Snack's 1967



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu pha lê - Tuyết Ảnh Sương Hồng


Lâm Nguyệt Loan nghe mà sững người, bà Điền Tuệ Văn là mẹ cô ở đây mấy hôm, vậy mà không hề phát hiện ra những chi tiết nhỏ ấy, bà Minh nhìn một cái là để tâm ngay. Có thể thấy bình thường bà là người chu đáo, tỉ mỉ thế nào, chăm sóc người nhà chắc chắn không còn gì để bàn cãi. A Lãng có người mẹ như thế này thật hạnh phúc.

Đang sững người suy nghĩ chuông cửa lại vang lên, lần này là Giang Vũ Phi. Thấy Minh Nhật Lãng ở đó Giang Vũ Phi đã nhanh nhảu: “Sao thế Loan Loan, cậu rủ cả Minh Nhật Lãng đi cùng à?”.

Bà Minh khoan thai bước đến và hỏi: “Loan Loan, cháu hẹn bạn ra ngoài à?”.

“Vâng, chúng cháu có chút việc bận ạ”.

“Các cậu đi đâu thế”. Minh Nhật Lãng tò mò hỏi.

Giang Vũ Phi đáp: “Quảng trường trung tâm thành phố có một công ty bách hóa lớn mấy hôm nữa sẽ mở cửa, bây giờ họ cần người đi phát tờ rơi. Mợ tớ làm công tác chuẩn bị ở đó nên hỏi tụi tớ xem có muốn đến đó làm thêm vào cuối tuần không, tớ rủ Loan Loan cùng đi cho vui”.

Bà Minh nói: “Ồ, hai đứa đi làm thêm à, sẽ đi phát tờ rơi ở đâu?”.

“Đến công viên Phong Lâm ạ, đó là nơi nhiều người đến nghỉ ngơi. Đặc biệt là mùa thu này nhiều người đến ngắm lá đỏ, chúng cháu vừa đi làm vừa ngắm cảnh luôn”.

Giang Vũ Phi nói xong và cười. Đúng là những cô gái chưa trải qua sự đời, mưu sinh không phải là việc đầu tiên, công việc làm thêm như thế này cứ coi như sự trải nghiệm trong cuộc sống.

Minh Nhật Lãng nghe xong vội hỏi: “Tớ tham gia với được không?”.

Lâm Nguyệt Loan và Giang Vũ Phi cùng im lặng và đưa mắt nhìn bà Minh. Minh Nhật Lãng cũng quay sang hỏi mẹ: “Mẹ, con cùng hai bạn đi phát tờ rơi thôi, sẽ không có chuyện gì đâu”.

Bà Minh chần chừ suy nghĩ, thấy ánh mắt tràn đầy hi vọng của con bà biết sẽ không ngăn được nó. Bà chỉ dặn dò: “Vậy cũng được, để bác Hồng đưa mấy đứa đi. Đến công viên đừng có sà vào những chỗ đông người, an toàn là trên hết đấy!”.

Bà Minh ở lại nhà Lâm Nguyệt Loan đợi lái xe Vương đến đón, còn bác Hồng đưa Lâm Nguyệt Loan, Minh Nhật Lãng và Giang Vũ Phi đến công ty. Sau khi mỗi người nhận một xấp tờ rơi ở công ty bách hóa, bác Hồng liền lái xe đưa ba người đến công viên. Ba người xuống xe vào trong phát tờ rơi còn bác Hồng ngồi đó đợi.

Công viên Phong Lâm ở phía bắc thành phố A, trong rừng bạt ngạt cây phong, mùa hè cây xanh tốt, rậm rạp, còn mùa đông lá đỏ nhuộm màu đỉnh núi. Lá phong ở những vùng ven biển tuy không như những cây phong ở các nước tuyết lạnh phương Bắc phải trải qua gió đao sương kiếm, đpẹ từ trong cái lạnh, rực rỡ như ráng mây chiều, nhưng với cảnh sắc xanh mướt bốn mùa như xuân ở phương Nam thì rừng phong đây là một phong cảnh tuyệt vời và độc đáo. Mỗi năm đến mùa thu nơi đây đều tập trung rất nhiều du khách và người đi bộ.

Quá đông người, đi lại như nước chảy, không chú ý nên ba người đã đi lạc. Minh Nhật Lãng đi thêm mấy bước mới ngoái đầu lại nhìn, không thấy hai cô bạn đâu nữa. Xung quanh toàn người lạ, bên tai cũng vang lên những tiếng nó xa lạ. Lần đầu tiên cậu đến chỗ đông người thế này, người chen người như hạt cát chen nhau. Cậu cảm thấy mình không cẩn thận mà lạc vào bão cát, trước mắt mờ mịt, không biết đâu mà nhìn.

Mơ hồ không biết làm gì, Minh Nhật Lãng đứng khựng ngay tại chỗ, không biết nên đi về hướng nào. Đang ngây người ra đấy thì cậu nghe thấy tiếng nói lanh lảnh và quen thuộc vang lên bên tai:

“Minh Nhật Lãng, lại đây mau”.

Lâm Nguyệt Loan vô cùng hoảng hốt khi để lạc Minh Nhật Lãng. Cô bảo Giang Vũ Phi đứng nguyên đó đợi cô, cô quay lại dòng người đang đi xuôi để tìm Minh Nhật Lãng. Ngay từ xa đã thấy bóng cậu, cô vội lên tiếng và vẫy tay.

Như con thuyền bị lạc trong bóng đêm bỗng chốc nhìn thấy ngọn đèn lóe sáng, Minh Nhật Lãng vội vàng đi về phía cô. Vừa đến được nơi cô đã dặn dò: “Cậu phải đi theo sát tớ, không được đi lạc nữa”.

“Ok”.

Minh Nhật Lãng gật đầu rồi theo sát sau lưng cô. Một tay cô ôm tờ rơi, một tay rẽ vào dòng người phía trước: “Xin lỗi, cho em đi nhờ chút”.

Sau đó quay lại nói với cậu: “Đi theo tớ nhé!”.

Minh Nhật Lãng rất muốn nắm lấy bàn tay ấy thế nhưng không đủ dũng khí. Hai tay cậu cứ ôm chặt mớ tờ rơi trong lòng.

Giang Vũ Phi chờ đợi lâu quá cũng đâm lo, thấy bóng hai người từ xa cô mới thở phào.

“CŨng may là tìm được rồi, chúng ta không được đi lạc nữa, nếu chẳng may xảy ra chuyện gì thì chúng tớ không biết ăn nói thế nào với mẹ cậu đâu”.

Cô chỉ có ý tốt nên mới nói thế, nhưng cô nói thẳng quá khiến Minh Nhật Lãng nghe xong cúi mặt xuống và nói: “Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, tớ không phải là trẻ con”.

Giang Vũ Phi biết mình nói hơi quá lời khiến cậu khó chịu, nên lặng lẽ không nói gì nữa. Lâm Nguyệt Loan liền chuyển chủ đề: “Công viên đông người quá, nhất là chỗ cổng vào. Không tiện cho chúng ta phát tờ rơi, chi bằng chúng ta đi sâu vào trong đó phát đi”.

Cô nói cũng có lý nên nghe xong cả ba cùng đi sâu vào trong công viên.

Mùa thu thật đẹp, khắp công viên đều là hình ảnh lá phong đỏ. Lá phong ở nước Nam không giống như phương Bắc “Sương diệp hồng vu nhị nguyệt hoa”, khắp nơi đều rực một màu đỏ như lửa. Trên cành cây là từng lớp lá, sau khi ngấm sương sẽ chuyển thành màu vàng, có cây chuyển sang màu cam, có lá thành đỏ, có lá hơi tím… vàng vàng pha đỏ, pha tím, cảnh sắc huyền ảo. Trong công viên không chỉ có cây phong mà còn có nhiều cây tùng xanh lá xen kẽ, những cây ngân hạnh lá vàng chói mắt, tất cả khiến cho cảnh vật nơi đây được phân tầng rõ ràng, có âm điệu riêng. Đẹp hơn cả cảnh sắc mùa xuân.

Minh Nhật Lãng vừa đi vừa ngắm cảnh, cậu cảm thấy thế vẫn không đủ. Đây là cảnh sắc tuyệt mỹ của mùa thu, là bức tranh sơn dầu thiên nhiên tuyệt đẹp do bàn tay tạo hóa tỉ mỉ dựng lên. Có thể khiến người ta ngày ngày xem không chán. Nhất là với những người ít ra ngoài như Minh Nhật Lãng, càng ngắm càng thấy xúc động.

Lâm Nguyệt Loan chọn xong địa điểm liền nói: “Phi Phi, cậu phát tờ rơi ở đoạn đường này nhé!”. Sau đó chỉ sang con đường cạnh đó: “Tớ đi phát bên kia”.

Nghe thấy cô đang phân công nhiệm vụ, Minh Nhật Lãng vội thu ánh mắt lại và chăm chú lắng nghe: “Vậy tớ sao?”.

“Cậu cứ đi tùy ý, chỉ cần đừng đi xa bọn tớ quá. Cũng đừng đến những chỗ đông người quá. Sau khi phát xong sẽ về đây đợi tụi tớ”. Lâm Nguyệt Loan nói thế vì muốn cho cậu cơ hội ngắm cảnh công viên nữa.

Phân công xong cà ba chia mỗi người một đường và đi làm việc.

Minh Nhật Lãng đi chậm như đi tản bộ trong công viên. Có người đi đến thì cười tươi và đưa cho họ tờ rơi. Rất nhiều người cầm tờ rơi trong ánh mắt ngạc nhiên. Cậu thiếu niên đang phát tờ rơi này có đôi mắt sáng, nụ cười trong sáng, thân thiện, gương mặt thanh tú, tỏa sáng như ánh ngọc. Chàng trai khiến ai cũng phải ngoái lại nhìn này sao không đi làm ngôi sao chứ, sao lại đến công viên phát tờ rơi?

Minh Nhật Lãng phát tờ rơi nhanh nhất, có rất nhiều như du khách bị “vẻ đẹp” của của cậu hấp dẫn, chủ động bước đến xin tờ rơi của cậu, nhân cơ hội đó nhìn cậu kỹ hơn. Có người đã lấy một lần rồi còn quay lại lấy thêm tờ nữa, có người nói vu vơ mấy câu:

“Cậu bao nhiêu tuổi?”.

“Vẫn là học sinh à?”,.

“Học trường nào thế?”.

“Sao lại đi phát truyền đơn thế này, làm thêm kiếm tiền học à?”.

Cũng có vài học sinh trung học chạy đến xin tờ rơi, tờ rơi đã cầm rồi vậy mà còn mạnh dạn nhét vào tay cậu mảnh giấy nho nhỏ. Có một phụ nữ trưởng thành còn mạnh miệng chê cười cậu:...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây