pacman, rainbows, and roller s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tìm lại yêu thương ngày xưa - Born


- Trước cổng trường đại học – Cô đáp cộc lốc.

- Này, em ăn nói với đàn anh như vậy à – Vũ Phong không hài lòng đáp.

- Cho anh năm phút để chạy tới, nếu không tôi về – Cô ra điều kiện để có thể quang minh chính đại bỏ đi .

Nói xong cô liền cúp máy, ngẫm nghĩ có nên ra về luôn hay không, nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ rưỡi trưa rồi. Chờ hắn ta thêm năm phút nữa, hắn không đến thì là lỗi của hắn, không phải tại cô.

Ngọc Loan cứ nhìn đồng hồ trên tay mình rồi đếm từng giây , từng phút.

Cuối cùng năm phút cũng đã trôi qua, cô nhấc người khỏi bức tường đang dựa sau lưng định cất bước đi thì một bóng người cao lớn lao tới khiến cô bật lại vào tường. Cả người cô va vào tường ê ẩm đến nhăn cả mặt mày.

Hơi thở gấp gáp của người đó phủ lên người cô, có hương vị bạc hà nhẹ nhàng dễ chịu.

Cô ngẩng đầu bắt gặp ngay sóng mũi cao của Vũ Phong chỉ chút nữa là chạm vào sóng mũi của cô. Cô phát hiện đôi mắt của anh đen lánh nhưng tỏa sáng , giống như mặt nước hồ bình lặng giữa buổi sớm thu. Đầy cuốn hút với hàng mi dày và rậm, khiến người khác nhìn vào là lập tức bị cuốn lấy.

Ngọc Loan bối rối đến đỏ mặt, cảm giác gần gữi như thế này cô không quen chút nào, đúng là dễ khiến tim cô đập lung tung. Cô nuốt nước bọt cái ực hít thật sâu, dùng hết sức đẩy Vũ Phong ra khỏi người mình.

- Này! Ai cho anh lợi dụng tôi hả

- Nè, em gái. Em chỉ cho anh có 5 phút, chạy từ lớp học ra đây. Anh phải vắt chân lên cổ mới chạy kịp đến đây, lại thấy em định bỏ đi, bất đắc dĩ mới lao vào em như vậy thôi – Vũ Phong nhăn mặt trả lời, hơi thở vẫn còn hổn loạn, nên lời nói có chút ngắt quảng.

Ngọc Loan nhìn vầng trán đẫm mồ hôi của Vũ Phong, thấy đúng là anh ta phải chạy thật nhanh ra đây, cô tằng hắng vài cái rồi cao giọng hỏi:

- Anh bắt tôi chờ ở đây làm gì.

- Đi theo anh – Vũ Phong mĩm cười nữa miệng đầy bí ẩn hất đầu nói. Nụ cười khiến gương mặt anh tỏa sáng, mái tóc vì cú hất đầu mà bồng lên rồi rơi nhẹ, khiến người ta chìm đắm.

Ngọc Loan lưỡng lự không biết có nên đi theo Vũ Phong hay không thì anh đã nắm tay cô kéo đi.

Vũ Phong kéo cô vào một shop thời trang, lựa cho cô một cái váy trắng, rồi ép cô bận. Anh ta còn kéo phăng sợi dây buộc tóc của cô ra để mái tóc dài của cô xõa vai.

Sau đó Vũ Phong đưa cô đến một quầy bán bánh, khẽ huých vai cô:

- Mau chọn đi.

- Để làm gì? Mà chúng ta sẽ đi đâu – Cô ngơ ngác, không hiểu được anh chàng này muốn làm cái gì.

- Con gái đúng là vừa chậm tiêu, vừa rắc rối, hễ chút là thắc mắc – Vũ Phong thở dài, rồi chẳng buồn giải thích với cô, tay anh quơ quào mỗi thứ 1 bịch bánh, thành một cái bịch to đầy bánh xong tính tiền. Sau đó lại tiếp tục kéo cô đi.

Ngọc Loan cảm thấy tức giận vì bị Vũ Phong mắng, tự nhiên lại bị người khác kêu ra rồi lôi đi không một lời giải thích thì ai hiểu được gì đâu mà không hỏi chứ.

Cô phụng phịu gương mặt đi theo Vũ Phong đến một công viên.

- Em ngồi ở đây chờ đi – Vũ Phong chỉ vào một cái ghế đá trong công viên.

Sau đó nhét vào tay cô cái bịch đựng đầy bánh kia, còn có cả nước uống nữa. Ngọc Loan chả hiểu Vũ Phong muốn làm gì, nhưng được ngồi nghỉ, cô cũng không muốn tranh luận nhiều.

Vũ Phong để cô ở đó rồi bước đi về phía trước, Ngọc Loan thấy ở đó một cô gái tóc dài, buông thả trên nền trắng của chiếc váy khiến cô nổi bật giữa đám đông.

Bây giờ thì cô đã hiểu vì sao Vũ Phong lại mua cho cô nhiều bánh và nước như thế. Hóa ra là để cô giết thời gian, vừa ăn vừa xem phim. Mà nhân vật chính là anh ta và cô gái kia.

Chỉ có điều, cô ngồi xa quá, chẳng thể nghe họ nói gì, chỉ có thể nhìn hình đoán âm thanh, giống như đang xem kịch câm vậy.

