XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần sa ngã - Tào Đình


- Tôi bị sao thế? - Đạm Ngọc hỏi yếu ớt.

- Làm sao à? Viêm ruột thừa chứ còn sao! Bác sĩ bảo nếu không đưa đến kịp thời thì cô không dễ gì mà ngồi đây hỏi han được nữa đâu.

Hà Duy lúc đó vì quá lo lắng sợ hãi, bị Đạm Ngọc dọa đến mất cả hồn vía nên cứ thế hét to đến điếc tai, không chú ý gì xung quanh.

Cô hộ lý bước vào:

- Xin lỗi, bệnh nhân vừa mổ cần được nghỉ ngơi, yêu cầu anh nói nhỏ một chút.

Nói xong, liền bỏ đi.

Hà Duy bị cô y tá mắng, trong lòng không vui, quai hàm bạnh ra, giống hệt đứa trả lúc hờn dỗi, nhưng dù sao cũng không làm ồn nữa.

Đạm Ngọc nhìn dáng vẻ tủi thân của Hà Duy, hơi lặng người đi, rồi cười dịu dàng:

- Cảm ơn anh, Hà Duy.

- Ừ! - Anh chàng đáp, cố giữ vẻ không mặn mà lắm. - Cám ơn cái gì? Tôi bảo cô đừng có cố giảm béo thì cô không nghe! Cô làm tôi sợ chết đi được! Sao lại có người cố chấp như cô không biết!

- Ha ha...

Đạm Ngọc nhìn điệu bộ của Hà Duy, bỗng nhiên cảm thấy anh chàng thật đáng yêu.

- Cười! Cười cái gì mà cười? Tí nữa thì mất mạng mà cô vẫn còn cười được!

Tiếng nói của Hà Duy vẫn còn âm sắc giận dỗi tuy đã cố nén nhỏ lại. Miệng thì mắng vậy, nhưng tay anh chàng vẫn nhẹ nhàng đắp lại chăn cho Đạm Ngọc.

Cảm ơn anh Magic Q. Mình sẽ post hết phần 8 này tiếp, xem như là đền bù cho mọi người luôn.

- Hà Duy. - Đạm Ngọc gọi khẽ.

- Lại gì nữa đấy?

- Đói quá! - Đạm Ngọc cười khúc khích nói.

- Đáng đời! Ai bảo cô bao nhiêu ngày không chịu nhét gì vào miệng! Cô cứ cứng đầu ương bướng như vậy là vô trách nhiệm với chính bản thân mình đấy, biết không? Sao tôi lại phải quan tâm đến cô cơ chứ? Tôi chả thèm. Chết đói đi cũng được, có thế cô mới được bài học...

Hà Duy làu bàu, nhưng vẫn đứng dậy đi về phía cửa phòng:

- Cô nằm yên đấy, tôi đi mua đồ ăn cho, muốn ăn gì nào?

- Ờ... muốn ăn đùi gà giống anh ăn lần trước ấy!

- Không được! Bác sĩ nói bây giờ cô chỉ được ăn những đồ thật thanh đạm thôi... Vừa mới mổ xong ăn đùi gà làm sao được! tôi đi mua cho cô ít cháo, ngày mai tôi sẽ nấu canh gà cho!

Hà Duy nói rồi quay bước đi ra khỏi phòng.

Một lúc lâu sau, Đạm Ngọc lại nghe thấy tiếng bước chân của anh chàng nện trên hành lang bệnh viện, kèm tiếng càu nhàu:" Ai bảo cô ấy không nghe lời tôi cơ? Làm tôi sợ muốn chết... Thật sự là chết đi được ấy..."

Bên ngoài cửa sổ, lũ chim hót ríu rít, nhảy nhót vui mừng trên những tán cây. Mặt trời mùa xuân cũng rọi những tia nắng ấm áp vào phòng bệnh, xuyên qua bình nước để cạnh giường, hắt lên những mảng vàng lấp lóa trên trần nhà màu trắng.

Nghĩ lại điệu bộ lo lắng sợ hãi của Hà Duy lúc nãy, Đạm Ngọc khẽ cười, một chút cảm động dâng lên trong lòng.

Một lát sau, Hà Duy bưng tô cháo đậu xanh bước vào, cẩn thận đỡ nàng dậy, dùng thìa múc từng chút một, thổi phù phù cho nguội bớt rồi bón phân cho nàng ăn.

Cứ thế, cả bát cháo nóng thơm phức thoắt cái hết sạch và tâm trí Đạm Ngọc giờ cũng giống bát cháo ấy, ấm áp, mềm mại, thậm chí còn tỏa hương thơm nhẹ ngọt ngào.

- Cảm ơn anh! - Đạm Ngọc nói đầy cảm kích.

- Ha ha, có gì đâu!

Hà Duy ngượng nghịu gãi đầu, cười ngốc nghếch.

Anh chàng ở lại đến tối mới về nhà ngủ.

Một mình ở nơi xa lạ, lại bị bệnh nặng đến thế, lần đầu tiên Đạm Ngọc cảm nhận được cái lạnh lẽo của Thượng Hải phồn hoa.

Ngày thứ hai, sáng sớm tinh mơ, Đạm Ngọc đã thức dậy, ngồi đăm đăm nhìn ra cửa phòng dường như đang đợi chờ ai đó. Mỗi lần nghe tiếng gõ cửa và thấy cô y tá bước vào, Đạm Ngọc lại cố nén tiếng thở dài thất vọng.

Đến tận gần trưa, lại có người gõ cửa, lần này kèm cả tiếng nói: "Là tôi đây!" Giọng Hà Duy!

- Anh vào đi!

Đạm Ngọc đáp, một niềm vui khó tả bỗng bung ra dào dạt không kìm được.

Hà Duy đến thăm nàng rồi, tay bưng một cặp lồng canh gà.

Đạm Ngọc lúc đó tâm trạng vui vẻ, đôi má đỏ bừng, ngắm khuôn mặt đầy mồ hôi của Hà Duy mà cười ngọt ngào.

Nắp cặp lồng mở ra, mùi thơm của canh gà lan tỏa khắp phòng, kích thích dữ dội cái dạ dày rỗng không của Đạm Ngọc.

- Ôi! Thơm thế!

Đạm Ngọc không kìm được kêu lên ngạc nhiên.

- Hê hê, thơm không? Tất nhiên là thơm rồi, công lao từ sáng sớm đấy! Sáu giờ tôi đã dậy nấu rồi!

- Cảm ơn cái gì?

Hà Duy thấy ánh mắt hàm ơn của Đạm Ngọc thì hơi ngượng ngùng. Còn Đạm Ngọc, vừa mới bước ra khỏi cơn bệnh, khuôn mặt hồng lên như trái đào, xinh đẹp khôn tả, sóng mắt mênh mông như khói, lộ ra vẻ mê hồn, mơ mơ thực thực.

Hà Duy mặt bỗng đỏ bừng, bối rối đưa mắt nhìn đi chỗ khác:

- Cô sớm khỏe là tốt lắm rồi. Không có thì tôi chẳng biết ăn nói sao với Tào Lợi Hồng nữa!

Vào thời khắc tình cảm dào dạt ấm áp như thế này mà nhắc đến cái tên đó quả là một hành động sai lầm. Đạm Ngọc và Hà Duy không hẹn mà cùng đăm chiêu nghĩ ngợi đâu đó. Không khí trầm xuống và trở nên gượng gạo.

- Canh... nguội rồi kìa!

Đạm Ngọc cuối cùng không nhịn được đành mở miệng pha tan không khí im lặng khó chịu.

- Ồ! Đúng rồi! Nào, để tôi đỡ cô ngồi dậy.

Hà Duy nghe Đạm Ngọc nói mới bừng tỉnh, bước vội tới bên nàng.

- Tôi không ốm yếu đến độ đó đâu! Tôi tự ngồi được... A...

Đạm Ngọc nói. Để chứng minh mình đã hoàn toàn khỏe mạnh, nàng vội chống tay định ngồi dậy, vừa đúng lúc Hà Duy cũng đang cúi xuống toan đỡ nàng lên, hai cái đầu va nhau đánh bốp, đôi môi của Hà Duy lướt qua má Đạm Ngọc. Hà Duy luống cuống, vội vàng bỏ nàng ra đứng phắt dậy.

Phút chốc, khuôn mặt cả hai người đều đỏ bừng lên, đôi mắt không ngừng chớp chớp một cách không tự nhiên, chạy trốn ánh mắt người kia. Không khí càng trở nên lúng túng, đến những hơi thở không thành tiếng cũng xen lẫn một sự ấm áp không tên.

Một người là đại diện trước pháp luật của nhà tỉ phú, một người đến tham gia phỏng vấn tìm bạn đời cũng của nhà tỉ phú...

- Ờ... cái này... cô tự ăn đi... Tôi vẫn còn chút việc phải đi ngay... ờ... bái bai!

Nói xong, Hà Duy làm bộ vội vã sải từng bước dài ra khỏi phòng, vấp ngay phải chân giường bệnh, tí nữa thì ngã sấp mặt.

Đạm Ngọc nhìn theo bóng dáng tả tơi, thảm hại của Hà Duy đi như chạy ra khỏi phòng, mới thở phào nhẹ nhỏm. Tuy nhiên, màu hồng trên mặt nàng thì mãi rất lâu, rất lâu sau mới nhạt đi.

Mấy ngày sau, Hà Duy vẫn không ngừng nghĩ về thời khắc kỳ diệu ấy. Thiên thần Nhậm Đạm Ngọc ngoan ngoãn đến vậy, nuốt từng thìa từng thìa nhỏ. Từng cái liếc mắt của nàng đều được ghi lại rõ ràng trong bộ nhớ, anh chàng thường suốt đêm không tài nào chợp mắt chỉ vì nhớ đến đôi mắt như hai ngôi sao xinh đẹp lóng lánh ấy của nàng.

Mỗi khi đôi mắt trong veo ấy lướt qua phía mình, Hà Duy đều cảm thấy như được tắm trong cả một vườn hoa đầy hương, thơm mát, ngọt ngào. Điều làm tâm trí anh chàng bay bổng nhất là giây phút vô tình đặt môi lên khuôn mặt mịn màng của Đạm Ngọc, sự tiếp xúc mềm mại ấy làm anh chàng cho đến tận giờ phút này vẫn còn say sưa ngây ngất.

Năm đó Hà Duy 29 tuổi, năm đó Hà Duy đã để đôi má biến thành màu hồng đào như một chú học sinh phổ thông lần đầu được biết đến tình yêu.



Chương 9:



Mùa xuân đã đến rồi.

Tụ tập đoàn viên vào ngày Tết trong suốt hai mươi chín năm đã trở thành một thói quen thâm căn cố đế.

Cứ đến mùa xuân là bắt đầu nhớ nhà, nhớ người thân như một thứ phản xạ có điều kiện....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây