-Chúng ta đi đâu đây?_Gia Minh thắc mắc, rẽ hết lối này đến lối nọ theo đường chạy của Kì Như, mặt mũi vẫn ko khỏi xa xầm khi được chứng kiến cảnh tượng bắt mắt ban nãy
-Đến nước này thì đi tìm cờ chiến còn lại mà cướp chứ sao?
-Nhưng làm thế nào, chúng ta đâu biết cờ chiến bọn chúng giấu ở đâu đâu?_Nêu lên thắc mắc của mình, Gia Phong bất chợt núm tay Kì Như lại, đẩy cô nàng vào lòng mình rồi nấp ra sau bức tường khuất bóng, ánh mắt chiếu tướng lên một đoàn người đang đến gần với kẻ đứng đầu có gương mặt cực ngạo nghễ chắc chắn là thủ lĩnh ở đây
-Có một cái cờ chiến mà cũng ko làm nổi, lũ ăn hại_Tên đó vừa đi vừa mắng xa xả vào đám đàn em sau lứng, tròng mắt hằn rõ sự giận dữ
-Có cách rồi nè!_Như vừa nghĩ ra được điều gì đó, Kì Như ghé vào tai Gia Minh thì thầm, nụ cười nở rộ chắc thắng ăn sâu vào tâm trí người kia khiến nhịp tim trong lòng ngực kẻ đó phải loạn đến điên đảo
Sau một hồi chuẩn bị tinh thần, 2 con người có hành tung bí mật lẫn mờ ám từ khe nhỏ của bờ tường bỗng nói chuyện rôm rả, âm lượng cũng được họ tăng lên đáng kể
-Thấy chưa, đây là cờ chiến của bọn này tớ vừa lấy được đấy_Phe phẩy mấy cái giẻ lau bảng màu vàng sậm, Kì Như vỗ ngực nêu lên chiến công lừng lẫy của mình_Có biết là tớ phải tự tay đâm chết biết bao nhiêu đứa, bẻ răng vặt tay chúng biết bao nhiêu lần mới lấy được ko, mệt chết ý
-Ồ, là đồ thật nè!_Gia Minh cao giọng chêm vào, tỏ vẻ cực xuýt xoa, tay liên tục "sàm sỡ" mấy cái giẻ lau bảng_Mềm mượt, nhung chính hiệu rồi
-Chớ sao nữa, Nữ đại hiệp gia mĩ Hạ Kì Như này mà đã ra tay thì ko có gì là ko thể, phen này phải đưa về cho anh Kì Thiên xem để kiểm nghiệm mới được, Haha_Ngửa cổ lên trời, Kì Như cười hả hê, tai căng lên dò xét động tĩnh của mấy tên "nghe trộm" bên ngoài
-Đại ca..._Một tên vừa nghe xong cái tên Kì Thiên đã rùng mình, nhỏ nhẹ cảnh báo_Hình như nó là em gái của tên cầm đầu phe cố thủ Tháp đồng hồ đấy
-Cái gì? ko thể nào, rõ ràng ta đã bỏ 2 lá cờ chiến đó vào tủ áo quần rồi cơ mà_Ôm đầu định thần lại trí nhớ, tên thủ lĩnh bàng hoàng hét to, nhanh chóng di chuyển về doanh trại để kiểm nghiệm xem thực giả ra sao
Như đã đạt được đúng ý nguyện, Kì Như và Gia Minh từ bên trong khe bay ra, phi như tên lửa chạy về phía doanh trại giặc lục tìm cờ chiến trong đóng áo quần ngổn ngang và cực nhiều của tên thủ lĩnh. Ngay khi họ vừa tìm thấy 2 lá cờ chiến nhăn nheo ở phía trong đáy tủ cũng là lúc đám quân kia đồng loạt kéo đến, bao vây tứ phía căn phòng học đồng thời cũng là doanh trại của chúng, cố tính ép 2 con chuột dám cả gan trộm thóc vào chỗ chết
Chương 37: Đính ước dưới trời đêm
-Hết chỗ trốn rồi, tính sao đây?_Tên đại ca bước vào doanh trại một cách trịnh trọng đến khoan thai, miệng nở nụ cười đều giả mà chỉ cần thêm bộ râu đen xì nữa là đủ kích thích biết bao nhiêu kẻ ngứa mắt muốn uýnh. Hắn nhìn cặp trai gái đang nắm cờ chiến trong tay, nói ban phát chút ân huệ cuối cùng_Thôi thì các ngươi trả lại cờ chiến cho ta, ta sẽ niệm tình cho các ngươi một con đường thoát, nếu ko thì...biết rồi đấy
-Bọn ta đâu có ngốc đến thế, chỉ cần đưa cho các ngươi là các ngươi trở mặt giết bọn ta liền_Khinh bỉ đáp trả, Kì Như nháy mắt ra hiệu với Gia Minh, cuống cuồng tìm một khe hở nào đó đánh bài chuồn
-Vậy thì gay rồi, ko đưa các ngươi cũng sẽ được nếm mùi máu tanh_Đưa cây kiếm trong tay lên thị uy, tên đại ca cho phép mình le lưỡi liếm lưỡi kiếm mà ko thèm để ý trên nó chứa biết bao nhiêu vi khuẩn vô tội
-Nếu ko thể thoát thì chi bằng đốt chúng đi_Mỉm cười gian tà, Gia Minh cúi người túm lấy chai rượu còn nguyên vẹn vừa tìm được trong tủ áo quần của tên đại ca, để 2 lá cờ chiến xuống bàn rồi đập một phát vỡ tan tành chai rượu trong ánh mắt kinh hãi trộn lẫn sự xót của của hắn, tay bật bật lửa đe dọa_Chết cũng ko sao, nhưng nêu các người ko có cờ chiến thì vẫn thua mà thôi, còn bọn ta sẽ thắng
-Ấy, đừng, anh bạn_Hốt hoảng trước lời đe dọa, tên đại ca vất ngay cái lốt kinh thường người khác của mình ban nãy, 180 độ biến đổi tính nết đối xử khách khí với Gia Minh như thể gặp phải một đối tác làm ăn khó xơi nào đó vậy_Có gì hai ta cùng từ từ uống rượu rồi nói chuyện chứ. Việc hệ trọng như thế, đừng nên làm theo ý mình, sẽ ko có lợi cho đôi bên đâu
-Tên đó nói đúng đấy, chúng ta cứ từ từ nói chuyện, lỡ như ăn được mấy miếng gì đó để bụng thì tốt, lúc tinh thần phấn chấn, cơ bụng no căng thì hẵng chạy_Đồng tình với lời gợi ý đầy mời gọi của tên đại ca, Kì Như vốn sắt đá là thế cũng phải mềm lòng, đưa ánh mắt tỏ vẻ ta đây rất có kinh nghiệm trong mấy vụ đàm phán mà xúi giục Gia Minh đổi ý
-Cậu ko biết trước khi chết người ta thường cho tù bình ăn no sao?_Ra chiều kinh ngạc trước hành động trái với kì vọng của mình, Gia Minh cương quyết_Việc gì đến cũng phải đến thôi, thà làm nhanh cho xong
-Ấy ấy, anh bạn này nóng tinh thật nha, xem cô bạn kia đói rã rời rồi kìa, chẳng nhẽ cậu nỡ để một tiểu thư dung nhan tuyệt mĩ chưa kịp cầu hòa đã chết đói rồi sao_Tên kia tiếp tục đon đả khi nhận thấy 1 trong 2 kẻ thù đã có ý nghiêng về phe mình
-Cậu đói lắm hả?_Anh hùng khó qua ải mĩ nhân thật là một câu châm ngôn ngàn đời sau vẫn đúng. Y xì như cái vỗn dĩ sẽ diễn ra, ngay sau khi thấy Kì Như e lệ gật đầu, Gia Minh liền đánh liều một phen, cùng tên kia đi vào hội nghị kín bàn bạc nhân tình thế sự
Cùng thời điểm xảy ra hội nghị kín giữa đại ca phe tấn công duy nhất còn sót lại sau 5 ngày chinh chiến và 2 con tin có máu mặt, thì ở ngoài kia trên chiến trường thây chất thây ngủ li bì ko biết trời đất là gì, cái xác ướp ko rõ nguồn gốc và bộ áo giáp chiến binh thời nữ hoàng Êlizabeth vẫn còn là đề tài nóng hổi cho hầu hết anh em lớn nhỏ của phe tấn công còm men và trảm phong lia lịa
-Mày ơi, tao thấy cái xác kia quả là ko bình thường nha_Một tên đưa ánh nhìn xoi mói lên cái xác trắng toát đang xoay vòng vòng mà ko rõ mục đích nó làm thế để làm gì
-Sao ko bình thường?_Tên kia hỏi nhỏ, ngắm kĩ con đường di chuyển của đối tượng đến nỗi mắt xoay mòng mọc như chong chóng gặp gió
-Nó ko phải là một cái xác bình thường..._Tên ban nãy "sàm sỡ" cái cằm mình, mặt nghiêm lên cực hình sự khiến mấy tên xung quanh hắn cũng phải hồi hộp chờ đợi câu tiếp theo của hắn_...mà nó là...
-Là gì?_Mấy tên kia bực bội khi căng tai nãy giờ mà chả biết được thêm chút thông tin gì, chúng liên tục réo lên "đòi nợ"
-Là..._Tên kia lại làm bộ bí ẩn_...một cái xác biết đi
Ngay sau khi nói xong câu di chúc cuối cùng ấy, cái tên ngu ngốc mà giả vờ nguy hiểm đã bị đồng đội tập kích hội đồng tại chỗ, ko nhân nhượng cho hắn gửi xác nơi chiến trường tàn khốc vì tội làm cho mọi người mất công đau tim
-Này, tôi chịu hết nổi rồi nha, ngứa ngáy bức bối muốn chết đây nè_Thở phì phò qua hai lỗ mũi duy nhất ko bị băng trắng trám lại, Khải Phong xém chút nữa bỏ nhào xuống đất vì lỡ dẫm phải chân kia của mình, cũng may vớ được bộ giáp Kì Thiên bên cạnh nên kết cục ko thảm thương mấy
-Ráng đi cưng, khi nào lết đến doanh trại tên tướng lĩnh rồi muốn làm gì thì làm_Cũng chẳng an nhàn gì, Kì Thiên cố gắng lắm mới lết được thêm một quãng đường 20 cm trong bộ áo giáp cứng trững, chốc chốc lại nổi điên vì thấy có vài tên địch cứ tò mò là lại lấy tay sờ soạng lên mình, đã thế còn gõ gõ vào bộ giáp thật mạnh để kiểm tra độ bền "xem nó có bị móp ko ấy mà"
-Thế thì thà tôi chết đây còn hơn_Hé mắt nhìn quãng đường dài tít tắp phía trước, Khải Phong khóc ko ra nước mắt, nghĩ đến phận đường đường là đại thiếu gia của băng trùm khét tiếng mà phải đi làm cái trò giả ma giả quỷ chỉ để có thể an toàn xâm nhập vào doanh trại địch, bỗng chốc cảm thấy mất mặt kinh khủng...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: