-Lí do?_Hàn lão gia ngã người dựa vào ghế, khoanh tay trước ngực chất vấn.
-Có 3 lí do, thứ nhất, trong mấy tên choai choai ở tuổi Tử Thần, em thấy hiếm có người nào chung tình như thằng bé. Vì con Gia Băng nhà mình mà nó gạt hết cả sung sướng, tình nguyện gia nhập hội vô gia cư Seul, ngày nào cũng ngồi ở băng ghế cuối hành lang chờ đợi bố vợ như anh cho phép được gặp_Nắm chặt bàn tay thành đấm, vểnh ngón trỏ lên cao ra hiệu số một, Hàn phu nhân như thấu hiểu nổi khổ của anh con rể, xuýt xoa thương xót_Mấy ngày nay thấy thằng bé toàn gặm xôi, chắc nó phải sụt những mấy cân rồi. Tội nghiệp!
-Lí do thứ 2_Hàn lão gia thích thú.
-Lí do thứ 2, thằng bé có khả năng chu toàn tốt cho của sống của Gia Băng_Hàn phu nhân bấm tay cái tách, ko ngồi nữa mà đứng hẳn dậy, bà vênh mặt lên trần nhà, dường nhữ cái mũi nhỏ xinh của bà cũng đang dãn dài ra thì phải_Vừa mới gặp cái mặt lạnh như tiền của nó là em đã ngửi thấy mùi đôla ngào ngạt rồi. Linh cảm của em rất nhạy. Hoho
-Lí do cuối?_Nín nhịn để ko phải bật tràng cười lộ liễu, Hàn lão gia khoái trá hỏi tiếp.
-Đó là, thằng bé..._Mắt Hàn phu nhân trở nên mơ mộng kì dị_...rất đẹp trai, rất xứng đáng làm con rể của em.
Nếu những phát ngôn này của Hàn phu nhân mà lộ ra ngoài, chắc chắn, ngày hôm sau, trên hầu khắp các mặt báo Seul sẽ có: "Ba tiêu chí chọn rể của các bà mẹ Hàn quốc thời nay: thứ 1, con rể phải thuộc phái Vô gia cư Seul; thứ 2, mặt nó phải lạnh như tiền và có mùi thơm đôla trên cơ thể; thứ 3, thẩm mĩ viện cũng được, miễn đẹp trai."
Ôi! Đúng là thảm hoạ! Cũng may, bí mật quốc gia vẫn được bảo toàn.
Nhìn vợ hả hê, sung sướng mơ mộng một hồi, Hàn lão gia ranh mãnh cười, hỏi lại.
-Nếu anh tìm một thằng con rể khác, yêu Gia Băng như anh yêu em, có gia thế lẫy lừng như anh và toàn mĩ giống anh nốt, em ko phản đối chứ?
Nghe được lúc, phân tích rõ ràng từng ý của chồng, Hàn phu nhân gật đầu dữ dội, làm mặt ai đó đen xì như ống khói tàu hoả.
-Tại sao?
-Tại một mình em khổ là đủ rồi, em ko muốn Gia Băng giống em_Hàn phu nhân nhất quyết.
-Tại sao?_Giọng Hàn lão gia giờ lạnh bẵng, nụ cười trên môi như hoá thành băng.
-Tình yêu của anh là tình yêu chiếm đoạt và sĩ diện, nếu anh là Tử Thần, chắc chắn sẽ ko thèm ló mặt đến xem em chết hay chưa mà chơi trội hơi, đem lựu đạn giết cả lũ cho hả dạ, còn gia thế, cái này càng chết, vì cái gia thế của anh mà em bị xoi mói nhiều rồi, phải vù đầu làm việc, ko sướng. Về phần đẹp trai, theo quan điểm nếu đứng ở ngoài, dung nhan của anh chưa chắc quật ngã dung nhan Tử Thần_Có lẽ đây là những lời nói thật lòng của Hàn phu nhân thì phải, thế nên nó quá làm mất đi lòng người.
Đấy, ngay khi Hàn phu nhân nói xong, Hàn lão gia đã đứng hẳn dậy, rời khỏi ghế, túm áo khoác rồi lạnh lùng ra ngoài ko thèm nhắn nhủ, để lại bà vợ đang tự kiểm điểm lại bản thân sao ko dùng lối ẩn dụ, hoa mĩ để nói.
Hàn phu nhân túm lấy áo, chạy theo hướng chồng sải bước mà miệng lưỡi phần trần ngọt xớt. Đến nửa đường, bà nhìn thấy Gia Minh bèn lôi cậu chàng đi may áo luôn, coi như bia đỡ đạn nếu chồng có nổi điên sinh sự.
Trời đã chập choạng tối, giờ đây, người ở có máu mặt nhất trong Hàn gia chỉ còn lại 1 người: Hàn Gia Lâm.
***
-Sao, anh muốn tôi giúp chứ?_Hạ mắt nhìn khuôn mặt đang khó hiểu nhìn mình phía đối diện, Gia Lâm nhếch khoé môi cười gian tà, đáy mắt ngây thơ đen sâu thường ngày bỗng dưng rừng rừng niềm kiêu hãnh, tự tin kì lạ của một kẻ săn mồi thực sự.
Đây, có phải là Hàn Gia Lâm chỉ biết ăn và ngủ thường ngày mà Tử Thần bắt gặp hay ko vậy. Khí chất của kẻ thống trị y chang ai đó, như muốn bóp chặt quả tim bất cứ ai.
-Gia Lâm, em ko bị làm sao đấy chứ, hay anh mua kẹo cho em nhé!_Tử Thần nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hỏi han tận tình, nhưng trái tim cậu vẫn cứ thốt lên kinh hãi.
