Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương

Tái ngộ trong hoàn cảnh bất ngờ, bản năng thôi thúc trong người lại khiến cô chọn cách né tránh. Cô không hiểu vì sao, cũng không muốn hiểu tình cảm của bản thân dành cho anh là như thế nào! Từ khi quyết định trở về Việt Nam, rời khỏi người con trai đó, cô đã nghĩ rằng cả cuộc đời cô nợ anh một chữ ân tình, tuyệt đối chỉ là một phút say nắng trong hai năm qua, tình yêu đó có lẽ chỉ thoáng qua nhất thời... nhưng sao cái cảm giác đau đớn này, thật không bình thường chút nào!
Cổ họng nghẹn lại, những kỷ niệm vui vẻ bên Hàn Quốc đột nhiên quay cuồng trong đầu, ào ạt chảy ra như dòng suối không cách nào ngăn lại được. Hai tay cô run rẩy, vô thức nắm chặt lấy vạt áo Nhã Trúc, lạnh ngắt. Dường như rất lâu sau đó, Nhã Trúc mới khe khẽ kêu lên:
“Jessica!”
Vẫn im lặng!
“Jessica!” – Nhã Trúc như ngồi trên đống lửa, không nhịn được bèn hét lên.
Tiếng gọi của cô thư ký xinh đẹp khiến Phương Nhã giật mình vô thức ngẩng đầu lên nhìn Nhã Trúc, trên trán lúc này đã lấm tấm mồ hôi. Mắt cô liếc về phía xa, phải xác định rõ không có bóng dáng của người con trai đó mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhã Trúc ngây người nhìn thái độ kỳ lạ của Phương Nhã hồi lâu, lòng ngổn ngang bao cảm xúc kỳ lạ. Cho dù không tiếp xúc thường xuyên với Jessica, nhưng lại chưa bao giờ nhìn thấy sự lo lắng căng thẳng của cô như vậy. Trong mắt Nhã Trúc, Phương Nhã luôn luôn tỏ ra rất vui vẻ và đáng yêu khi nhìn Kevin, tuyệt đối không giống với con người lúc này. Né tránh Kevin như tránh tà, rất kỳ lạ!
Trông thấy ánh mắt khó hiểu của Nhã Trúc càng lúc càng sâu, Phương Nhã mới từ từ đứng dậy, thở hắt:
“Nhã Trúc, cám ơn cô chuyện ban nãy. Phải rồi, tại sao cô và Kevin lại ở đây?”
Săm soi Jessica từ đầu đến chan, sau đó Nhã Trúc mới điềm tĩnh trả lời:
“Tại cô cả đấy!” – Nói chưa hết câu, cô nàng đẩy gọng kính lên cao rồi thở dài – “Tôi làm gì dám gặng hỏi chứ, chỉ thấy giám đốc luôn dặn rằng có thể sẽ gặp cô ở đây. Tiện thể chúng tôi đi gặp khách hàng ở gần đây, nên giám đốc quyết định đi bộ một quãng, và để xe ở đằng kia kìa!”
Nói rồi Nhã Trúc hất cằm về phía bãi xe sau lưng Phương Nhã, cách họ cả một quãng đường. Cô ngoái đầu lại nhìn, vài giây sau liền sững sờ ngạc nhiên. Phải mất vài phút sau, cô mới nhận ra con đường này chính là nơi cô gặp tai nạn hai năm về trước.
Không sai, nơi này cũng chính là nơi lần đầu tiên anh và cô gặp nhau!
Đôi mắt cô ươn ướt, lòng se thắt lại. Một giám đốc kiêu ngạo, luôn hành xử một cách thận trọng như anh lại có thể ngây thơ tin rằng sẽ gặp lại cô tại nơi này sao? Khi xưa, cô đi đến con đường này trong tình trạng vô thức, hoàn toàn không biết bản thân mình đi đâu, nếu không như vậy làm sao cô có thể bị tai nạn, và gặp được anh?
Tất cả, chỉ là sự trùng hợp!
Nếu như không có cuộc hội ngộ ngày hôm nay, cô nhất định sẽ cười vào mặt anh, cho rằng anh ngây thơ ngu ngốc tin vào thứ gọi là “tình cờ” hệt như trong phim đó!!!
Nhưng chẳng phải bây giờ, cô gặp lại anh rồi hay sao? Thật mỉa mai! Hai năm trước, hai năm sau, hai người lại gặp nhau trong cùng một địa điểm. Chỉ khác ở chỗ, anh thật sự không hay biết gì về cuộc tái ngộ này! Hoàn toàn không biết!
Khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt, Phương Nhã xoay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Nhã Trúc:
“Cô còn ở đây sao? Không về công ty à?”
Câu đuổi khéo của cô như nhắc nhở khiến Nhã Trúc sực tỉnh, chân vừa định nhấc lên khỏi mặt đất thì đã vội khựng lại, nhíu mày nhìn cô đầy nghi ngờ:
“Này Jessica, cô cố tính đuổi tôi đi có phải không? Cô có biết vì tìm cô nên tôi mới bị giám đốc điều về đây không? Vì cô mà anh ấy gạt bỏ ngoài tai những lời nói của ba mình mà sang đây đấy! Tôi thật sự không hiểu, tại sao cô lại chơi trò mất tích với anh ấy vậy chứ?”
Chơi trò mất tích!!!
Cô cười buồn, thật sự cô muốn chơi trò mất tích này sao? Chẳng qua cô chỉ muốn mãi mãi không xuất hiện trong thế giới của anh mà thôi. Vì cô không phải là Jessica, cô là Mai Phương Nhã! Người con gái bên Hàn Quốc chỉ có thể là cô gái anh yêu, hoàn toàn không phải là chính con người thật của cô!
Nếu như anh biết cô là loại người chỉ có thù hận, chỉ biết dùng thủ đoạn để thỏa mãn lòng thù hận ích kỷ của mình, ngay cả trinh tiết cũng sẵn sàng đánh đổi. Liệu anh vẫn sẽ vì cô mà gây chiến tranh lạnh với cha của mình chứ?
Đối diện với lựa chọn nói thật tất cả cho anh biết để anh đau khổ suốt đời, hay giả vờ đóng vai một người phụ bạc, ruồng bỏ anh nhưng sẽ giúp nỗi đau của anh nhanh chóng phai nhạt. Vậy thì cô thà cả cuộc đời cũng không muốn anh biết sự thật này!!!
Vì vậy, chỉ có thể chọn cách trốn tránh! Thế nhưng, anh vẫn không bỏ cuộc, kiên trì đuổi theo cô tới tận Việt Nam sao?
Nhìn thấy đôi mắt buồn vô thức cụp xuống, hàng mi dài cong vút che mất đi luồng ánh sáng long lanh trên gương mặt Phương Nhã, Nhã Trúc chợt nhận ra, có thể cô có điều khó nói:
“Thôi vậy, tôi không biết đã có chuyện gì xảy ra. Nhưng... cô cũng biết tính giám đốc rồi, anh ấy rất cố chấp, không tìm được cô thì sẽ không quay về Mỹ đâu! Tình hình giữa hai cha con họ đã căng thẳng lắm rồi. Tôi nghĩ, cô nên nói một lời với anh ấy thì tốt hơn!”
Tim cô đập nhanh hơn, không hiểu là do lời nói của Nhã Trúc hay là tiếng còi xe ồn ào ngoài đường phố. Môi bất giác mím chặt, một hồi sau mới lên tiếng:
“Được! Nếu anh ấy muốn gặp, tôi sẽ cho anh ấy toại nguyện!”
Đôi tay thoáng cử động, chợt cô nhận ra sự trống trải đến kỳ lạ trên tay mình, ngơ ngác vài giây rồi đột nhiên kêu lên:
“Chết rồi, điện thoại!”
Cô cúi đầu xuống đất, loay hoay tìm kiếm điện thoại của mình nằm đâu đó trên bãi cỏ, Nhã Trúc cũng tìm phụ cô, liếc mắt nhìn về phía gốc cây bên cạnh, tiến đến gần rồi đột nhiên reo lên:
“Jessica, điện thoại ở đây!”
“Phương Nhã, có phải cô không? Alo! Alo! Phương Nhã, là cô phải không? Trả lời đi!!!!”
Nhã Trúc vừa cầm điện thoại lên, thì đã nghe giọng nói gay gắt từ trong điện thoại phát ra. Âm thanh loa tốt đến mức cô cách xa cả vài ba bước cũng có thể nghe rõ mồn một. Giọng nói đó, dù có làm ma cô cũng nhận ra được... là Cẩm Tú!
Kinh ngạc ngoái đầu lại, cô phát hiện ra Nhã Trúc trợn to mắt nhìn cô, rồi lại nhìn điện thoại cầm trên tay, tỏ vẻ ngạc nhiên tột độ. Lúc này cô mặc kệ, không còn tâm trí mà nhìn cô thư ký kia thêm giây phút nào nữa, bèn hốt hoảng chộp lấy chiếc điện thoại rồi nhìn vào màn hình.
Cuộc gọi kéo dài được mười phút. Và số di động hiển thị trên màn hình... là số của Quốc Thịnh!
Không phải chứ? Cô nhớ mình vẫn chưa gọi cho anh, tại sao lại có chuyện này, còn để Cẩm Tú bắt máy nữa!
“Phương Nhã!!! Mau trả lời đi, cô dám thay đổi gương mặt, còn đổi cả tên. Rốt cuộc cô muốn gì, bỏ đi mất biệt hai năm trời rồi bây giờ lại trở về. Cô muốn dụ dỗ anh ấy bằng khuôn mặt đẹp đẽ đó sao??? Mau trả lời đi, trả lời đi. Alo!!!”
Giọng nói cay nghiệt lại phát ra từ chiếc điện thoại khiến cô như chết sững. Bàn tay đầy mồ hôi, cô đừng ì ra đó mãi mà không thể suy nghĩ được gì nữa.
Bàn tay cứng đơ một hồi, rồi lập tức dập máy!
**********
Trong khi đó, tại ngôi nhà của Quốc Thịnh...
Cẩm Tú nghiến răng trèo trẹo, sắc mặt đã trở nên tím bầm vì giận dữ. Cô ta dám cúp máy? Đã có gan gọi điện cho Quốc Thịnh? Có gan xuất hiện trước mặt cô và anh với một gương mặt khác, hơn thế nữa còn giữ yên cuộc gọi trong mười phút mà không nói lời nào. Đối với Cẩm Tú mà nói, hành động này chẳng khác gì đang khiêu khích, như nói rằng cô không xứng đáng lọt tầm mắt của cô ta?...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0014 giây