Polaroid



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thừa nhận đi, cậu Yêu Tôi phải không? - Suzu Fukazime


-Vậy sao?_Nheo mắt đáp trả, Lâm Khải Phong thoáng vẻ ngạc nhiên hỏi lại, đáy mắt bắt đầu sẫm lại, đen hơn nhiều

-Thế thôi! Giờ tớ đi ăn đây, mấy bạn ở lại chơi nhá_Nhanh chóng vẫy tay tạm biệt, tôi ra đi quang minh chính đại mà ko cần phải lén lút như lúc nãy, lòng như trút đi được một gánh nặng to đùng, nhẽ ra, tôi nên làm điều này từ trước mới phải, mà ko sao, biết quay đầu thì chẳng bao giờ muộn cả.

Lấy tay che miệng đang mở to hết cỡ để ngáp, tôi khoan thai bước ra khỏi lớp, mắt phóng ra xa tìm bóng hình con bạn thân đáng ghét, chắc nó lại lảng đi ăn một mình ko thèm chờ bạn bè gì rồi, tham ăn hết chỗ nói.

-Giải quyết xong rồi hả?_Dựa người vào bức tường phía ngoài lớp cạnh cửa ra vào, Lăng Tử Thân khoanh tay để trước bụng, lãnh đạm hỏi han, đôi mắt lạnh khoáy sâu vào người tôi như muốn lục tìm thứ gì đó

-Giải quyết gì chứ?_Nhướn mày lên khó hiểu, tôi thắc mắc lại, cái tên oan gia họ Lăng này luôn hỏi mấy câu khó hiểu, báo hại tôi phải chau mày nhíu mặt lên suy nghĩ, làn da trẻ trung cũng vì thế mà hằn lên nhiều nếp nhăn khủng bố

-Rảnh ko?_Đứng thẳng người dậy, lấy tay phủi áo, Lăng Tử Thần hỏi tiếp, luôn luôn chẳng nghe lọt câu hỏi của người khác, nói thẳng ra là lơ đẹp

-Hỏi làm gì?

-Vậy đi_Ko cho tôi thời gian tiêu hóa câu nói của mình, Lăng Tử Thần nắm chặt lấy cổ tay tôi, lôi tuột đi một mạch như thể tôi đi ngoại tình bị hắn bắt quả tang rồi thì anh em ta về nhà đống cửa bảo nhau ấy

-Ế! Đi đâu!_Bước chân mà như chạy bám theo thân hình cao lớn của hắn phòng trường hợp đi quá chậm sẽ bị hắn kéo lê đi như xác chết giữa bàn dân thiên hạ, tôi hét lớn, mấy dấu chấm hỏi trên đầu ko ngừng căng lên hết cỡ.

-Đến sân bay_Đáp gỏn lọn, Lăng Tử Thần ko hề giảm tốc độ cũng chẳng thương tiếc gì cho tôi, cứ thế mà thẳng tiến về nơi cần đến

-Đến đó làm gì chứ??
***
Chạy một hồi đến mệt, cuối cùng với sự nỗ lực ko chịu thua thiệt ai thì cũng ko để Lăng Tử Thần đi nhanh hơn mình, tôi đã yên vị ngồi trong chiếc xe đen bóng đậu trước cửa trường, liên tục thở hắt lấy lại sự điều hòa cho cơ thể

-Mệt à?_Ngồi ngay bên cạnh tôi, Lăng Tử Thần ngả người dựa vào thành ghế, chăm chú quan sát nạn nhân

-Hỏi vô duyên, ko mệt tôi là thánh_Bực bội vì tự dưng bị kéo đi, tôi lấy tay xoa xoa đôi chân mệt lả của mình. Nếu kiểm tra chạy bền, tôi còn ko kêu mỏi vì có động lực thúc đẩy nhưng khi ko lại đi chạy bán sống bán chết thế này chẳng khác gì tự đày mình cả, vả lại, tôi vẫn chưa có gì bỏ bụng, sao ko mệt được chứ

-Ăn chưa?

-Này! Sao hỏi toàn mấy thứ vô duyên vô nợ vậy hả? Tại cậu mà chỗ bánh tôi mới mua bị ôi thiu bốc mùi nồng nặc lên kìa_Tức nước vỡ bờ, đừng có trách tôi, ai khiến hắn đi tò mò mấy chuyện mà người ngoài vừa nhìn vào đã biết rõ chứ, đồ ko có não, sao hắn vào được lớp thiên tài 10C8 này được nhỉ, chắc lại đi "bồi bổ" thầy hiệu trưởng đây mà, có tiền sao ko vào quách ban B cho xong.

-Đừng có thấy tôi chiều mà làm càn nhé!_Một tay bịt lấy lỗ tai vô tội của mình phía bên tôi, một tay sờ soạng tìm kiếm thứ gì đó, Lăng Tử Thần khó chịu đến rồ, nói một câu khiến tôi ko kìm nổi cơn giận đang căng phòng trong lòng ngực, như cái kim chích quả bóng nổ toang vậy

-Chiều? Cho xin đi, làm như ba tôi ko bằng ấy_Bĩu môi tỏ thái độ ko tưởng tượng nổi, tôi thầm công nhận cái tính đề cao bản thân thái quá của bí thư Lăng rồi đập trán cầu chúa, nghiệm ra một chân lý để đời: thiên tài cũng có thể hóa điên

-Sao ko nói như chồng cậu, tôi trẻ hơn ba cậu nhiều_Ko biết moi đâu ra hộp sôcôla trông khá ngon mắt, Lăng Tử Thần mân mê bóc vỏ mà chẳng thèm hỏi tôi có ăn ko, Lăng Tử Thần tiếp tục chủ để dơ dang

-Thôi đi! Thần kinh tôi vẫn lành lặn lắm, chưa đứt, khi nào tôi công nhận cậu làm chồng tôi, lúc đó chắc tôi đi trại rồi_Khua tay múa chân minh họa, tôi vừa giải thích vừa trân trân ngắm miếng sôcôla đang bị Lăng Tử Thần cởi bỏ y phục, clo trong miệng dâng lên càng nhiều và có nguy cơ vỡ đê trào ra ngoài

-Ăn ko?_Đưa miếng sôcôla trần trụi chưng hửng giữa ko trung, tên oan gia hôm nay trở trời nói nhiều kinh khủng, đầu óc cũng chẳng nhạy bén như mọi khi

"Ko được, ăn là nhục" Một tinh linh đột ngột xuất hiện, ra sức kéo cái đầu đang dần nghiêng về phía miếng sôcôla lôi cuốn kia trở lại vị trí cân bằng

"Đúng, lỡ hắn ta bỏ thuộc mê vào trong đó, nhân lúc thân chủ ăn ngất xỉu ngáy luôn rồi giở trò xằng bậy thì sao? Ngàn vạn lần ko được" Tinh linh thọ nhất lên tiếng, ban phát lệnh cấm lên trung ương não rồi từ não truyền về mọi ngóc ngách cơ thể tôi khiến tôi bừng tỉnh

Lấy hai tay vỗ vỗ vào má cho tỉnh táo tôi quay mặt ngắm cảnh vật đang lướt qua, trốn tránh mọi cám dỗ

-Ko có thuộc mê đâu mà lo_Hiểu ý, Lăng Tử Thần giải bày nỗi niềm, miệng nói thế nhưng ai dám bảo đảm chứ, thú tính cánh con trai có thể trỗi dậy bất kì lúc nào, cẩn trọng đề phòng là việc nên làm

-Ko ăn_Tôi cương quyết mặc cho nước mắt chảy ngược vào trong, đành nhìn, khi nào về nhà thì ăn bù vậy

-Bướng_Nhận xét một câu cực chuẩn, bí thứ Lăng trơ trẽn đưa sôcôla cắn một miếng nhỏ trước sự chứng kiến của tôi_Thấy chưa, tôi ko bị làm sao cả, ăn đi

-Ko ăn

-Thua_Lắc đầu bất lức, Lăng Tử Thần cười nhạt, nghĩ ngợi gì đó một lúc rồi nhanh như chớp, nhướn người vi phạm ranh giới phân cánh giữa tôi và hắn, một tay đặt lên eo tôi, tay còn lại tùy cơ ứng biến...

Đương lúc nhắm tít mắt tưởng tượng về một nụ hôn nồng cháy: có nàng có chàng, 1 người giữ, 1 người ôm, một người hôn, một người hứng, 2 ta, môi bên môi cuồng nhiệt say đắm, lưỡi quyện lưỡi hòa vào nhau thì bất chợt tôi cảm thấy 2 hàm răng trắng muốt sắc mùi P/S dính chặt lấy nhau của mình đang bị mấy ngón tay bạo ngược của ai đó banh ra. Mở mặt xem rõ sự tình thì mới thấy bàn tay lúc nãy đặt lên eo tôi giờ cũng ra sức phối hợp với tay kia mở miệng tôi. Dù ko hiểu tên bí thứ khùng khùng của 10C8 đang có mục đích gì nhưng theo phản xạ thường ngày, tôi tỏ ý ko muốn hợp tác, nhăn mặt đưa mắt ngó trơ trơ vào đôi tay đang bóp chặt miệng tôi. Cái này sao giống như mấy cảnh trong phim, nữ nhân vật chính bị bắt cóc, sau một hồi dụ dỗ ko thành, bọn yêu râu xanh đã tiến hành cưỡng ép bằng vũ lực, dùng tay bóp miệng nhân vật chính để nhét viên thuốc ko rõ nguồn gốc vào miệng cô ta, rồi sau đó thì ai chả biết, ngất xỉu ngon lành ko biết trời trăng gì hết.

Gán ghép tình cảnh hiện giờ của mình với cô nàng tội nghiệp ấy, tôi bừng tỉnh, ý chí chiến đấu chống lại những phần tử ngoại lai gây hại phun lên ngùn ngụt cùng acid trong dạ dày, thúc ép bản năng sinh tồn của con người gốc vượn. Đưa hai tay đang thả lỏng lên gỡ gọng kìm của Lăng Tử Thần ra khỏi môi mình, tôi dành hết sức lực vừa tụ lại trong người lên đôi môi mình, cố mím thật chặt, dù hắn có lấy clê ra nạy cũng chưa chắc mở được miệng tôi đâu nhé. Cũng may lúc nãy ko tưởng bở chu môi lên, nếu ko sẽ bị tên đáng ghét này chọc xấu hổ đến chết mất, xem ra số tôi còn may chán

Một hồi giằng co bất phân thắng bại từ hai đối thủ tài sức ngang ngửa, cuối cùng, như đã kiệt sức, oan gia họ Lăng đành ngậm ngùi buông lỏng tay, mắt nhắm vài dây rồi lắc đầu ngán ngẩm như mấy ông cụ non, tiếp đó mới nhìn gương mặt hằn lên sự cương quyết ko khuất phục của tôi.

-Muốn nắm tay tôi đến thế sao?_Liếc nhìn 2 tay tôi đang nắm chặt tay mình, Lăng Tử Thần cười nhạt, ánh mắt như cười

-Mơ đi!_Rụt tay thật nhanh, tôi phủ nhận hết mọi chứng cứ, cơ mặt phần nào đã dãn ra khi nhận diện bản thân đã an toàn...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0015 giây