Cô tò mò muốn chết được khi họ cứ chỉ chỉ trỏ trỏ vê phía cô, cô gái kia còn đi về phía cô với bộ dạng hùng hổ đáng sợ. Nhưng bị Vũ Phong lôi lại. Sau đó dường như họ cãi nhau một trận, mà hầu như là cô gái kia tức giận, còn Vũ Phong thì điềm nhiên như không có gì?

Sau đó….

- Bốp….

Ngọc Loan xém chút bị sặc bánh vì cái tát của cô gái giáng vào mặt Vũ Phong. Sau đó, cô thấy cô gái kia tức giận đùng đùng bỏ đi.

Vậy là hết kịch câm. Ngọc Loan thở ra một cái, định đứng dậy, nào ngờ một cô gái khác lại xuất hiện.
Vẫn mái tóc dài xỏa ngang lưng, vẫn chiếc váy trắng mong manh phấp phơ trong gió. Cô lại ngồi xuống tiếp tục xem kịch câm, có bánh, có nước, đúng là đỡ chán hơn.

Sau đó lại tiếp tục.

- Bốp …

Một cái tát nữa vào mặt của Vũ Phong.

Ngọc Loan thấy hứng khởi vô cùng, xem ra màn kịch câm này đặc sắc hơn cô tưởng nhiều. Mà anh chàng này, vì sao lại dẫn cô đến đây xem anh ta bị con gái đánh nhỉ. Cô đang nghi ngờ không phải Vũ Phong muốn người ta biết mình mắc chứng thích ngược đãi đó chứ.

Cô còn đang mãi suy nghĩ thì Vũ Phong đã đến bên cạnh cô ngồi xuống tu một hơi chai nước của cô. Rồi hỏi:

- Hay không?

- Rất đặc sắc – Cô thản nhiên đáp.

- Anh cũng nghĩ vậy – Vũ Phong cũng đắc chí gật đầu, tay xoa xoa má đã bị đỏ hồng in dấu bàn tay trên mặt cậu.

Ngọc Loan nghe xong thì cảm thấy nóng máu, cái tên đàn ông lăng nhăng này, quen một lượt con gái rồi lại bỏ rơi con người ta một lượt. Còn tỏ vẻ thích thú nữa chứ, đúng là đáng ghét vô cùng. Cô nhịn không được bèn liếc anh nói:

- Đáng lí ra nên dùng axit thay vì mấy cái tát, cái đó còn đặc sắc hơn.

- Hay không?

- Rất đặc sắc – Cô thản nhiên đáp.

- Anh cũng nghĩ vậy – Vũ Phong cũng đắc chí gật đầu, tay xoa xoa má đã bị đỏ hồng in dấu bàn tay trên mặt cậu.

Ngọc Loan nghe xong thì cảm thấy nóng máu, cái tên đàn ông lăng nhăng này, quen một lượt con gái rồi lại bỏ rơi con người ta một lượt. Còn tỏ vẻ thích thú nữa chứ, đúng là đáng ghét vô cùng. Cô nhịn không được bèn liếc anh nói:

- Đáng lí ra nên dùng axit thay vì mấy cái tát, cái đó còn đặc sắc hơn .

Dù cô ác ý nói như thế nhưng Vũ Phong chỉ cười lớn rồi xoa đầu cô như đứa trẻ, sau đó giành lấy bịch bánh trên tay cô bắt đầu ăn một cách ngon lành.

Thái độ của anh, khiến Ngọc Loan tò mò vô cùng, cô khẽ liếc nhìn anh nửa muốn hỏi, nửa lại sợ rước phiền phức vào người. Chỉ sợ anh lại lôi cô vào mấy chuyện điên khùng của anh nửa.

Nhưng chờ hoài không thấy anh phản ứng gì. Cô bèn lén lút quay mặt lại nhìn anh, thấy Vũ Phong có vẻ an nhàn vô cùng, ăn bánh.

- Xong hết rồi chứ? – Cô cáu giận hỏi, đột nhiên bị lôi đến đây để xem mấy chuyện vô vị này, cô cảm thấy bực dọc vô cùng, muốn ra về lại gặp ngay cái vẻ nhàn rỗi thật là chướng mắt của anh.

Vũ Phong chậm rãi phủi tay sạch sẽ rồi đưa tay lên trước mặt xem giờ. Hành động chậm chạp của anh khiến Ngọc Loan tức giận vô cùng.

- Hình đâu? – Cô xè tay trước mặt của Vũ Phong yêu cầu.

- Hình gì? – Vũ Phong nhún vai làm ra vẻ không hiểu cô hỏi gì cả

- Hình hồi nhỏ của em anh giữ – Ngọc Loan trợn mắt nhìn Vũ Phong đáp.

- À ….- Vũ Phong vỗ trán làm như vừa nhớ ra, rồi nheo mắt nhìn cô đầy ý châm chọc – Hình từ lúc nhỏ, em nghĩ bây giờ anh vẫn còn giữ sao?

- Anh…anh….- Ngọc Loan tức giận chỉ tay vào Vũ phong nói không nên lời, hóa ra anh ta lừa cô.

- Đi thôi, để chuộc tội, anh đãi em ăn một bữa no say – Vũ Phong đứng dậy kề tay vô cổ cô kéo đi.
Nhưng Ngọc loan đâu có tâm trí hay bụng dạ nào để ăn, cơ cảm thấy sự tức giận dâng cao lên tận ngực, hơi thở bị dồn nén cuối cùng bùng phát ở giây phút cô hất tay Vũ Phong ra người mình....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây