XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương

Phi Vũ đút bàn tay bị mất bốn ngón của mình vào trong túi áo, gật đầu nghe lệnh của Một Mắt, tay còn lại chắp ra sau lưng, hết sức gồng chặt rồi lại thả ra, hệt như đang cố sức khắc chế cảm xúc nào đó.
“Dạ, đại ca!”
“Lão Đầu, hàng trắng bên tụi mày thế nào rồi?”
“Đại ca, đã có đầy đủ không thiếu một lô hàng nào!”
Một tên trong số đàn em của Một Mắt, tóc bờm ngựa màu đỏ chói, đeo khuyên một bên mũi, cánh tay trái còn để lộ hình xăm hình chim ưng, nhếch môi đắc thắng”:
“Đại ca thật sáng suốt, lợi dụng miếng đất nhỏ nhoi này để làm thành một lò sản xuất hàng trắng, nơi thông giáp với những du khách nước ngoài, sẽ càng tiện lợi cho chúng ta hơn! Có trách phải trách tên giám đốc ngu ngốc kia đã tự dâng món mồi ngon vào tay đại ca!”
Xung quanh chiếc bàn tròn lại rộ lên những tiếng cười nắc nẻ, bọn đàn em thi nhau xu nịnh, ùa theo đồng tình với cách làm của Một Mắt. Chuyện này đối với bọn chúng thật sự là một chuyện tốt, chỉ cần những lô hàng bán chạy thành công, thì sẽ mở thêm được thế lực của Một Mắt. Đến lúc đó, dù có là mười khách sạn Red cũng không thành vấn đề!!!
Đúng lúc không khí xung quanh đang dần trở nên cao trào, thì cánh cửa phòng đột ngột mở ra. Tên Thái – đàn em dưới quyền của Phi Vũ liền bước tới gần nơi Một Mắt ngồi, trịnh trọng nói:
“Đại ca, bên ngoài có thằng tên Vũ Quốc Thịnh muốn gặp mặt đại ca!”
Bên ngoài cửa sổ, gió hiu hắt, ánh nắng chói chang làm sáng bừng cả căn phòng. Trong vài giây sau đó, đáy mắt tên trùm khét tiếng lóe lên một tia sáng khó hiểu, ban đầu là có chút bất ngờ, nhưng ngay sau đó liền ẩn chứa một sự nham hiểm đến khó lường.
Quốc Thịnh? Người con trai một thời khiến đứa con gái hoang Cẩm Tú của ông yêu đến cuồng dại. Sau hai năm không gặp lại có thể liều lĩnh đến mức tự động nộp mạng vào hang cọp???
**********
Trong một góc khuất của hành lang bệnh viện, Cẩm Tú mồ hôi đầy trán, một tay cầm chắc điện thoại, mắt trợn trừng như đang cố gắng tiếp thu những gì tin tức mình vừa nghe được, cầu mong mọi thứ chỉ là nhầm lẫn.
Sự sợ hãi bao trùm lấy toàn thân, từng giây từng phút trôi qua căng như dây đàn, cô không bỏ sót lấy một chữ từng lời nói của Quốc Hùng, tim dường như chịu phải áp lực quá lớn, khiến cả người run rẩy co thắt lại, sắc mặt càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.
Chuyện đó, cố tình để những tên cai nghiện trốn trại, sao cảnh sát có thể tìm được người nhanh như thế được???
“Cẩm Tú, là cô đã hại tôi. Bây giờ cảnh sát đang đến trại điều tra, cô phải mau chóng giải quyết vụ này đi. Nếu không cả tôi và cô đều không xong đâu!!!”
Mu bàn tay đổ đầy mồ hôi đến mức điện thoại sắp tuột khỏi tay, Cẩm Tú cố gắng hít thở thật sâu đủ năm lần, sau đó mới liếc mắt nhìn về phía giường bệnh bên trong, nơi một cô gái trẻ đang nằm thiêm thiếp với những dây nhựa chằng chịt xung quanh, mắt cô vô thức lộ ra tia nguy hiểm, môi vì thế mà nhếch lên, cô cười lạnh, giọng vẩn đục vang trong không trung:
“Quốc Hùng, anh là một người cha tốt!!! Tôi nghĩ anh cũng hiểu được tình trạng con gái anh bây giờ, đúng không?”
Đầu dây bên kia vang lên âm thanh rùng rợn, có tiếng va đập, tiếng người hô hoán, và tiếng còi xe vang lên inh ỏi, đủ mọi thứ tạp âm, dường như tên Quốc Hùng đó đang ở ngoài đường, một nơi nào đó. Đợi một lúc sau cũng không có tiếng trả lời. Cô liền cắn răng nói tiếp:
“Thu Dung đang bệnh nặng, ngay cả thở cũng khó khăn. Nếu anh muốn tôi cứu chữa cho con gái của anh thì hãy làm theo lời tôi!!!”
“Trương Cẩm Tú, cô thật đê tiện!!!”
Tiếng Quốc Hùng gay gắt, dường như đang mất bình tĩnh, giọng thốt ra trở nên lạnh như băng:
“Tôi thật hối hận vì đã để cô lợi dụng, nếu như ban đầu tôi không ngu muội tin tưởng cô thì sẽ không có ngày hôm nay. Con gái tôi cũng không trở thành đứa mồ côi cha!!!”
“Đừng kích động như thế, bây giờ anh đã ra nông nỗi này rồi, không còn khả năng ở bên cạnh con gái nữa đâu. Đừng quên, Thu Dung đang ở trong tay tôi, nó có hề hấn gì thì cũng là do quyết định ở anh đấy, Quốc Hùng!”
“Không còn cách nào khác đâu, nên biết Thu Dung cần phẫu thuật gấp để giữ được tính mạng, hiện giờ chỉ có tôi mới giúp được anh thôi. Chỉ cần thừa nhận tất cả âm mưu đều là của mình, thì con gái anh sẽ được sống!”
“Chỉ cần, anh tự giác nói với cảnh sát, tất cả mọi chuyện, đều là một mình anh làm, không có ai khác!!!”
Làn gió lồng lộng, đôi mắt Cẩm Tú sáng ngời, dè chừng lặp lại những lời nói của mình trong điện thoại, tay nắm chặt đến nỗi các khớp tay trắng bệch, vài giây sau liền cúp máy, quay mặt hướng về chiếc giường trắng toát bên trong căn phòng.
Cô cứ đứng yên như thế, mắt đăm đăm nhìn Thu Dung thiêm thiếp trên giường bệnh.
Mười mấy phút trôi qua, như đã suy tính thật kĩ càng, cô mới từ từ bước vào trong, tựa như mọi thứ đã đổi khác, cô mím chặt môi, giọng khẽ khàng như gió:
“Tôi đã chịu thua thiệt quá nhiều, không thể để bản thân chịu cay đắng thêm lần nào nữa. Quốc Hùng, anh đành phải làm vật hy sinh cho tôi thôi! Tôi hứa, sẽ lo cho con anh thật chu đáo!!!”
Dứt lời, Cẩm Tú khoác vội áo khoác, rồi bước thật nhanh khỏi phòng bệnh, mọi thứ xung quanh ngay lập tức chìm trong không khí vắng lặng, u uất, không một tiếng động.
**********
Ba ngày sau…
Phương Nhã ngẩn người nhìn vào màn hình điện thoại, nỗi lo lắng bất an đột nhiên dâng tràn trong lòng, khiến cô không tài nào ngồi yên được một chỗ. Đã hơn một tuần trôi qua, kể từ khi cô bị Kevin bắt ở trong ngôi nhà này, đến giờ cô vẫn chưa gặp được Quốc Thịnh, cũng không thể liên lạc được với anh. Cảm giác này khiến cô rất khó chịu.
Từ khi cô chấp nhận tình yêu của mình và Kevin, cô đã quyết định chuyện gì cũng sẽ bàn bạc với anh, không giấu giếm anh bất cứ chuyện gì. Nhưng về mối quan hệ giữa cô và Quốc Thịnh, nhất định phải làm rõ. Suốt mấy ngày nay, cô thật sự rất muốn gặp Quốc Thịnh để nói cho rõ ràng, rằng quá khứ của họ đã qua rồi, tất cả rồi chỉ còn lại những hạt cát bụi mỏng manh tan vào hư không!
Không phải cô phản bội quá khứ của chính mình, phản bội tình yêu say đắm bao nhiêu năm qua… mà là hiện tại, mọi thứ đã đổi khác.
Cô không hề quên đi tình yêu của hai người, càng không thể quên nỗi đau ngày xưa lớn đến chừng nào. Chỉ là trong thời gian ngần ấy năm, con tim ngỡ như đã chai sạn lại có thể nảy mầm thành một tình yêu mới, thật lòng!
Những năm qua, hạnh phúc luôn tuột khỏi tầm tay cô. Nếu như bây giờ bỏ lỡ đi tình yêu hiện tại chỉ bởi vì quá khứ ám ảnh, chẳng phải cô sẽ càng đáng trách hơn sao?
Chính vì vậy, cô mới quyết định gặp Quốc Thịnh, chỉ để nói với anh rằng: cô đã sẵn sàng từ bỏ quá khứ!!!
Có thể anh sẽ đau lòng, sẽ buồn bã, sẽ hận cô, nhưng như thế sẽ tốt hơn là cả hai cứ mãi vướng vào mối quan hệ luẩn quẩn, không tìm được lối thoát.
Đối với cô, không còn để quá khứ ám ảnh, chính là lối thoát!
“Thảo Nhi, chị ra ngoài một tí!”
Cô ngồi xuống đất xỏ giày vào chân, vọng vào trong nói với Thảo Nhi. Không đợi cô bé kịp phản ứng, cô nhanh chóng chạy như bay ra khỏi nhà, vội đến mức quên luôn đem theo điện thoại.
“Chị Jessica!!!!!”
Thảo Nhi ngay tức thì ló đầu ra khỏi nhà bếp, thì đã không còn thấy bóng dáng Phương Nhã đâu. Ngẩn người vài giây, cuối cùng cô bé mới thốt lên kinh hoàng:
“Trời ơi, chị Jessica ra khỏi nhà rồi. Huhu, lần này chết chắc rồi, giám đốc giết mình mất thôi!!!” – Thảo Nhi ngay lập tức phóng như bay ra cửa, í ới gọi: “Chị Jessica!!!!!”
“Jessica, mau bắt máy ngay! Jessica, mau bắt máy ngay!”
Tiếng nói lạnh băng của Kevin bất chợt vang dội khắp nhà, khiến Thảo Nhi cũng phải giật bắn mình vì sợ hãi. Vài giây định thần lại, cô mới nhận ra tiếng nói của anh phát ra từ chiếc điện thoại của Phương Nhã nằm trên sàn, bèn chần chừ với tay cầm lên rồi bắt máy, giọng rụt rè:...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0010 giây