“Tỉnh dậy rồi thì ăn táo nhé, sau đó bình tĩnh lại, đừng hành động dại dột như hôm qua, có chuyện gì phải báo với anh. Số anh đã lưu trong điện thoại em rồi!”
Cô nhìn những dòng chữ của anh qua đôi mắt ướt nhòe, cơn đau âm ỉ trong lòng như được tiêm một liều thuốc giảm đau, khiến cô vơi bớt phần nào đau đớn. Anh còn nhớ đến sở thích của cô, biết rằng cô thích nhất là ăn táo mỗi buổi sáng. Hai năm rồi, từ khi những đau thương lần lượt đến, cô đã không còn nhớ đến thói quen này nữa...
Vậy mà, anh vẫn luôn nhớ!
Hóa ra, từ trước đến giờ chưa bao giờ anh quên cô, dù là những thói quen nhỏ nhặt nhất!
Dù cho cô đã không còn là con gái, anh vẫn có thể chấp nhận!
Mi mắt rưng rưng, lòng cô dấy lên một cảm xúc kỳ lạ, hệt như tình cảm bao lâu nay ùa về, ấm áp, hạnh phúc...
Gia đình cô đã ly tán, vừa mất ba, vừa mất ngôi nhà... có lẽ cô chỉ có một mình Quốc Thịnh là người thân duy nhất. Anh chính là ngọn lửa sưởi ấm trái tim đang dần kiệt sức của cô. Thế nhưng, khi chưa tìm hiểu rõ cái chết của ba mình, cô sẽ không còn lòng dạ nào mà nghĩ đến chuyện này.
Sống mũi lại cay cay, cô không ngăn được những giọt nước mắt, tầm nhìn trước mắt mờ dần, vô thức bật cười chua chát. Ba và mẹ cô, suy cho cùng cũng chỉ là một nạn nhân của xã hội bấy giờ, sao ông trời có thể đối xử với họ như vậy, đối xử với cô như vậy???
Nhẫn tâm, khiến gia đình cô tan nát!!!
Bất chợt, ngọn lửa căm phẫn nhen nhóm, cồn cào trong lòng làm cô nghẹt thở. Sự thật quá đỗi kinh hoàng, khiến cô không dám đối diện với nó, bờ môi tái mét nhìn ra phía cửa, mãi không thể trấn tĩnh lại được.
Nếu như có thể đánh đổi hận thù, đánh đuổi tuổi thanh xuân để được trở về như ngày xưa, ba người đoàn tụ trong một mái nhà, dù không khá giả nhưng có thể sống qua ngày. Được như vậy, còn mong gì hơn!!!
Nhưng, dù có đánh đổi bất cứ thứ gì, thời gian cũng không thể quay lại!
Thẫn thờ đánh răng rửa mặt, sau đó bước ra khỏi cửa như người vô hồn, cho đến khi bước vào thang máy, cô vẫn không định vị được điểm đến của mình là ở đâu. Chỉ có thể cảm nhận được nỗi cô đơn trống rỗng đến hiu quạnh dần dần xâm chiếm.
Bước chân vừa đi ngang qua quầy lễ tân, hồn cô đang treo ngược cành cây đã bị tiếng của một anh chàng nhân viên gọi giật lại.
“Cô Jessica!”
Cái tên được anh chàng lặp lại đến lần thứ ba, cô mới sực tỉnh nhìn quanh, và để ý rằng anh chàng tuấn tú đeo mắt kính thư sinh mặc đồng phục nhân viên đó đang chăm chú nhìn cô. Chợt nhận ra anh ta đang gọi mình, cô mới chậm chạp xoay người lại, đầu ngổn ngang nhiều thắc mắc.
“Có phải cô đợi bạn trai cô không? Anh ấy dặn là cô cứ đợi ở đây, khoảng 11h anh ấy sẽ đến!”
“Bạn trai?” – Cô ngây người hỏi lại, lòng đã lờ mờ đoán ra.
“Tối hôm qua khi anh ấy cõng cô về phòng thì ở lại một lát, sau đó mới xuống đây căn dặn tôi là phải trông chừng cô, cô mà đòi ra ngoài phải báo cho anh ấy ngay” – Dừng một lát, anh chàng mới thân thiện nói tiếp – “Anh ấy còn để lại số điện thoại cho tôi để liên lạc, cả đêm qua tôi thấy anh ấy ngủ trong xe bên ngoài, không về nhà nữa kìa, có vẻ anh ấy lo cho lắm đấy!”
“Cái gì?”
Phương Nhã trợn mắt kinh ngạc, đôi mắt vô hồn ban nãy như được tiếp thêm sức sống, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên.
“Anh ấy có nhà không về, ngủ trong xe cả đêm sao?” – Cô nín bặt, mất một lúc lâu sau mới run giọng hỏi lại: - “Anh ấy không về nhà, cũng không vào khách sạn ngủ mà ngủ trong xe sao?”
Như hiểu được nỗi kinh ngạc của cô, anh chàng nhân viên liền nhe răng ra cười, cất giọng hồ hởi:
“À, hôm qua tôi cũng hỏi anh ấy như vậy. Nhưng anh ấy chỉ lạnh lùng nói rằng không có đem tiền để thuê khách sạn.”
Mắt cô đã mở ro nay càng to hơn, anh không đem theo tiền, một người giàu có như anh có thể quên đem theo tiền, hời hợt như vậy sao?
Ngẫm nghĩ một hồi lâu, đột nhiên cô lôi điện thoại từ trong túi ra, dò tìm tên của anh. Quả thật, anh đã lưu tên mình vào trong điện thoại cô. Anh chu đáo tỉ mỉ như vậy, sợ rằng cô sẽ bỏ đi, sợ cô làm điều dại dột nên mới lo lắng như thế sao?
Đến nỗi, ngay cả tiền cũng quên mang theo?
Thẫn thờ bước ra ngoài, cô bấm số điện thoại của anh, nhưng lại không dám gọi. Cứ mang tâm trạng rối ren như thế, cô vừa nhìn vào màn hình vừa đi, đến một quãng liền đâm sầm vào một người đi đường, chợt sây sẩm mặt mày, khi nhận thức được thì chiếc điện thoại đã tuột khỏi tay rớt xuống đất, vang lên âm thanh lạch cạch nhức nhối.
Tiếp sau đó là tiếng ríu rít xin lỗi của một người phụ nữ:
“Xin lỗi, xin lỗi! Cô không sao chứ?”
Bị va mạnh, đầu óc trở nên choáng váng, một lúc sau cô mới ngẩng đầu lên, lời xin lỗi vừa sắp sửa buột ra khỏi miệng thì liền trừng mắt, miệng há hốc nhìn người phụ nữ trước mặt.
Có vẻ như người mà cô vừa đụng vào ban nãy cũng nhận ra được điều này, sắc mặt đột nhiên cứng đờ, một tay đẩy gọng kính quen thuộc, tay kia chỉ vào mặt cô mà lắp bắp nói:
“Jess... Jessica!!!”
Lời nói vừa thốt ra, cô đã kịp nhìn ra sự việc trước mắt. Nhã Trúc đang đứng trước mặt cô bằng xương bằng thịt, và người con trai mặc đồ vest điềm đạm đi từng bước ở đằng trước, chỉ nhìn tấm lưng quen thuộc cô đã có thể nhận ra là ai. Anh ta dường như bị chấn động bởi tiếng gọi của Nhã Trúc, bất giác hơi nghiêng đầu, chuẩn bị xoay lưng lại.
“Nhã Trúc!”
Ánh nắng gay gắt hắt lên mặt người con trai đó, đôi đồng tử nâu sẫm vô thức nheo lại, một bàn tay đưa lên mặt chắn luồng ánh nắng, nhăn mặt hỏi:
“Nhã Trúc, sao thế?”
Nhã Trúc đứng yên như bức tượng, trong lòng trở nên hoảng loạn, mắt liên tục đảo xung quanh, vừa quay đầu nhìn Phương Nhã nhanh chóng núp trong góc cây gần đó, nước mắt lưng tròng liên tục lắc đầu như van xin cô đừng nói ra sự có mặt của mình, một tay đưa lên miệng ngăn tiếng nấc. Cô như đánh mất cân bằng, không biết làm sao cho phải, thời gian trôi qua đúng một phút, Nhã Trúc mới bình tĩnh trở lại, nhưng trên môi vẫn nở một nụ cười gượng gạo:
“À, giám đốc! Tôi, tôi đánh rơi mất chìa khóa nhà rồi, anh cứ đi trước đi, tôi kiếm xong sẽ nhanh chóng về công tình yêu!”
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng đến toát mồ hôi của Nhã Trúc, anh đột nhiên cảm thấy hụt hẫng, nhưng vẫn không biểu lộ cảm xúc gì!
Vừa rồi, hình như anh nghe vang vọng cái tên “Jessica” quen thuộc!
“Cần tôi tìm phụ giúp không?”
“Không, không cần đâu!” – Cô đưa tay quẹt mồ hôi, đột nhiên lại thấy hối hận vì nói dối như thế nào. Nếu như Kevin mà biết được cô gạt anh về sự có mặt của Phương Nhã, chắc chắn sẽ băm cô thành tương mất – “Anh cứ về công ty đi, đang cần họp gấp mà. Tôi tự lo được!”
“Vậy được. Mau lên đấy!”
“Vâng!”
Bóng dáng vị giám đốc khuất dần, tiến về phía bãi đậu xe. Nhã Trúc vội thở phào, sau đó định bụng sẽ quay sang nạt cho Jessica một trận vì tội dám tự tiện bỏ trốn, nhưng lời nói chưa thốt ra khỏi cổ họng thì đã bị nghẹn lại.
Trong bụi cây rậm rạp, bóng dáng Phương Nhã hệt như một con sóc nhỏ yếu ớt, bờ vai run rẩy theo từng cơn nấc. Nhã Trúc ngẩn người, cúi người xuống nhìn cô mà không khỏi bàng hoàng, nhất thời không thể nói được gì.
Phương Nhã đưa một tay bịt lấy miệng mình, đôi mắt hoảng loạn ngước lên nhìn Nhã Trúc đầy do dự. Cô không ngờ lại gặp được anh, dù có nằm mơ cũng không nghĩ rằng sẽ gặp lại nhau trong hoàn cảnh này!
Giây phút nhìn thấy tấm lưng rắc chắc quen thuộc đó, bất giác cô không ngăn được những dòng nước mắt!
Hóa ra, gặp rồi cô mới biết, nỗi đau khi nhìn thấy anh lớn gấp bội phần cô tưởng!
**********
Có ai đã từng nói, bản năng trong mỗi con người không theo trình tự đi ngang qua bán cầu não phải mà trực tiếp biến nó thành phản xạ vô điều kiện. Cũng chính vì vậy, chúng ta mới nhận ra rằng, sâu trong tiềm thức luôn tồn tại một vỏ bọc để tự bảo vệ lấy mình, vì thế chỉ còn có thể chọn cách trốn tránh!...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: