WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thừa nhận đi, cậu Yêu Tôi phải không? - Suzu Fukazime


-Trừ ta với ngươi ra, còn lại toàn là mĩ nam thiên hạ sất

-Thật á?_Tôi ngồi bât giậy, cố hỏi lại_Mày ko dụ dỗ ta chứ?

-Tất nhiên rồi, chỉ cần mày kí vào tờ giấy này, đảm bảo sau này ăn sung mặc sướng no mắt ngắm trai đẹp_Kì Như chìa ra trước mặt tôi tờ giấy, giục tôi

-Nếu lỡ ngươi lừa ta thì sao?

-Nếu thế, nhất định ta đi sẽ mặc khố chạy quanh trường cho ngươi xem, được chứ?_Kì Như khẩu khí hùng hồn tuyên bố, xem ra nó ko đùa, thế tôi cũng có chút yên tâm. Tôi mà bị hớ thì nó cũng thảm đời, đôi bên như nhau cả thôi

-Vậy đưa đây ta kí_Tôi ngoài mặt vẫn buồn buồn nhưng trong lòng như mở hội, mừng rơn rớn lấy tờ giấy trên tay Kì Như, toan kí mới nhận ra mình ko có bút_Ta ko có bút

Vừa dứt lời, tôi đã thấy Kì Như chạy như bay sang bàn cuối phòng, giật phắt cây bút của tên con trai tội nghiệp nào đó rồi với vận tốc tên lửa, phóng về chỗ tôi, giục giục như bị chó đuổi

-Rồi! Kí đi mày

-Rồi rồi!

Thấy tôi vừa kí xong, nó liền rút tờ giấy trong tay tôi, thật nhanh cất vào trong cặp, thái độ hấp tấp cực mờ ám, tôi bắt đầu nhăn mặt nghi ngờ:

-Sao ngươi lẹ thế, hay ngươi lừa gì ta phải ko?

-Làm gì có_Nó khua khua tay, miệng ko ngợt cười

-Nói mau, ngươi đang âm mưu gì hả?_Tôi đập bàn khí thế, nhất định phải bắt nó khai cho rõ trước khi tôi bị nó hại cho thê thảm mới được, để sau này còn có thứ mà trả thù

-Chẳng có chuyện gì đâu, chỉ là ngươi vừa chính thức trở thành quản lí club bóng rổ của anh ta mà thôi, như thế, 2 người sẽ có cơ hội ở gần nhau hơn, vun đắp tình cảm. Hehe, ta có tạo điều kiện hết sức cho ngươi rồi nha, cảm ơn ta đi

-Hả??? Club bóng rổ? Anh ngươi?_Như có sét đánh ngang tai, tôi sững người chết trân như Từ Hải. Kì Như đúng là Kì Như, ko thể khác được, một lần nó âm mưu hại tôi thì tất có lần hai lần ba, vậy mà tôi cứ ngu dốt chui vào cái bẫy nó giăng ra. Đời người đúng là ko thể nhìn mặt mà bẳt hình dong, tôi đúng là chỉ được cái tin người,giờ hối hận thì cũng chẳng còn cách nào nữa. Nó đã vọt lẹ rồi, còn tôi trơ trọi. Nhất định phải làm gì đó mới được

Soi mình trong phòng vệ sinh, tôi ngầm thán phục tài hóa trang thiên bẩm có một ko hai của mình. Ko ngờ, chỉ với chiếc kính râm to sụ kiểu gangxto chôm được từ ba, cái bịt miệng ninja một thời "mượn tạm" của thằng em và cái áo chống nắng rừng rậm amazon của mẹ, tôi, từ một cô nàng xinh đẹp kiều diễm nghiêng nước đổ thùng đã nghiễm nhiêm tự tay biến mình thành một kẻ người ko ra người, ma ko ra ma, bộ dạng khả nghi như mấy tên cướp giật đích thực ngoài chợ. Khi dám chắc ko ai có thấu lực đặc biệt nhìn ra thân phận thật sự của mình, tôi yên trí bước ra khỏi phòng vệ sinh, đi thẳng một mạch đến chỗ club bóng rổ, lơ đi những cặp mắt nhòm ngó hiếu kì của người xung quanh, do thám tình hình trước khi trao thân gửi phận.

Nơi này đúng là có sức hút đối với con gái à nha, ko biết vì nằm ở khu vực thuận lợi-chính giữa trung tâm trường hay có dịp khuyến mãi đặc biệt mà ko cần vào sân bóng đã thấy một biển người hỗn độn, tứ phía con gái đổ dồn về chen nhau như hội, người đạp lên người len vào cánh cửa bé tí xíu mà thấy tồi tội, xem ra club này cũng ko phải loại tôm tép hàng chợ. Tôi có chút mừng thầm đứng xê sang một bên nhường đường, ko muốn cơ thể hoàn mĩ của mình trở thành thảm lót giày cho bọn người thiếu văn hóa đó, đôi khia ngứa ngáy lại chép miệng ngao ngán:

-Đúng là khổ ải trần gian, đâu cần phải tuyệt tình với nhau thế chứ, cứ ưỡn ngực lên đi đàng hoàng là được rồi. Đúng là tự mình hại mình, một chút chất dám cũng chẳng có.

20 phút trôi qua trong bình lặng đối với tôi còn trong dữ dội đối với đám con gái nhao nháo nãy giờ vẫn chưa lách hết được vào trong kia. Tức mình vì phải chờ đợi một cách vô bổ trong khi thời gian lại ko hề ngoái nhìn lại, tôi đành liều chen vào dòng người, mặc cho thân xác bị đưa đẩy, cuối cùng ko chịu nổi đành ngậm ngùi làm người vô văn hóa:

-Tránh ra! Phân tươi đây!_Đừng trách tôi bẩn thỉu nhé, chỉ tại ko còn cách nào khác, đành phải chơi bài hèn hạ này, thề với trời đất, nhất định ko có lần sau.

Ngay khi tôi vừa dứt lời chưa đầy 2 giây, đám con gái ko ai hẹn ai tự động ngoan ngoãn tránh ra hai bên, chừa một lối đi cực to cho tôi bước vào. Để tránh bị phát giác rồi bỏ mạng chốn sa trường, tôi vọt lẹ vào trong, như vị anh hùng dẫn theo sau cả đám để tử, phong tỏa cả hai bên khán đài. Mặc cho bọn người đang chơi bóng phía dưới uốn ** đủ tư thế làm mát mặt đám con gái hám trai, tôi lấy túi, moi ra cái ống nhòm rứt ruột lắm mới dám xì tiền mua, soi về phía sân-nơi mấy ngày trước tôi khom lưng chổng mông chùi mòn cả tay, thầm chưởi rủa thằng cha đội trưởng vô đạo vô đức vô nhân tính.

-Ôi! Anh Kiệt đẹp trai quá!! Yêu chết mất!_Một cô nàng ngồi cạnh nói lời sến súa với con bạn, hai mắt từ lúc nào chuyển sang chế đổ hình trái tim đỏ thoi thói làm tôi vô thức đưa ống nhòm hướng về phía cô ta đang nhìn, xem xem hắn có đẹp trai ko

-A!!!! Sao anh Tuấn Vĩnh manly thế ko biết! Tớ chết mất!!_Con nhỏ khác ko kiềm lòng lên tiếng, tôi lại hướng ống nhòm về phía tên Tuấn Vĩnh manly của cô ta, chiêm ngưỡng "nhan sắc"

-Trời! Đỡ tớ với! Anh Gia Minh đang nhìn tớ!_Lại thêm một con chim trúng tên lăn ra ngất xỉu, tôi giật mình đem ống nhòm soi cái tên Gia Minh kia, xác nhận người thân. Trời ạ, cái mặt đần đần của nó phóng đại lên 3, 4 lần nằm chình ình trong ống nhòm của tôi, từng đường nét từ trên xuống dưới đều ko thiếu, vậy là, tôi ko chỉ đội nhà chung với nó, giờ còn đội cả club với nó sao, tôi muốn về nhà, huhu

-Xem kìa, xem kìa! Anh Kì Thiên kìa!! Phong độ quá!_"Kì Thiên?" tai tôi mở căng thu thập thông tin, tay chỉnh góc ống nhòm thẳng hướng Kì Thiên đang lấy tay lau mồ hôi trên trán "Khoan đã, tên này có nét gì đó quen quen", tiềm thức trong tôi đánh động, muốn tới gần để nhìn cho rõ nhưng phải bó tay vì đằng trước tôi, các hàng ghế trung tâm đã ngập kính người.

Đánh liều một phen, tôi rời chỗ, len thân mình trong đám người ôn tạp, bọn họ cứ một chút rú lên, một chút hò hét, điên quá thì chen nhau xô đẩy ko ngớt, khiến tôi thiếu điều muôn chết. Nếu hỏi đâu mới là địa ngục trần gian thì tôi sẽ ko ngần ngại mà hét vào micro xác nhận đó chẳng phải nơi nào khác mà chính là cái nơi khủng bố này. Người văn mình sao lại có những hành động đầy thú tính thế ko biết.

Tích cực đạp mạnh đám người dưới chân, sau một hồi nửa sống thiếu chết áp dụng định luật lăn lê bò trườn do nhà vật lí Hàn Tử Di vừa phát hiện chưa qua khảo nghiệm, cuối cùng tôi cũng có được một vị trí ở hàng ghế đầu tiên nhưng chẳng mấy thoải mái gì, vì chỉ cần cựa nhẹ một cái, tôi có thể bị đá văng ko thương tiếc ra ngoài với vận tốc ánh sáng vì tội làm náo động nơi công cộng. Giờ thì công việc của tôi sẽ suôn sẻ hơn cho mà xem, hehe.

Cười thầm một cái, tôi tiếp tục đưa ống nhòm ngắm zai đẹp. Đã đến lúc nghỉ giải lao, nên các thành viên club bóng rổ đều tạt vào sân ngoài ngồi uống nước, lau mồ hôi. Chỉ đợi có thế, bọn vịt trời bên cạnh tôi ko ngừng hô tên, hò hét những thiên thần phía dưới, khẩu hiệu cứ vậy mà bắn ra như đạn liên thanh.

Đảo mặt một vòng quanh sân, tôi toan ngắm giai tiếp thì bất ngờ, hình bóng to lùn của Kì Như đập vào mắt tôi, nó đang hí hửng cầm tờ giấy gì đó, đến bên cạnh anh trai nó-Hạ Kì Thiên, miệng cười roi rói như trúng vé số mặc dù đó là chuyện ko tưởng. Chiếu tướng tờ giấy tội nghiệp trên tay nó, tôi phát hỏa nhận ra đó chính là tờ giấy "bán thân" nó đưa tôi kí, trong lòng lửa giận phừng phừng bốc cháy....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0020 giây

Snack's 1967