Chợp mắt chưa được mấy phút thì bọn quỷ 10C8 cũng kéo nhau lò mò đến, quậy tanh bành, ồn ào náo nhiệt hơn chợ, mắt đứa nào đứa nấy đều lòi ra bên ngoái khi thấy tôi nằm bẹt dí trên bàn, kinh ngạc chạy đến hỏi han xem dây thần kinh tôi có bị chỗ nào ko sao đi học sớm thế. Đáp lại sự quan tâm nồng nhiệt đến thái quá của bọn bạn, tôi tiếp tục nằm thực hiện động tác ban nãy, mắt nhắm nhiềm cố gắng ngủ lấy sức
-Sao ko chờ tôi_Tiếng nói như ma ám của Lăng Tử Thần ở bên cạnh vẳng đến, cái chất lạnh như băng đúng là chẳng thể nào tách rời được với hắn. Trong tình cảnh này thay vì trách mắng tôi ko chờ đi học cùng, hắn nên tế nhị hỏi thăm sức khỏe của tôi mới đúng, chẳng tinh ý chút nào, dù ko thân nhưng cũng thiết, ít nhất nên để ý chút sau này còn lợi dụng lẫn nhau nữa chứ. Nên chê hắn tứ chí phát triển mà óc như quả nho hay khen hắn tâm hồn còn trong trắng đây.
-Ko thấy tôi đang mệt sắp xuống Minh Ti rồi đây à?_Ko cựa quậy, giữ nguyên trạng thái ban đầu dù biết thể nào cổ mình thể nào cũng bị vẹo sang một bên nếu tiếp tục để nó như thế quá lâu, tôi vừa ngáp vừa trả lời, cảm giác há miệng thật to tròn rồi hít một lượng lớn ko khí thật khoái
-Ai bảo bày trò trước làm gì?_Ngồi xuống bên cạnh tôi, Lăng Tử Thần trơ cái mặt dày hơn thịt lợn đổ toàn bộ tội lỗi đáng nhẽ là của hắn và Gia Minh lên con người thấp cổ bé họng như tôi, liên tục áp dụng cái thói ỷ lớn hiếp nhỏ mà ko chịu chừa, sau này nếu có dịp diện kiến pama hắn, nhất định tôi phải đề nghị họ dạy dỗ lại thằng quý tử mới được, nhỏ ko uốn nắn, sau này ra ngoài xã hội, chi chi cũng bị giang hồ sờ da gà ở gáy s
-Gì chứ? Chính cậu và Gia Minh dọa ma tôi còn gì? Báo hại tôi lấy hết sức bình sinh lên mà hét, giờ giọng cũng khản đặc cả rồi nè _Tôi vùng dậy, nghe tiếng rắc lạnh lùng ở cổ mà hối hận, giờ mới thấm thía được cái bệnh trật cổ của Kì Như
-Có trách nên trách người đem hết son phấn ra tự tiện bôi lên mặt bọn tôi ấy
-Phấn?_Chột dạ, tôi nhớ lại bản mặt hí hứng của mình khi nhân lúc hai tên đó ngủ say như chết mà nể tình make-up miễn phí cho, những tưởng bọn họ ko biết, hóa ra chỉ giả vờ, cốt muốn tôi bị gậy ông đập lưng ông_Tôi chỉ bôi có tí xíu thôi, đâu ghê như mặt mấy người lúc đó
-Tự tay mình làm mà còn dám chối đây đẩy, giờ thì đưa di động của cậu đây
-Lại nữa_Quá quen với động tác nhàm chán ngày nào cũng làm của oan gia Lăng, tôi ngán ngẩm đưa con dế yêu dấu của mình cho hắn nhưng đồng thời trả treo, đâu thể cho hắn ỷ thế làm càn được_Trước tiên đưa di động cậu cho tôi đã, công bằng mà nói, nếu cậu có quyền tịt thu di động tôi, tôi cũng có quyền tịt thu lại di động của cậu
-Được thôi_Tự nguyện một cách đáng khả nghi, Lăng Tử Thần đưa di động của hắn cho tôi, chút tiếc nuốt hay phản kháng cũng ko có, điều đáng nói, con dế con của hắn giống y chang con dễ tôi luôn mang theo bên mình, cũng đen, cũng 1 nhãn hiệu, cũng một kiểu giống nhau. Dù trong cái nước Việt Nam cờ đỏ sao vàng này, cái loại dế cùng hãng, cùng kiểu rất nhiều nhưng cơ số mua giống nhau trong phạm vi nhỏ như thế này rất hiếm, việc tôi bất ngờ cũng ko có gì là lạ
-Sao giống của tôi vậy? Đừng nói cậu thích tôi nên cũng mua theo, tự cho đó là cái duyên trời định nhé?_Ko chịu bỏ lỡ cơ hội chọc khoáy Lăng Tử Thần, tôi mỉm cười gian tà, trương cái mặt "ta biết tỏng cả rồi nhé" nhưng vẫn có chút ngạc nhiên cho hắn xem, mắt liên tục chớp chớp ko nghỉ
-Nếu thế thì cậu làm gì được?_Trái với dự đoán của tôi là hắn sẽ đỏ mặt thẹn thùng vì được một mĩ nhân như tôi đoán trúng tim đen thì trái lại, Lăng Tử Thần thản nhiên đáp, mặt tỉnh bơ như chuyện con khỉ biết nói tiếng việt là điều bình thường. Nếu hắn cũng có cái ý như tôi đoán thì tốt nhất tôi nên đào một cái hố núp sẵn, kẻo lỡ có động đất hoặc núi lửa thì còn sống nổi được vài giây viết di chúc gửi con cháu sau này.
-Chỉ hỏi thôi mà, ko ngờ người chỉ biết đến mình, luôn luôn tự cho bản thân là cái lỗ rốn vũ trụ, mặt lúc nào cũng vênh lên kiêu thấy ơn như bạn Lăng Tử Thần đây cũng để ý đến tiểu nữ chốn khuê phòng ko có gì nổi trội ngoài đâu óc cơ trí hơn người như mình cơ đấy, làm mình ngại quá, mặt đỏ bừng bừng lên rồi nè_Đã ném lao thì phải chạy theo lao mà đỡ, đã trót đào mộ chôn mình rồi thì đành phải dang rộng cánh tay kéo thêm người khác xuống cho vui vậy. Theo kinh nghiệm từ trước đến giờ đúc kết được, tôi tiếp tục đon đả, còn đưa tay chỉ vào vùng má luôn hồng lên từ thuở lọt khỏi bụng mẹ của mình chứng minh, miệng cười hết sức tươi đá đểu. Cái bộ dạng lẳng lơ này vốn ko phải là bản tính của tôi đâu nhé, tôi chỉ áp dụng trong một số trường hợp bất khả thi thôi chứ con người như thế nào thì tôi bạn cũng biết rồi đó, xinh đẹp, hiền hậu, ngoan ngoãn, đảm đang, đích thực phụ nữ truyền thống chính hiệu, herher.
-Thế cậu ko nghe Hạ Kì Như nói sao, tôi đang ở tuổi dậy thì, rất mẫn cảm với người khác phái, dù cậu xấu đến nỗi ma chê quỷ hờn hay đẹp hơn tiên nữ, cứ suốt ngày đưa mặt đập thẳng vào mắt tôi thì dù tôi ko muốn cũng phải miễn cưỡng để ý_Vẹo má tôi rõ đau, Lăng Tử Thần rút ngắn khoảng cách, thì thầm to nhỏ. Nếu ko phải quá quen với cái bản tính giết người ko dao của hắn thì tôi cũng đã nghĩ hắn thuộc lại thành thật, bụng dạ thẳng như ruột ngựa, niệm tình ko chấp nhặt rồi. Rõ ràng hắn đang đá đều tôi mà, điên thật, giá như cái lớp này là nhà tôi, thì tôi đã đánh cho hắn bầm dập thâm đen hơn cà tím như hôm qua, cái đồ ko biết tế nhị, dám chê đại mĩ nhân Hàn Tử Di đây xấu xí, quả có mắt ko tròng
-Cái bạn...
-Tử Di, Tử Thần, hai em chuyện trò vui nhỉ?_Đương lúc tôi toan động khẩu tiếp tục mỉa mai với oan gia thì ông thầy chủ nhiệm ko biết từ lúc nào đã vào lớp, nhắc nhở tôi và Lăng Tử Thần khiến toàn thể dân tình đều đưa mắt đổ dồn về xem xét 2 nhân vật chính, tiện mồm thừa nước đục thả câu tám chuyện trên trời dưới đất
Sau khi được thầy tận tình nhắc nhở, cúi mặt nhìn xuống trang vở nháp trắng xóa trên bàn, tôi như con rùa rụt cổ khước từ mọi sự chú ý, lơ đẹp bằng cách đăm chiêu phác họa mấy hình thù ko ra gì, tô tô cho đến khi mực cạn bút mới thôi...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: