Ánh mắt đám đông đều dồn về con đường trước dãy phòng học, giống như đang xem một trận biểu diễn trên sân khấu. Trên sâu khấu là hai chàng trai dung mạo và khí chất đều xuất sắc như nhau, đều diễn vai chính, không ai nhường ai. Ánh mặt trời vàng rực rỡ chiếu soi lên hai cậu, khiến vẻ đẹp như ngọc của hai cậu càng lộng lẫy, phát ra những ánh sáng đầy màu sắc khiến xung quanh chói mắt.
Nguyên Thần Dạ bước xuống xe rồi tiến lại phía Minh Nhật Lãng: “Chào mừng trở lại trường, Minh Nhật Lãng”.
“Cảm ơn anh Nguyên. Cảm ơn tối hôm trước anh đưa tôi về nhà nữa”.
“Khách khí cái gì chứ, đều là bạn học cả mà”.
Ánh mắt Minh Nhật Lãng chú ý đến chiếc xe máy đặc biệt của Nguyên Thần Dạ từ nãy giờ, cậu thốt lên: “Chiếc xe này…cá tính thế!”.
“Tôi tự mình dán đó. Không chỉ nhìn cool đâu mà đi thử tốc độ của nó còn cool nữa. Có hứng không, đi thử đi”. Nguyên Thần Dạ hứng chí rút chìa khóa đưa cho cậu.
Minh Nhật Lãng sững lại: “Không, cảm ơn anh, tôi không biết đi xe máy”.
Nguyên Thần Dạ không hiểu ý cậu nên nói lại: “Không biết đi xe máy à? Đơn giản lắm, biết đi xe đạp là sẽ biết đi xe máy, hai cái đó không khác nhau mấy đâu. Chỉ là một cái có ga có số, một cái không thôi mà. Để tôi dạy cậu một lúc là biết ngay”.
“Tôi… tôi cũng không biết đi xe đạp”.
Nguyên Thần Dạ nghe xong khựng lại hẳn, thời buổi này còn có người không biết đi xe đạp sao? Lúc lâu sau cậu mới cười và nói: “Minh Nhật Lãng này, cậu đúng là một nhân vật điển hình của những người nho nhã, rất yên tĩnh. Khác hoàn toàn với sở thích của tôi, hèn chi ngay cả xe cậu cũng không hứng”.
Giọng cậu nghe vô cùng buồn bã. Xe luôn là niềm yêu thích nhất của con trai. Niềm đam mê của con trai đối với xe ngay từ khi sinh ra đã có. Bởi vì con trai tính cách mạnh mẽ, hiếu thắng bẩm sinh, thích tự do thoải mái, luôn khiến họ có ham muốn chinh phục mọi chuyện. Xe luôn bị thao túng nên rất phù hợp với nhu cầu này. Vì thế con trai yêu xe là đạo lý không có gì ngạc nhiên. Bọn họ không thể thiếu cảm giác hưng phấn kích động mà xe mang lại. Đặc biệt là Nguyên Thần Dạ không thể, một ngày không cầm lái sẽ khiến tay cậu cảm thấy thiếu vắng. Vậy mà Minh Nhật Lãng ngay cả xe đạp cũng không biết, ánh mắt cậu đang nhìn Minh Nhật Lãng không khác gì nhìn người ngoài hành tịn.
Minh Nhật Lãng cố gắng mỉm cười và nói: “Đúng thế, sao mà tôi nhanh nhạy như các anh được”.
Nói đến nhanh nhạy trong đầu Minh Nhật Lãng xoẹt qua hình ảnh của Tiêu Tinh Dã. Đang nghĩ như thê thì Nguyên Thần Dạ nói: “Nhìn kìa, Tiêu Tinh Dã cũng bị con xe của anh hấp dẫn rồi”.
các nữ sinh trên tầng thấy Tiêu Tinh Dã bước đến lại gào rú ầm ĩ: “wo, Tiêu Tinh Dã cũng đến rồi kìa. Bạch mã hoàng tử và hắc mã hoàng tử đã tập hợp đông đủ, có được coi là lần chạm mặt đầu tiên của ba vị không nhỉ?”.
Tiêu Tinh Dã đi từ xa tới dã nhìn thấy chiếc xe vô cùng cool của Nguyên Thần Dạ. Cậu hứng chí đi nhanh tới và lượn đúng ba vòng quanh nó. Sau đó mới nhìn lên hai người, cậu nhìn Minh Nhật Lãng và nói: “Cậu đi học rồi à, Minh Nhật Lãng. Vết thương khỏi hẳn chưa? Chuyện lần trước, tớ xin lỗi nhé!”.
“Không có gì, cậu cũng không cố ý mà”.
Với tính cách của Tiêu Tinh Dã thì xin lỗi chỉ nói một lần là đủ rồi, tuyệt đối không dài dòng văn tự như đám con gái. Sau khi nói xong chuyện với Minh Nhật Lãng cậu mới quay sang Nguyên Thần Dạ: “Đây là xe của anh à?”.
Nguyên Thần Dạ khoanh hai tay và cười rất thoải mái, cậu nói: “Đúng thế, là anh tự trang trí đấy, có ý kiến gì không?”.
Gương mặt Tiêu Tinh Dã sáng lên đầy vẻ lạ lẫm: “Trang trí cool thế, nhìn không ra là anh còn biết làm cái này nữa đấy! Cứ tưởng anh chỉ biết tán gái thôi”.
“Xí, sao lại nhìn anh như thế chứ, cậu không biết anh là Nguyên Thần Dạ văn võ song toàn à?”.
Lần này là “văn võ song toàn” chứ không phải “hôn vũ song toàn”.
“Có thích đi thử không?” Nguyên Thần Dạ lại hỏi Tiêu Tinh Dã rồi không khách khí ném chia khóa cho cậu.
Đúng lúc đó thầy giám thị đi tới nhìn các cậu và khắc khổ cười: “Nguyên Thần Dạ, sao lại đi con xe ma này đến trường nữa hả?”.
Nguyên Thần Dạ nhìn thầy và nhăn nhó cười: “Thầy ơi, em nhắc lại lần nữa, tên con xe yêu dấu của em là Tuyệt đại giai nhân, không phải xe ma”.
“Khung xương như thế này còn không gọi là xe ma sao? Xin em, mau đem vào lán để xe. Con xe này đậu ở trước dãy phòng học thế này em có tin là những bạn nhát gan không dám xuống dưới không!”.
“Vâng vâng vâng, em đi là được chứ gì?”
Nói xong cậu quay sang Tiêu Tinh Dã nói: “Tiêu Tinh Dã này, đúng lúc cậu muốn thử xe, đi luôn vào lán để xem cho anh cái”.
Tiêu Tinh Dã nhanh nhẹn ngồi lên xe và nổ máy, tiếng động cơ vang rền như sấm, cậu nắm chặt tay ga rồi thả nhẹ ra, con xe lao vút đi giống như hiệp sĩ cưỡi bụi bay đi vậy. Các nữ sinh trên lầu lại thốt lên kinh ngạc: “Đẹp trai chết đi được”.
Nguyên Thần Dạ gật gù khen ngợi: “Tên này được đấy”.
Minh Nhật Lãng yên lặng nhìn theo bóng Tiêu Tinh Dã cưỡi xe vụt đi như cơn gió, đôi mi cụp xuống. Cậu khẽ thở dài rồi quay người bước vào dãy phòng học.
Trong lớp 10 (3) một lần nữa lại vang lên những tiếng pháo tay chào đón Minh Nhật Lãng. Minh Nhật Lãng dường như chết ngập trong hoa tươi và quà. Trong đám đông ồn ào ấy, Lâm Nguyệt Loan nhẹ nhàng đến bên và thì thầm vào tai cậu: “Chơi xe chẳng có gì thú vị đâu, chẳng qua là thích tốc độ nhanh, cảm hứng nhất thời mà thôi”.
Minh Nhật Lãng nghe xong đôi mắt sáng lên, cậu quay lại nhìn cô và cười ấm áp. Chẳng sợ thế giới này nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu, chỉ cần có một người luôn bên cạnh và thấu hiểu cậu, thế là đủ.
Chương 7: Nhất “sức” tình duyên
Trời thu quyến rũ, gió thu mát rượi, trong gió thoang thoảng mùi hoa quế thơm dịu.Giọng chàng trai 16 tuổi nhẹ nhàng, ấp úng, trên trán lấm tấm mồ hôi, thế nhưng trong ánh mắt lại dịu dàng và ấm áp.
Tim đập, bối rối, nhưng yêu thích. Thiếu nữ 16 tuổi chỉ cảm thấy gương mặt mình nóng ran không thể kiềm chế được, khẽ cúi đầu xuống cũng không giấu được sự ngọt ngào từ đôi má ửng hồng.
Sau khi trở trường học điều Minh Nhật Lãng vui nhất đó là Tiêu Tinh Dã đã không còn nhìn cậu với ánh mắt thù địch nữa. Cậu ấy cũng không đối đầu với cậu nữa, tuy vẫn ít nói chuyện với nhau thế nhưng không còn cảm giác lạnh lùng và khó chịu nữa. Thế nhưng do tính cách khác nhau quá nhiều nên cả hai không có cảm giác hòa hợp, vì thế Tiêu Tinh Dã cũng chẳng chìa cành ô liu hữu nghị về phía cậu.
Thế nhưng một người nhạy cảm như Minh Nhật Lãng đã phát hiện ra hình như Tiêu Tinh Dã đang âm thầm bảo vệ mình. Nếu như mấy bạn nam hiếu động trong lớp định chơi trò đùa nhau, đánh nhau trong lớp thì cậu sẽ đứng ra ngăn lại.
“Ê, muốn đùa ra ngoài mà đùa. Trong lớp đông người, đừng có mà đẩy đi đẩy lại thế, ra sân mà chơi”.
Một lần hai lần Minh Nhật Lãng còn nghĩ đó là ngẫu nhiên. Thế nhưng hết lần này đến lần khác đều như thế khiến cậu sinh nghi. Cậu nhìn Lâm Nguyệt Loan với ánh mắt nghi ngờ, như muốn hỏi: Có phải cậu đã nói gì với Tiêu Tinh Dã?
Trong lớp quá ồn ào không tiện nói chuyện nên Lâm Nguyệt Loan nháy mắt cho cậu ra ngoài. Minh Nhật Lãng hiểu ý ra theo. Những người khác chẳng ai để ý, duy chỉ có Bạch Vân Tịnh mím chặt môi nhìn theo hai bóng người ấy.
Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng ra đến rừng trúc, cô mới lên tiếng giải thích: “Tiêu Tinh Dã đã biết bệnh tình của cậu rồi Minh Nhật Lãng ạ Nhưng không phải là tớ nói đâu, là bác Minh đến trường nói chuyện với cậu ấy”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: