Teya Salat



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu pha lê - Tuyết Ảnh Sương Hồng


“Bác Hồng dừng xe”.

“Cậu chủ, không được đỗ xe ở đây. Phía trước có chỗ rẽ mới được đỗ xe”.

“Vậy bác để cháu xuống đây, sau đó cứ ra chỗ rẽ kia đợi cháu”.

Minh Nhật Lãng xuống xe và bước vào cửa hàng “Nhất Sức Tình Duyên”. Y như cậu nghĩ, trong cửa hàng bày bán đồ mỹ nghệ, trang sức dành cho con gái. Cửa hàng khá rộng và được trang trí rất thời thượng. Trên bàn có rất nhiều gương, bốn phía đều là những giá và tủ trưng bày bằng kính, các mặt hàng đa dạng phong phú, đủ loại như dây chuyền, cặp tóc, hoa cài đầu, kẹp tóc, ghim tóc, vòng tay, dây đeo tay, nhẫn, nhẫn đôi, khuyên tai, dây đeo…

Minh Nhật Lãng chỉ đứng nhìn thôi mà đã thấy hoa cả mắt, không biết nên chọn từ đâu nữa. Có mấy cô gái đang chọn đồ trong cửa hàng đã chú ý đến cậu ngay từ khi cậu mới bước vào, đang bàn tán về cậu nữa. Cậu cảm thấy không thoải mái chút nào và định ra về. Nhân viên hướng dẫn thấy thế liền đến bên chào cậu bằng một nụ cười tươi: “Chào em, em muốn mua đồ tặng bạn à?”.

Cô nhân viên vừa nói vừa cười đầy ẩn ý khiến cậu càng xấu hổ bèn cúi mặt gật đầu.

“Em muốn mua loại trang sức thế nào? Vòng cổ, khuyên tai, vòng tay…”.

“Em muốn mua loại dây mà tóc tết hay dùng…”.

Minh Nhật Lãng không biết phải diễn tả thế nào nữa, cũng may cô nhân viên bán hàng hiểu ý cậu nên gật đầu: “À, hiểu rồi, em đi theo chị sang bên này”.

Nhân viên bán hàng dẫn Minh Nhật Lãng đến gian trưng bày bên trái, ở đó bày bán các loại dây thun buộc tóc, các loại mẫu mã, màu sắc. Cô nhân viên nhiệt tình giới thiệu cho cậu các mẫu mã mới nhập về.

Minh Nhật Lãng nhìn qua một lượt các mẫu rồi chợt khựng lại. Cậu đưa tay nhặt lấy một mẫu trên giá. Trên sợi dây thun màu xanh có gắn hình một cái cây nhỏ màu xanh đen, là hình mẫu được lấy từ các bức tranh chì do trẻ em vẽ, mấy nét cong cong và thô tạo thành những cành cây. Cũng không biết là được làm bằng chất liệu gì nữa, màu sắc vừa sáng bóng vừa trơn mềm. Trên cây nhỏ đó còn có mấy viên kim cương màu thủy tinh, dưới ánh điện càng lấp lánh.

“Đây là mẫu dây thun hình cây rất đáng yêu, được nhập từ Hàn Quốc, tạo hình đáng yêu và hấp dẫn, màu sắc sáng bóng. Có rất nhiều màu sắc đẹp mắt cho khách hàng lựa chọn, em nhìn này, ở đây có màu hồng, màu cam, màu tím, màu vàng, màu xanh…”,

“Em muốn lấy màu xanh này, cho em hai cái”.

“Muốn hai cái màu xanh? Nếu như cùng một kiểu thì tốt nhất em nên lấy hai cái khác màu nhau”.

“Không, nhất định phải màu giống nhau. Bạn ấy thích tết tóc hai bên vì thế phải cần một đôi”.

“Như vậy à, thật xin lỗi, sợi dây thun màu xanh này cửa hàng chúng tôi chỉ nhập có một cái, không có một đôi đâu”.

“Á, nhưng mà em muốn một đôi, chị nghĩ xem có cách nào không ạ?’. Minh Nhật Lãng lo lắng hỏi.

“Vậy em đợi một lát, để chị đi hỏi ông chủ xem thế nào”.

“Cảm ơn chị”.

Cô nhân viên hướng dẫn đi khuất rồi nhưng Minh Nhật Lãng vẫn đứng ngây người nhìn sợi dây thun màu xanh. Bàn tay cậu mân mê cái cây nhỏ màu xanh, trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh cây hòe con xanh lá ở sân trường…

Đang thừ người suy nghĩ đột nhiên có một bàn tay vỗ vai cậu rồi có tiếng nói vang lên bên tai: “Minh Nhật Lãng, sao em lại ở đây?”.

Cậu giật mình quay lại nhìn, hóa ra là Nguyên Thần Dạ.

“Anh Nguyên, anh cũng đến mua…”.

Nói đến đấy cậu đột ngột dừng lại, hai chàng trai gặp nhau trong cửa hàng trang sức của con gái, xem ra cũng không phải là nơi thích hợp lắm.

Nguyên Thần Dạ chỉ cần nghe cậu nói một nửa rồi nhìn sợi dây thun cậu đang nắm trong tay, thế là hiểu ý và cười: “Em mua cái này tặng cho Lâm Nguyệt Loan hả?”.

Minh Nhật Lãng không trả lời nhưng gương mặt đỏ bừng chính là câu trả lời chính xác nhất.

Nguyên Thần Dạ cười lớn hơn và nói: “Minh Nhật Lãng này, xem ra em cũng thích cô ấy lắm nhỉ. Anh cũng thế, chúng ta cạnh tranh công bằng đi”.

Minh giật lãng sững lại, đôi má hồng đã giảm đi phân nửa. Từ bé đến giờ cậu không tranh với ai bao giờ, cậu không biết tranh đoạt, cũng không có ý muốn tranh giành. Tiêu Tinh Dã đã có nhiều mặt khiến cậu thấy xấu hổ lắm rồi, giờ lại thêm một Nguyên Thần Dạ văn võ song toàn nữa.

Đang không biết nói gì thì có hai cô gái đi đến, họ nhìn Minh Nhật Lãng một cái rồi quay sang hỏi Nguyên Thần Dạ: “Nguyên Thần Dạ, đây là bạn của anh à?”.

Nguyên Thần Dạ cười nhưng không giới thiệu với hai cô gái mà hỏi ngược lại: “Hai em chọn được gì chưa?”.

Một cô gái gạt tóc cho cậu nhìn, hai cái khuyên tai có kiểu không giống nhau đang lắc lư như đánh đủ: “Chọn được một đôi khuyên tai, anh thấy cái nào đẹp hơn?”.

“Nhìn vòng tay của em trước đi, anh thấy cái nào hợp với em hơn?”. Một cô gái khác lắc lắc chiếc vòng tay kêu lên như tiếng chuông.

Nguyên Thần Dạ đáp: “Đẹp lắm, đều rất đẹp. Hợp lắm, đều rất hợp, mua hết đi, anh thanh toán hết”.

Hai cô gái thích thú thơm lên má cậu rồi nũng nịu: “Vậy cảm ơn anh nhé”.

“Đi đi, hai em cứ chọn tiếp đi, thích gì anh mua cho. Anh nói rồi mà, hôm nay sẽ làm hài lòng nhu cầu mua sắm của hai em”.

Hai cô gái hứng chí chạy đi tìm những món đồ mình yêu thích, Minh Nhật Lãng nhìn mà không biết nói gì. Mỗi lần xuất hiện Nguyên Thần Dạ lại đi cùng một cô gái khác, lần này không chỉ là một người. Lại còn thân thiện với nhau nữa chứ, cả hai không ai tỏ ý ghen với người kia cả.

Minh Nhật Lãng tò mò hỏi: “Nguyên Thần Dạ, anh… anh thực sự cũng thích Lâm Nguyệt Loan sao?”.

Nguyên Thần Dạ cười: “Đúng thế, cô ấy hay phết”.

“Hay phết? Là ý gì?”. Minh Nhật Lãng không hiểu.

“Nói chung là hay”. Nguyên Thần Dạ không nói rõ ràng gì cả.

“Nếu như anh thực sự thích cô ấy, vậy tại sao.. anh còn… cùng bọn họ…”. Minh Nhật Lãng nhìn theo bóng hai cô gái ở phía xa xa, không biết nên dùng từ gì cho đúng.

Nguyên Thần Dạ hiểu ý cậu nên cười và nói: “Cá, anh cũng muốn mà tay gấu anh cũng thích”.

“Anh không thể như thế được, không thể có cá và tay gấu. Nếu anh thực sự thích cô ấy thì không nên… thân mật với người con gái khác”.

Những lời Minh Nhật Lãng nói có ý trách móc nữa khiến Nguyên Thần Dạ hứng chí quay sang nhìn cậu, sau đó chậm chậm đáp lại: “Minh Nhật Lãng, sao em nghiêm túc thế?”.

Minh Nhật Lãng nhạy cảm hỏi lại: “Ý anh là anh không nghiêm túc?”.

“Anh không có cách nào nghiêm túc được như em, anh thích những cô gái xinh đẹp, đáng yêu giống như chú bướm thích những bông hoa tươi”.

“Nếu như anh đã không nghiêm túc vậy thì em không hoan nghênh cuộc cạnh tranh công bằng giữa chúng ta”. Minh Nhật Lãng nghiêm túc nói, sắc mặt rắn lại.

Nguyên Thần Dạ hơi bất ngờ nhưng sau đó lại cười lớn: “Ồ, phải tự thân bảo vệ thôi. Em sợ anh sẽ làm tổn thương cô ấy?”.

“Uhmm”. Minh Nhật Lãng đáp ngay không suy nghĩ.

Nguyên Thần Dạ lùi lại một bước rồi khoanh hai tay trước ngực nhìn Minh Nhật Lãng từ đầu xuống chân từ chân lên đầu: “Minh Nhật Lãng này, với điều kiện của em thì em có thể có nhiều sự lựa chọn hơn, tại sao em lại nghiêm túc với Lâm Nguyệt Loan thế nhỉ?”

Minh Nhật Lãng không đáp, bàn tay xiết chặt sợi dây thun màu xanh hơn nữa. Cô nhân viên đi tới, gương mặt tỏ vẻ tiếc nuối: “Thật xin lỗi em, các chi nhánh khác cũng không còn mẫu này. Màu cam và màu vàng thì có đó, hay là em chọn hai màu đi?”.

“Không được, em nhất định phải lấy màu xanh, thực sự không còn cách nào khác ạ? Ví dụ như nhập lô hàng mới, em có thể đặt tiền trước”.

“Thực sự không còn cách nào khác cả, các mẫu update nhanh lắm, mỗi mẫu hầu như chỉ làm một chiếc, sau đó thay mẫu mới ngay. Nhà sản xuất đã không còn mẫu này nữa và cũng không làm lại nữa”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây