và sức lực. Cô lồm ngồm bò dậy, vội lau nước mắt chạy tới mắng mỏ: “Lục Kiêu, anh thật quá đáng! Làm sao anh lại giở cái trò này ra mà dọa người ta chứ, nếu như anh không thắng phanh kịp thì làm thế nào?”.

Người ngồi trên xe chính là người đi cùng Bạch Vân Tịnh mà cô và minh nhật lãng đã gặp ở công viên, là Lục Kiêu học cùng trường Thanh Hà với Giang Vũ Phi.

“Không kịp bóp phanh thì anh đây lượn một vòng quanh hai người, kĩ thuật lái xe của anh khá lắm, không tin có thể thử lại?”. Lục Kiêu nhếch mép cười châm chọc, con xe lại lượn một vòng tròn chuẩn bị lao vào lại.

Lâm Nguyệt Loan vừa tức giận vừa kinh ngạc: “Anh… đồ khốn kiếp, anh muốn khoe kĩ thuật thì đi mà tìm đối thủ xứng tầm đi, ra uy với chúng tôi thì có bản lĩnh gì chứ?”.

Lục Kiêu mặc kệ tiếng gào thét của cô, tay cậu ta vẫn lên ga đều đều, con xe lại nhằm hướng hai người lao tới. lần này Lâm Nguyệt Loan nắm chặt lấy tay cậu, cả hai ở yên vị trí không trốn không tránh, mặc kệ xe đang lao tới. Ánh đèn càng lúc càng gần, cả hai nhắm chặt mắt lại, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau không rời.

Xe lao đến gần quả nhiên lại đổi hướng vòng qua hai người. Thế nhưng do xe lượn lại quá gần, sức gió và chấn động kéo theo khiến hai người đứng không vững nữa là ngã lăn ra đất.

Lâm Nguyệt Loan kinh hãi kêu lên: “Minh Nhật Lãng, cậu có sao không?”.

“Không sao?”. Ngã nhẹ thế này Minh Nhật Lãng vẫn chịu được.

Thấy hai người ngã lăn ra đất Lục Kiêu càng hứng thú, mấy chiếc xe coi hai người là trung tâm cứ thế mà lượn vòng qua vòng lại. Đều vô cùng nguy hiểm, lướt qua cơ thể hai người, chỉ xém chút nữa sẽ đâm vào.

Buông tay Lâm Nguyệt Loan ra, cậu quay sang ôm chặt lấy cô. Giống như hai con lạc đà đang chiến đấu với bão cát trong sa mạc, dựa vào nhau để tồn tại. Nước mắt Lâm Nguyệt Loan lại lần nữa tuôn rơi, rơi vì cậu đã không quản tất cả để bảo vệ cho mình.

Bên tai lại vang lên tiếng động cơ xe máy lại gần, từ phía xa một chiếc xe máy khác lao đến. Nghe qua tiếng ga và tiếng động cơ cũng biết tay lái của người này lướt gió thế nào.

Đám dân đua xe đều là dân đua nên nghe tiếng xe là biết cao thủ tới, tất cả vội dừng xe lại. Sau đó cả đám chiếu đèn về phía chiếc xe đang lao tới, chiếc xe giảm dần tốc độ rồi lóe đèn lên báo hiệu sau đó lại rồ ga vù đến.

Lâm Nguyệt Loan tinh mắt, nhìn cái đã nhận ra đó là con xe “tuyệt đại giai nhân” độc nhất vô nhị của Nguyên Thần Dạ, cô ngay lập tức hét lên: “Nguyên Thần Dạ, Nguyên Thần Dạ”.

Những kẻ lòng dạ đố kị luôn đáng sợ nhất, Lục Kiêu đã trêu đùa hai người nãy giờ mà vẫn chưa chán tay. Lần này lại có thêm Nguyên Thần Dạ đến nữa chỉ e đêm nay không biết bao giờ mới có thể ngừng lại được.

“Tuyệt đại giai nhân” lượn một vòng rồi dừng lại, Nguyên Thần Dạ xuống xe bỏ mũ bảo hiểm ra rồi chau mày nhìn Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng đang thê thảm ở đó, sau đó lại ngẩng đầu nhìn đám người đang đứng bên, cậu nói với vẻ khó chịu: “Sao, một đám người các cậu bắt nạt hai người họ à?”.

Trong giới đua xe Nguyên Thần Dạ cũng có chút tiếng tăm, cậu vừa lên tiếng cả đám kia im bặt, cúi đầu xuống không nói gì, duy chỉ có Lục Kiêu không phục: “Bọn này chỉ đùa thôi, nhàn nhã không biết làm gì nên tìm trò vui thôi mà, Nguyên công tử cũng quản cả những việc này sao?”.

“Cậu thích chơi thì tôi chơi cùng cậu. Vừa may tôi đang rỗi rãi không có gì chơi” Nguyên Thần Dạ lạnh lùng buông lời và nhìn Lục Kiêu, trên người cậu là bộ đồ da màu đen kiêu hãnh đứng đó nhìn phong độ như vị cha sứ.

Mặt Lục Kiêu biến sắc. Cậu ta tìm Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng làm trò vui, giờ thì Nguyên Thần Dạ nói tìm cậu kiếm trò vui, cậu đã đánh giá thấp cậu ta rồi.

“Được, cậu chọn địa điểm đi, chúng ta sẽ đi đâu chơi?”.Ánh mắt Lục Kiêu đang bùng cháy.
...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

80s toys - Atari. I still have