WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tìm lại yêu thương ngày xưa - Born


Trong lúc Vũ Phong giật mình quay đầu nhìn cô, Ngọc Loan đã cười đáp:
- Con thay mặt Vũ Phong cám ơn ba. Đây có phải là của hồi môn của con không ba.
- Sao? Con còn chê ít à – Ba Ngọc Loan cũng cười lớn.
- Dạ đủ rồi. Cứ để chồng con đầu tư vào đó, kiếm ít tiền lãi cho con mua sắm – Ngọc Loan cười lớn, rồi quay sang nheo mắt với Vũ Phong – Phải không anh?

Vũ Phong biết Ngọc Loan sợ anh cứ từ chối khiến ba cô nghi ngờ nên mới đồng ý như thế. Nói thật, nhìn chung ba Ngọc Loan rất tốt với bạn bè, nhất là ba anh. Nhưng đối với ông, Ngọc Loan chiếm vị trí số 1, ông làm tất cả chỉ vì cô mà thôi. Cho nên Vũ Phong cũng rất lo sợ chuyện ông biết anh lợi dụng con gái ông như thế, chỉ sợ là ông nhất định không tha cho anh. Biết đâu ông sẽ dùng tủ đoạn đến khiến anh ngồi tù cũng nên.

Cả ba anh cũng hiểu rõ điều này, cho nên khi biết được sự thật, ông cũng rất lo lắng, từng nhắc nhở hai người, tuyệt đối không để ba Ngọc Loan biết được chuyện giữa hai người. Nếu không hậu quả khó lường.
Nay Ngọc Loan đã nói như vậy, Vũ Phong xem như là sự đầu tư của Ngọc Loan vào anh. Dù sau này có chia tay, anh cũng nhất định không để Ngọc Loan bị thiệt.

Cho nên Vũ Phong cũng giả vờ hùa theo Ngọc Loan.
- Tiền của chồng kiếm được tất nhiên là để dành cho vợ xài. Người vợ tiêu sài nhiều, chứng tỏ phong độ của người chồng mà. Chẳng những anh kiếm tiền vì em mà còn là vì con của chúng ta sau này.
- Khá lắm…khá lắm….Đúng là còn phải để dành cho cháu ngoại của ba nữa – Ba Ngọc Loan vui vẻ cười khen – Quả nhiên ba không nhìn nhầm con rể.
Vũ Phong quay sang nhìn Ngọc Loan, tay siết chặt tay cô cười nhẹ. Ngọc Loan cũng cười đáp lại anh, dù phút giây này là giả, cô cũng cảm thấy hạnh phúc.

Buổi tối, Vũ Phong về sớm, trên tay còn cầm theo một chiếc hộp dài, có thắt dây nơ màu xanh rất đẹp. Ngọc Loan từ trong bếp đi ra lau tay vào tạp dề niềm nở tươi cười, nhưng cũng có chút lo lắng bèn hỏi:

- Anh về rồi sao? Sao hôm nay anh vè sớm vậy? Có phải không được khỏe không?
Mọi ngày Vũ Phong thường ít nhất là 7 giớ tối mới về nhà, không đi tiếp khách thì cũng ở chng với Hà trang . Nhưng hôm nay chỉ mới hơn 5 giờ chiều thì anh đã trở về, cho nên Ngọc Loan cảm thấy rất lạ. Cô lo lắng Vũ Phong bị bệnh nên mới về sớm như thế, nên trên mặt có chút lo lắng, thái độ quan tâm của cô khiến Vũ Phong cảm thấy rất vui.

Lần đầu tiên anh nhìn thấy Ngọc Loan mặc tạp dề nấu cơm, mái tóc quấn cao, chỉ có vài sợi tóc tơ rơi xuống khiến chiếc cổ thon nhỏ, cao cao trắng mịn của cô lúc này lại gợi cảm vô cùng. Gương mặt sáng cùng làn da mịn lấm tấm mồ hôi càng khiến cô trở nên đẹp hơn. Có ai đã từng nói qua câu này với anh: “Phụ nữ đẹp nhất là khi họ vất vả nấu cơm, dọn dẹp, chăm sóc cho chồng và con cái”.

Trước đây, mỗi khi anh trở về hay thức dậy, đều thấy Ngọc Loan chỉnh tề sạch sẽ ngồi đợi anh dùng bữa. Hôm nay lần đầu tiên thấy cô như thế này, lại nhìn bộ dạng tay vừa rửa sạch rồi lau vào tạp dề thật giống như một người vợ biét chăm sóc cho gia đìnhg, lòng Vũ Phong có chút xao xuyến. Anh ngây người nhìn cô một lúc thì nghe tiếng gọi khẽ của cô:
- Vũ Phong.

Vũ Phong giật mình , có chút xấu hổ, vội vàng đưa chiếc hộp cho cô:
- Anh đem cái này về cho em.
- Cái gì vậy? – Ngọc Loan tò mò, ánh mắt nhìn chiếc hộp không rời.
- Mở ra xem đi – Vũ Phong bèn đáp.

Ngọc Loan bèn dón lấy chiếc hộp trên tay của Vũ Phong rồi di đế sofa, đặt chiếc hộp xuống đó. Cô ngồi xuống ghế, từ từ tháo chiếc dây nơ ra, rồi bật nắp hộp. Trong đó là một chiếc váy màu xám bạc với nhũ kim rất đẹp. Điểm nhấn của chiếc váy là phần thân viền màu hồng phí trước ngực. Đây là thiết kế mới nhất của nhà thiết kế người Pháp nổi tiếng. Cô chỉ vừa nhìn thấy trên một trang mạng, điểm qua sự kiện ông ta tổ chức live show trình diễn mà thôi, lúc nhìn thấy bộ này cô cũng rất thích. Trước đây, hễ thích bộ nào, nếu nhìn thấy giá phù hợp, cô cũng hay vòi ba mua đặt mua cho mình, nhưng lần này, cô đã là phụ nữ có chồng, với lại bộ đồ này khá đắt , cô không muốn lãng phí tiền bạc nên đành thôi. Không ngờ Vũ Phong lại mua nó.
Ngọc Loan vui mừng kéo bộ váy ra khỏi hộp rồi đúng lên ướm thử trên người mình, bộ đồ rất vừa. Ngọc Loan đưa mắt nhìn Vũ Phong, nghẹn ngào không nói thành lời. Không tính những thứ khác, ngoại trừ hai con búp bê lần trước xem là quà du lịch, thì đây là lần đầu tiên Vũ Phong mua quà cho cô sau khi hai người kết hôn.

- Có thích không? – Vũ Phong nheo mắt nhìn Ngọc Loan, cảm thấy nụ cười rạng rỡ trên gương mặt cô khiến anh rất hài lòng.
- Cám ơn anh, em rất thích – Nhanh chóng gật đầu, Ngọc Loan đưa mắt nhìn bộ váy lần nữa, cô thật sự mốn mặc thử nó ngay bây giờ.

- Mau đi thử đi – Vũ Phong bèn giục cô.
- Nhưng em đang bận nấu cơm – Ngọc Loan phân vân nói.

- Để thử xong rồi hẵng nấu – Vũ Phong bèn ngăn cô đáp.
- Vậy…vậy anh chờ em một lát nha – Ngọc Loan ngập ngừng, niềm vui sướng dâng trào qua khóe mắt của cô, chẳng khác nào trẻ nhỏ được quà.
Vũ Phong cười rồi gật đầu, Ngọc loan bèn cởi tạp dề ra rồi dúi vào tay Vũ Phong. Sau đó nhanh chóng cầm chiếc váy và chiếc hộp chạy vội lên lầu.

Vũ Phong nhìn chiếc tạp dề trên tay mình rồi nhìn theo hương cô chạy vội vã lên lầu, bất giác khóe môi nhếch lên một nụ cười. Cảm giác hạnh phúc đột nhiên xuất hiện trong lòng anh.
Vắt tạp dề của Ngọc Loan trên thành ghế dưới bếp, Vũ Phong chậm rãi đi lền lầu, anh đứng trước cửa phòng Ngọc Loan gõ nhẹ.
- Vào đi.

Vũ Phong vừa bước vào, Ngọc Loan bèn tươi cười hớn hở hỏi:
- Thế nào? Thấy em có đẹp?
- Đẹp. Nhưng hình như nhờ bộ đồ thì phải – Vũ Phong cười trêu cô, Ngọc Liềm xị mặt bĩu môi lườm anh một cái.

Nhưng cô nhanh chóng xoay mình vào gương, quay qua quay lại ngắm nghía hồi lâu, nụ cười trên môi không tắt. Vũ Phong khoanh tay đứng nhìn cô, khôg hiểu vì sao, cứ thấy nụ cười rạng rỡ của cô, anh liền thấy vui trong lòng. Trước đây, anh vẫn thường mua quà cho cô, vẫn luôn thấy nụ cười này của cô, càng khiến anh muốn tặng thêm cho cô nhiều quà hơn nữa, để nụ cười của cô không bao giờ tắt.

- Nhưng mà vì sao hôm nay bỗng nhiên mua váy cho em vậy. Em vẫn còn nhiều bộ chưa bận mà – Cô tròn mắt nìn anh hỏi.
- Hai ngày nữa, khách sạn khai trương rồi. Em phải cùng anh xuất hiện để chào mừng ngày khai Chương chứ – Vũ Phong bèn giải thích.

- Nhưng làm sao nhanh như vậy anh mua được bộ đồ này vậy – Ngọc Loan cảm thấy thắc mắc vô cùng, bởi vì trước đây, khi cô đặt mua, thường phải chờ cả tháng mới có thể nhận được. Đằng này, Vũ Phong lại có thể mua trong vòng chưa đến 10 ngày như thế.

- Hôm đi Pháp, anh có tham dự buổi trình diễn, nên đã đặt mua luôn – Quả thật khi nhìn thấy cô người mẫu mặc bộ này, Vũ Phong đã thấy nó rất hợp với Ngọc Loan nên đã liên hệ đặt mua ngay tại chỗ.
Mặc dù là Vũ Phong mua bộ váy này chỉ nhằm mục đích để cô cùng anh tham dự ngày khai Chương, nhưng cô vẫn cảm thấy vui vì khi anh cùng Hà Trang đi chơi mà vẫn nhớ đến cô, còn mua quà tặng cô như thế. Không kiềm được niềm vui sướng, Ngọc Loan chạy đến ôm lấ cổ Vũ Phong rồi hôn nhẹ vào má anh một cái. Sau đó cô nhanh chóng buông tay ra khỏi cổ anh nói:

- Cám ơn anh rất nhiều. Em đi thay quần áo rồi chuẩn bị cơm cho anh ngay.
Nói xong, cô cầm lấy bộ đồ để trên giường rồi, lao vào buồng tắm. Vũ Phong nghe tiéng cô đóng cửa buòng tắm rồi mà vẫn ngay người đứng yên. Truóc đây khi tặng quà cho cô, anh thường tinh gnhịch bắt cô hôn vào má một cái để cám ơn, Ngọc Loan thường miễn cưỡng hôn anh một cái, nhưng bây giờ cô chủ động hôn anh. Cái cảm giác cô lao vào lòng anh, cơ thể co tiếp xúc nhẹ vào cơ thể anh, gây nên một cảm giác tê liệt, khiến anh ngây người bất động. Vũ Phong không biết, cảm xúc trong lòng mình là thế nào nữa....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

Old school Swatch Watches