-Đừng xem tôi là trẻ con, tôi có thể giúp anh gặp chị tôi đấy. Chẳng hạn, như lúc này..._Liếc mắt nhìn chiếc điện thoại đang đổ chuông trong bàn tay nhỏ nhắn của mình, Gia Lâm từ từ nhã từng chữ bằng thanh âm trầm thấp đầy ám muội, như thể đang bố thí ơn phước cho 1 kẻ ăn mày.
-Làm thế nào mà...
Chưa kịp nói xong, Tử Thần đã bị Gia Lâm chặn họng bằng một tiếng suỵt khẽ.
-Alo, mami!_Từ tông giọng trầm một phát xoay sang tông cao, bổng của một đứa con nít lên 6, Gia Lâm nở nụ cười thiên thần trưng diện như một phản xạ. Rồi ko biết bên trong đã nói gì, cậu bé khẽ gật đầu_Vâng, con sẽ trông chị cẩn thận.
Xong xuôi, Gia Lâm kết thúc cuộc gọi, cất điện thoại vào túi quần, bản mặt lạnh lẽo, lãnh đạm của một đế vương đột ngột quay lại, nhanh đến mức Tử Thần choáng ngợp.
-Anh yêu chị tôi, đúng chứ?_Gia Lâm đưa giọng bề trên chất vấn.
-Ừ!
-Vậy thì để tôi chứng minh rằng tôi có thể giúp anh gặp chị tôi nhé! Nhưng, anh sẽ phải vận động 1 chút, Lăng Tử Thần!
Bống tối ma mị từ đâu bỗng đổ oà lên người Gia Lâm, tạo nên một màn đêm sâu hoắm bao quanh đứa bé chỉ mới 6 tuổi.
Tử Thần thoáng giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh. Trước giờ cậu đã đoán sai rồi, người có thể thống lĩnh Hàn Gia, ko phải Gia Băng hay Gia Minh, mà là cậu bé đang đứng trước mặt cậu-Một Hàn Gia Phong nhỏ.
Chương 66: Game Over
Mặt trời tắt lịm ánh hào quang chói lọi huy hoàng thuở nào, yên phận nhuốm mình xuống mặt biển xanh lè, để lại cho nhân gian cái bản chất tăm tối, lạnh lẽo vốn dĩ bất tử của nó.
Như thời khắc tối cao đã được điểm, đám dân tình tụ tập trong vòng bán kính 50mét của bệnh viện bắt đầu thét, miệng hùm gan sứa hô lên những biểu ngữ sắt đá với âm lượng có sức công phá lớn đến nỗi làm nhiều cốc thủy tinh tự động nứt gãy nổ vỡ bốc bốc nghe cực vui tai.
Tuy nhiên, đáp lại sự nồng nhiệt đang dâng lên từng ngày như lũ miền Trung ấy, bệnh viện Lăng Tử vẫn im hơi lặng tiếng. Điều này bắt đầu làm dấy lên mối nghi hoặc về sự xuất hiện của Hàn Gia trong lòng con em đại Hàn dân quốc.
Hàn Gia ko ra mặt đính chính mội việc, người bệnh viện Lăng Tử và viện trưởng cũng từ chối trả lời những phỏng vấn liên quan đến họ. Sự thật tại sao thì chỉ có trời và kẻ nắm quyền trong Hàn Gia mới biết.
Sức nóng, ông cần thêm sức nóng.
Khẽ ngẩng đầu nhìn ánh đèn điện sáng mờ mờ nhạt nhạt như bị rút hết sức sống lắp dài trên hành lang, Gia Lâm tí ta tí tởn đi tới trước mặt đám cận vệ đang nghiêm mặt làm tròn bổn phận canh giữ đại tiểu thư, ko để kể cả 1 con chuột tự tiện đặt chân vào của mình, miệng nở nụ cười thiên thần mà ai nhìn thấy cũng chết lặng trong tim phân nửa.
Đứng một khắc mà ko thấy có tên nào nghiêng ngả chao đảo, Gia Lâm tắt ngấm nụ cười gây tử vong bao người ấy. Cậu bước đến gần tên cận vệ trông tướng tá đại ca nhất bọn, nheo mắt nghiêng đầu dò xét, thoáng tái mặt khi đằng sau lớp kính râm đen xì oai vệ kia, những đôi mắt tinh anh có sức nhìn xuyên trời thấu đất hơn bộ lạc nhà chó ko còn mở to cứng trợn như vẻ bề ngoài của thân chủ nữa mà đang khép một cách bình thản, khò khò ngon lành với nhạc nền "Bé ơi ngủ đi" vang lên xối xả trong đầu theo kiểu nhạc sàn nonstop.
Nói ko ngoa, ko hổ thẹn với bà con cô bác chứ Cận vệ Hàn Gia về cái gì cũng vô địch thiên hạ, vang rền giang hồ cả. Hết nhảy núi vượt rào, chạy đua với báo hổ đến vét nồi cơm cháy đến thủng đế hay cầm kì thi hoạ, cận về Hàn Gia luôn rành rỏi mọi thứ và ko bao giờ có chuyện suy thoái tài năng ở đội ngũ này dù thế hệ về sau ko thuộc hàng đi mây lướt gió, trèo cây vượt đồi. Chính vì tài năng ko chọn người, người ko chọn tài năng như vậy nên tài năng tốt có xấu cũng nhiều cứ ùn ùn kéo đến, đặc biệt nổi trội và có sức ảnh hưởng lớn nhất đó là cái tài vừa đứng vừa ngủ nhưng vừa ngủ vừa tỏ ra khí thế ngất trời có thể doạ gan bất cứ kẻ...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: