WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thừa nhận đi, cậu Yêu Tôi phải không? - Suzu Fukazime


-Rầm!_Nhanh như một tia chớp giữa trời quang, chàng trai hiệp nghĩa túm lấy cổ áo tên bạo lực ban nãy, lôi thốc hắn lên như một đồ vật, ko nhân nhượng giáng một đòn vào khuôn mặt điển trai, ép dòng máu đỏ tanh tưởi trào ra ở khóe miệng ngang tàn

Loạng choạng như gã say trước đòn tấn công bất ngờ, Lâm Khải Phong đưa đôi mắt với tròng đen sâu hoắm căm phẫn pha lẫn chút kinh ngạc nhận diện kẻ to gan dám đả thương mình, tay theo thói quen đưa lên khóe miệng quẹt nhẹ dòng máu đỏ tươi, khẩu khí đe dọa_Muốn chết sao?

-Nếu mục đích cậu đến đây chỉ có thế_Liếc nhìn cô gái đang phục hẳn người vào bức tường trắng, Hạ Kì Thiên bẻ cơ tay, xoa dịu đi vết tấy đang nổi dần lên vì cú va chạm mạnh, buông lời dang dở_tôi sẽ ko ngần ngại tặng cậu thêm vài quả nữa.

-Anh hùng thật!_Nửa cười nửa ko mỉa mai, Lâm Khải Phong lấy lại tư thế cân bằng, nét ngang tàn vốn cố che giấu giờ đã hiện lên thật đậm nét trên gương mặt lãng tử

-Tùy cậu tôi_Nghênh đầu về 1 phía, chàng hiệp sĩ nhũn vai, tiến lại sát đối phương thêm 1 bước, phụ họa cho mình thêm nụ cười thánh thiện cuốn hút đặc trưng, nhưng ko phải để xã giao hay ngụy biện cho xúc cảm của mình, mà là để kích bác kẻ thù, thốt ra những lời chết chốc_Nếu cậu còn dám lảng vảng quanh cô nhóc đó, tôi e là sẽ có người ko nể nang tình máu mủ mà chĩa nòng súng đen ngòm vào đầu cậu đấy

Đẩy mạnh Lâm Khải Phong mở đường cho mình, Hạ Kì Thiên đến gần Hàn Tử Di, đưa 2 con ngươi màu tím nhạt thoáng ý cười chăm chăm vào cô, thật lâu...

Mở mi mắt ngẩng đầu nhìn người con trai đang đứng trước mặt mình như đang chờ đợi thứ gì đó, Hàn Tử Di yếu ớt đưa tay chạm vào bàn tay đang buông lỏng của người đối diện, bấy giờ, điều cô cần nhất chính là được thoát khỏi nơi đây, nơi mùi máu tanh đến cồn cào gan ruột vẫn còn ướm đọng. Kẻ duy nhất có thể giúp cô làm điều đó, ko ai khác là người trước mặt...

Cảm nhận được sự run rẩy từ bàn tay ấy, Hạ Kì Thiên tự thưởng cho chính mình một nụ cười, từ từ trở mình dang tay bế thốc người con gái trước mặt vào lòng, rẽ lối đến phòng y tế, để lại con người phía sau với một mảnh trời riêng biệt, đen và thăm thẳm

-Ko sao chứ?_Vắt mạnh chiếc khăn trắng đẫm nước, nhẹ lau đi những giọt mồ hôi cùng nước mắt trên gương mặt nhỏ nhắn với những đường nét hoàn mĩ của một cô nàng mang trong mình dòng máu Á Đông, Hạ Kì Thiên dịu dàng như thuở nào, khẽ khàng chạm vào vết hằn in đó trên khoé miệng của người đối diện, xuýt xoa_Thế này sao mà ăn nổi?

-Nể anh đã nhắc nhở, em sẽ ko nói lời cảm ơn_Tỏ vẻ biết ơn, Hàn Tử Di cương quyết như ban ân ban huệ cho lão ăn mày, nêu lên chủ ý của mình, nét tinh nghịch quả thực vẫn ko suy giảm dù tinh thần của chủ nhân nó vẫn đang mắc vào ngõ cụt

-Vinh hạnh thật!_Chườm bộ mặt thất vọng, Hạ Kì Thiên tiếp lời, có chút mừng vì kẻ buồn khổ đã giờ đã biết đùa, xem chừng anh ta sẽ ko phải mất công kể chuyện cười giải sầu cho cô ấy nữa

-Nhưng em là người ko thích nợ ơn ai bao giờ, nói đi, anh muốn gì, nếu trong điều kiện có thể, em sẽ đáp ứng_Ko ngần ngại nêu ra điều kiện đúng bằng chất giọng của mấy ông lão lành nghề chuyên đâm thọt đối thủ trên thương trường, Hàn Tử Di phóng khoáng, bản tính nhanh gọn cũng được cô phát huy mãnh liệt

-Được thôi!_Đăm chiêu nghĩ ngợi, Hạ Kì Thiên liếc nhìn nét mặt ko còn phờ phạc như trước của Hàn Tử Di, vô thức cười nhẹ, được một lúc thì biến dạng thành nụ cười đểu chính hãng_Vậy em lấy thân đền ơn đi

-Anh nằm mơ sao?_Tỏ vẻ bất ngờ quá đỗi, Hàn Tử Di cười nhẹ ngước nhìn Hạ Kì Thiên, tự tin vào bản thân mình_Bản thân em, nếu em ko muốn, dù anh có lấy cái ơn ngàn đời ra uy hiếp, em cũng sẽ ko theo anh đâu

-Bỏ lỡ người đẹp trai, tài giỏi như anh thì em quả là người có mắt ko tròng đấy, có cần anh đưa em đi khám mắt ko?_Hạ Kì Thiên hơi ngớ người trước vẻ đẹp cương quyết của hình hài nhỏ bé hơn mình trước mặt, cảm thấy cô ấy thật sự có điểm gì đó rất mực tương đồng với chính mình nhưng nhất thời lại ko thể nhớ ra đó là gì, 1 lúc sau mới tiếp tục bông đùa.

-Khi nào em hối hận, em sẽ nói cho anh biết_Cười sảng khoái, Hàn Tử Di nháy mắt hứa hẹn, cảm thấy lòng mình đã nhẹ bẫng phần nào. Mối quan tâm đến thân phận của hai người kia cũng ko làm cô khó chịu đến nghẹt thở như lúc trước nữa, đổi lại, nó chỉ như một dụng cụ trang trí rẻ tiền cho cuộc sống của cô thêm phần sinh động hơn mà thôi. Phải, cô ko việc gì phải buồn cả, 2 người đó, đâu có liên quan gì với cô, khó chịu, tức giận thì thật là vô duyên hết sức

-Em...đã biết quan hệ của 2 người đó rồi chứ?_Vẫn biết điều này sẽ làm cho đối phương thêm sầu, nhưng đối với Hạ Kì Thiên mà nói, kết quả của nó quan trọng hơn nhiều, đánh đổi một chúng cũng chẳng thiệt thòi gì cho anh

-Mới đây thôi!_Lại mang vẻ trầm mặc, Hàn Tử Di ra chiều ko muốn nhắc đến, thả người thay đổi tư thế, nằm lặng xuống giường, tiện miệng xua đuổi người ngoài_Em muốn ngủ, anh nên về lớp đi thì hơn

-Được rồi! Ngủ ngon nhé, anh sẽ xin với thầy chủ nhiệm cho em_Xoa nhẹ lên mái tóc đen mượt của bệnh nhân đang nhắm nhiềm mắt, Hạ Kì Thiên ngắm nhìn cô ko rời, chờ đợi cơn mộng mị muộn màng đến với cô rồi mới an tâm rời khỏi phòng y tế, khuôn mặt đã giãn ra vô cảm.
***
-Cạch!_Cánh cửa trắng bằng inoc đặc trưng của phòng y tế được ưu ái mở nhẹ bởi bàn tay loang lổ máu của một ai đó, thoả sức oà ra ngoài khối ko khí đượm mùi thuốc ở bên trong.

Lọt thỏm cả người vào căn phòng nhỏ, con người với bàn tay loang lổ máu tiến nhanh đến giường bệnh, nơi một cô gái đã đến đấy 20 phút trước, ướm lên người cô một ánh nhìn băng giá. Con người đó, sau hồi lâu chiêm ngưỡng dung nhan phờ phạc của cô gái, mới chịu đặt bàn tay lành lặn con lại của mình lên bờ má vẫn chưa tan đi vết tụ máu, khiến cô bất giác co rúm người với vẻ mặt khó chịu.

-Xin lỗi,.. vì đã đến muộn_Thì thầm bằng chất giọng trầm ấm, con người với bàn tay loang lổ máu khẽ đặt lên trán cô một nụ hôn lướt qua rồi trở lại tư thế ban đầu, đề phòng có người tỉnh dậy nửa vời.

Sau nhiều phút lặng người đứng trân trước giường bệnh, hắn ta đưa bàn tay còn lại của mình, chui vào bên trong tấm áo khoác của P&P, rút ra một khẩu Súng lục Strizh 9-mm hàng hiếm của quân đội Nga...từ từ đưa nòng súng chĩa về phía người con gái đang nằm ngủ...


Chương 13: Ngây thơ vô số tội...


Vung mạnh khẩu súng nằm gỏn lọn trong tay, đưa toàn bộ thân thể xoay phắt 180 độ ra phía sau, Lăng Tử Thần ko cần quan tâm kẻ nãy giờ đang đưng sau mình là ai, mạnh bạo đặt đầu súng lên trán người đàn ông hòa mình trong bộ comlê đen, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm thờ ơ đi sự hiệp diện bất ngời ko kém của khẩu...trên tay đối phương cũng đang chĩa về phía mình. Có lẽ vì chiều cao giữa 2 người khá chênh lệch nên vị trí đặt súng của họ có chút khác biệt, nhưng tỉ lệ gây tử vong lại ngang ngửa nhau. Một bên áp thẳng vào tim chàng trai, một bên dí sát sọ não người đàn ông đã ngoài 40, ánh nhìn của họ lúc này cứ như những con mãnh thú bước vào trận chiến sinh tử, ko hề nhún nhường.

-Người chân yếu tay mềm như ông cũng được Hạ Kì Thiên cho phép sử dụng loại này..._Đưa đôi mắt khinh miệt liếc nhìn khẩu súng trên tay đối phương một lượt, Lăng Tử Thần khẽ nhướn mày, dồn hết sức lực siết chặt tay súng, bóp mạnh_...xem ra anh ta rất sợ mất đi một kẻ tôi tớ trung thành như ông

-Chỉ là để tự vệ thôi, thưa ngài, cũng như trường hợp hi hữu bấy giờ_Kính cẩn gật đầu nhẹ cúi chào người trước mặt, người đàn ông với bộ comlê chỉnh chu giải thích, vẻ điềm đạm thường ngày đặc trưng rõ nét, mang lại cho ông ta một sự bình tĩnh tuyệt đối để có thể gồng lên những chiếc gai nhọn hoắt chống trả đối phương, cho dù đó là ai. Bởi thế, lời lẽ thoát ra từ bộ não nhanh nhạy của ông ta lúc này vẫn thật sắc bén...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0012 giây

XtGem Forum catalog