Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thừa nhận đi, cậu Yêu Tôi phải không? - Suzu Fukazime


-Ừ!_Gãi đầu 1 hồi, ái nữ họ Lăng tiếp lời_Vừa mới mở ra đã thấy máy em kết nối với mấy chục cái camera. Ko hiểu nổi em đang canh trộm cho nhà mình hay là đang theo dõi trộm cô nhóc lần trước ta?

-Chị!_Đỏ mặt lúng túng, Tử Thần nắm chặt lấy chiếc ipad của mình, mạnh bạo đuổi cô chị ra ngoài_Em muốn nghỉ ngơi, chị ra đi!

-Được rồi! Chị sẽ tạo ko gian riêng cho em, đừng lo!_Tủm tỉm cười ẩn ý, tiểu thư họ Lăng nháy mắt, ko quên gửi cho đứa em mình 1 nụ hôn gió.Chờ cho cô chị khuất bóng và tiếng tra khóa cửa kêu cạch nhẹ, Tử Thần mới khởi động nguồn ipad, kết nối với camera đang ở gần nhất với Tử Di, chăm chú nhìn vào dáng người nhỏ nhắn trong chiếc áo sơ mi trắng dài và chiếc quần bò mài rách đang dần hiện ra.

Bước chân cô đang hướng đến 1 nơi nào đó...

-Đến nơi tôi cần đến rồi! Phiền mấy người đừng lẽo đẽo theo tôi nữa_Bước vài bước lên tầng cấp cao và dài, Tử Di quay phắt người nhìn mấy tên vệ sĩ và ông quản gia lắm chuyện đang đi theo mình, khuôn mặt cực kì chán nản và mệt mỏi

-Nhưng nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ tiểu thư, nên chúng tôi ko thể để cô vào đó một mình được_Ông quản gia chắc nịt, biện bạch cho hành động quá lố của mình.

-Tôi biết mấy người sợ đám nhà báo sẽ phát hiện ra tôi chứ gì? Yên tâm đi, tôi đã cải trang rồi, ko thấy hả?_Chỉ tay vào chiếc khăn trắng quàng quanh đầu và chiếc kính râm to sụ chễm chệ giữa mặt, Tử Di thiếu điều tá hỏa trước sự lì lợm của đám người chẳng phải quen biết gì

-Ko chỉ là việc đó, nhiệm vụ của chúng tôi nhiều hơn thế, mong tiểu thư hiểu cho.

-Chắc tại vụ tôi ngất xỉu hôm qua chứ gì, ông yên tâm, Tử Di tôi trước giờ chưa bị ngất như thế bao giờ cả, sức khỏe của tôi vẫn tốt và tôi vẫn ko cần sự đeo bám của mấy người

-Ko được...chúng tôi..._Đương lúc ông quản gia định nói tiếp điều gì đó thì điện thoại di động với nhạc chuông cảnh báo cực teen réo lên, khiến ông ta giật thót, tay luống cuống lục túi áo ko ngớt.

-Tôi nói rồi đấy, ai mà dám đi theo tôi, tôi sẽ đập đầu vào tường chết cho mấy người coi_Buông lời cảnh cáo cùng ánh nhìn tà khí ném cho mấy người đang dỏng tay lên nghe giọng nói phát ra từ bên trong chiếc điện thoại đen một cục của ông quản gia, Tử Di nhanh chóng phi ngay vào bên trong bệnh viện-nơi cô khó khăn lắm mới cạy được miệng của mấy anh trong club.

Chọn ngay căn phòng đầu tiên nằm ngay ở lối rẽ, Tử Di tự tiện đẩy cửa bước vào, từng bước chân cẩn trọng lọt thỏm vào bên trong.

-Cô là ai?_Ngay khi Tử Di đang rọi mắt quan sát tổng thể một lượt của căn phòng bệnh, giọng nói có chút gì đó khơi gợi lại kí ức xưa bỗng vang lên thật rõ và sinh động, kéo đôi mắt cô đến người đang ngồi cạnh chiếc giường sặc mùi thuốc

-Bà là..._Thoáng sựng người, Tử Di nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lọt vào tầm mắt mình, đầu ko khỏi réo rắt lên rằng cô đã từng nhìn thấy ở đâu đó

-Tôi là mẹ của người này, còn cô_Người đàn bà hất hàm, trên người lỏm thỏm một vài vết xước ti tiện-dấu tích của một sự giằng co nào đó

Những kí ức được ghép lại, tuy mờ nhạt đối với bản thân cô bây giờ, nhưng lại in sâu trong tâm khảng đối với một Tử DI ngày xưa, người đàn bà đó, cô đã biết bà ta là ai rồi.

-Chẳng nhẽ bà ko nhận ra tôi sao?_Cởi bỏ chiếc khăn choàng cùng chiếc kinh râm xuống, Tử Di chiếu tướng lên từng biểu hiện lộ liễu đang dần hiện ra trên gương mặt những mỡ là mỡ ấy: kinh ngạc có, cứng đơ có và hoảng sợ cũng có.

-Là...là...cô?_Mở căng đôi mắt nhìn người con gái lành lặn ko vết tích đứng trước mặt mình, người đàn bà toàn thân run lẩy bẩy, cơ môi giật giật liên hồi ko ngớt cùng nhịp tim đập loạn xạ. Sau mấy năm ròng rã, đứa nhóc bà khinh ghét, xem thường vì sự chịu chơi và thói nhu nhược bần hàn của một kẻ thường dân chính hãng đã xuất hiện trước mặt bà. Ko, phải là cô ta dám đối diện với bà, dám đưa đôi mắt trong veo từng nhạt nhào nước mắt ấy nhìn bà. Điều kì lạ, sao đôi mắt ấy trong và tinh khiến đến thế...

-Ko ngờ phải ko?_Tử Di cong môi cười khinh bỉ, ánh nhìn vẫn ko dứt khỏi người đàn bà phía đối diện. Lòng cô, sự căm ghét lẫn oán hận như ngày nào, lúc toàn thân cô đã rơi vào tuyệt vọng lại trỗi dậy_Bao năm rồi nhỉ, cái ngày bà thản nhiên đâm xe vào người tôi ấy?

-Ko...ko phải cô đã chết rồi sao?_Trợn mắt bấn loạn, người đàn bà giả bộ như thế sự xuất hiện của cô ko thể làm bà ta nao núng, vẫn đem cái giọng giang hồ ra đối chấp với cô, hằn trong đó là sự vỡ lẽ về một sự thật giả dối trước giờ bà ta chất chứa trong thâm tâm

-Ai nói với cô rằng tôi đã chết thế?_Tỏ vẻ ngạc nhiên, Tử Di vươn vai bá cổ cho đỡ mỏi, luôn tiện chứng mình cho con người độc ác ấy thấy cô vẫn còn sống khỏe mạnh, trong khi bà ta phải vật lộn trong nhà tù_Trương Tịnh Nhu bảo bà như thế à? Rằng tôi đã chết, bà đã lập công và rồi để bà can tâm tình nguyện ngồi tù suốt mấy năm còn cô ta thì được nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật với cái danh "người ngoài"?

-Sao lại như thế được chứ? Rõ ràng cô đã tắc thở, chính tôi đã kiểm tra hơi thở của cô kia mà_Hét lên thật to như ko thể kiềm chế cảm xúc rối mù trong mình được nữa, người đàn bà đứng phát dậy, đưa tay túm chặt vào vai Tử Di, lay mạnh, 2 con người nhạt dần vì nước mắt_Sao cô có thể sống sót được chứ, giả dối!

-Muốn nghĩ gì thì nghĩ, hôm nay tôi đến đây ko phải để tranh luận với bà về chuyện mấy năm trước, tôi đến đây để gặp đứa con ba mươi mấy tuổi của một người đàn bà xem chừng mới qua ngải năm mươi_Gỡ đôi tay đang vò nát áo mình, Tử Di lách sang bên rồi tiến đến cạnh người bệnh, đưa đôi mắt hồ nghi nhìn sắc mặt chẳng khác gì người thường của kẻ vẫn hôn mê bất tỉnh

-Ngươi nghĩ...chỉ cần nằm đó bất động là bọn cảnh sát cũng như thanh tra P&P sẽ dễ dàng để cho ngươi diễn kịch lâu đến thế sao? Nói đi, có phải kẻ đứng sau giật dây mọi việc ko phải là Trương Tịnh Nhu mà là Lâm Khải Phong, phải ko?

-..._Tên bệnh nhân vẫn nằm im bất động, chỉ có tiếng phì phò là gấp gáp hơn trước

-Có phải Lâm Khải Phong đang lợi dụng Trương TỊnh Nhu và kế hoạch của các ngươi ko phải là cho tôi bị đình chỉ học mà là một mục đích khác, đúng chứ?_Chuyển sang một câu hỏi khác ko do dự, Tử Di tai mở căng lắng nghe tiếng thở đang thay đổi của bệnh nhân, miệng nở một nụ cười đểu giả.

-...

Tuy Tử Di ko phải là nhà tâm lí học hay đại loại có xem qua một vài sách liên quan đến suy nghĩ của con người, nhưng cũng ko hẳn là cô ko biết gì về chúng. Theo một bản năng nào đó, từ lúc tung tăng đến trường tới bây giờ, Tử Di rất giỏi việc đoán ý nghĩ của người khác qua sự thay đổi về cơ chế hoạt động cũng như biểu hiện của một số cử chỉ thông thường của họ, nên giờ đây, thông tin ngầm mà tên bệnh nhân vẫn nằm ì kia chuyển tới, ít nhiều cô có thể hiểu một phần.

Nếu như vậy thì chắc chắn, dù muốn hay ko cô cũng phải gặp Lâm Khải Phong một lần. Song trước tiên, cô cần đến một nơi trước đã.

Đưa tay mở cửa, Tử Di bước chân ra ngoài, để lại ko gian tĩnh dưỡng tốt nhất cho anh bạn "bị mình động thủ". Trước khi đi, cô còn ko quên nhắn gửi một lời với bà mẹ vẫn đang quỵ lụy vì sốc ngồi thủ phục dưới mặt đá

-Cứ yên tâm, tôi sẽ ko trách cứ chuyện mấy năm về trước vì đơn giản bây giờ, tôi ko muốn dính dáng gì vào nhà họ Lâm các ngươi nữa.


Chương 48: Tan vỡ


Co chân chạy xộc với vận tốc con bò ăn cỏ cũng phải chào thua, xe đạp cũng cúi đầu tâm phục khẩu phục, Tử Di rời khỏi bệnh viện, theo lối ngược với hướng lúc nãy mình vừa đến, nhưng ko phải cô làm thể để tránh sự đeo bám của mấy tên cận vệ đang ngồi xuống đứng dậy chờ ở ngoài mà cô chỉ muốn đi đường tắt đến nơi cần đến cho nhanh hơn. Ý chí, lòng quyết tâm, và sự tự tin cùng bộ não cực thông minh mà để nguội đi theo thời gian thì thật đáng tiếc.Vượt qua bao ngõ ngách lối hẹp, chui rúc qua bao bụi rậm lắm sinh vật nhỏ mà vỏ đầy mình hay những con đường đầy rẫy ổ gà ko thận trọng dễ "răng ơi chờ hàm với", Tử Di mồ hôi rã rời, hít 1 hơi thật sâu thu gọn "diện tích lãnh thổ" của mình, len mãi mới lọt qua khe hở nhử mồi ở cổng trường, ko do dự đạp cửa phòng bảo vệ phi thẳng vào, bộ dạng y chang con cháu giang hồ chính hiệu.Ngay khi vừa đặt đế giày lên mặt đá đầu tiên của phòng bảo vệ, có lẽ Tử Di sẽ đánh rơi bộ hàm của mình rơi lẻng kẻng nghe thật giòn xuống đất nếu chúng "made in china", nhưng ko, trố mắt đến lòi con ngươi cùng tứ chi bất động đã đủ cấp độ để diễn tả cho sự kinh ngạc đến long não lở mạch máu trong người cô rồi.Ôi ko, cô vừa cướp mất sự trinh trắng của 4 ông bảo vệ kính mến, ko có mưu thì cũng có công "hộ tống" Tử Di vào phòng giám hiệu! Ko phải các ông gần đất xa trời này làm...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0012 giây