Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương

Cám ơn anh đã tặng cho em hai năm hạnh phúc nhất của đời người, an nhàn tự tại sống một cuộc sống không lo âu, suy nghĩ. Khuôn mặt, danh phận và cuộc sống của Jessica đều một tay Kevin ban tặng. Em thật sự rất cám ơn anh vì những điều này!
Cũng chính vì thế, em đã lầm tưởng tình nghĩa dành cho ân nhân của mình thành tình yêu!
Xin lỗi, anh cũng hiểu rồi đó. Em thật sự không hề yêu anh!
Em vốn dĩ sẽ không nhận ra điều này cho đến khi em gặp lại người yêu của mình, ngày hôm qua!
Kevin! Chúng ta nên kết thúc thôi, em và anh vốn dĩ không thể nào tồn tại hai chữ tình yêu. Vì sau khi anh đọc được lá thư này, em đã đáp máy bay sang Việt Nam rồi. Cùng với anh ấy, sống một cuộc sống hạnh phúc!
Em không dám đối mặt với anh, càng không dám thú thật với anh rằng em vẫn còn yêu anh ấy, và em đã nhớ lại tất cả.
Chúng em còn rất yêu nhau, em sẽ trở lại với một thân phận thuộc về chính mình, trở lại với cuộc sống trước đây, và sống bên anh ấy.
Còn anh, cũng hãy tìm hạnh phúc riêng cho mình, đừng tìm em, cũng đừng nhớ đến một người như em nữa.
Xin lỗi. Và tạm biệt anh, Kevin!”
Vo tròn, nhàu nát lá thư mỏng dính trên tay mình, Kevin nhất thời kích động, quăng thật mạnh xuống đất. Cố kiềm chế cơn đau sôi sục khiến lục phủ ngủ tạng anh như nát ra, anh đau đớn ôm lấy ngực. Thì ra, tất cả đều đã định sẵn từ trước. Một kế hoạch được vạch ra sẵn từ ngày hôm qua.
Trong khoảnh khắc, khuôn mặt anh tái nhợt nhớ lại những cử chỉ thất thường của cô ngày hôm qua. Khi cô khóc, thái độ thờ ơ lãnh đạm khi đứng trước mặt anh và còn… vẻ sửng sốt đầy kỳ lạ của cô khi đối mặt với người con trai tên Quốc Thịnh đó…
Tất cả như tái hiện lại trước mắt…
Hai bàn tay anh siết chặt, người yêu cũ mà cô nhắc đến có phải chính là Quốc Thịnh???
Hóa ra cô và anh ta đã biết trước được sẽ có ngày này… nhẫn tâm rời xa anh, khiến anh ngu ngốc đi tin vào tình yêu của cô, hệt như thằng hề…
Đau khổ nhắm chặt mắt lại, trong đầu vô thức hiện ra nụ cười của cô, giọng điệu hồ hởi của cô, những giọt nước mắt tuyệt vọng khi cô tưởng rằng anh đã chết… hệt như một đoạn phim trắng đen sống động. Mọi hình ảnh, mọi âm thanh như tái hiện trước mắt, làm lòng anh tan nát.
Bất chợt, trong đầu lại lướt qua giọng nói và hành động của ba anh, khi ông nói ra những lời cay độc với cô, lạnh lùng, sắc bén hệt như mũi dao cắm lên ngực anh, gây tắc nghẽn hơi thở.
Anh mở bừng mắt, đôi mắt sáng bừng như tìm thấy chút hy vọng còn sót lại. Hai bàn tay siết chặt, cảm giác đờ đẫn từ cơn đau trong tim phút chốc biến thật nhanh. Ngay tức khắc nội tâm anh vững vàng như ngọn lửa sôi bừng nhiệt huyết.
Đôi mắt to đen lay láy, sáng long lanh nhìn anh của cô, hoàn toàn xuất phát từ tình yêu chân thật. Hệt như tình yêu của anh dành cho cô vậy.
Anh tin điều đó, tin tình yêu của mình và cũng như cố vớt vát chút hy vọng mong manh đó. Để tìm lại cho mình một lối đi vững vàng và giữ vững lòng tin nơi bản thân anh.
Nếu như cô thật sự rời khỏi anh, vậy thì anh sẽ lại chạy theo, tìm kiếm cô cho bằng được. Để chính miệng cô giải thích với anh rõ tất cả.
Phải! Cái anh cần là lời nói thật tâm của cô, chứ không phải chỉ đơn giản là một tờ giấy với vỏn vẹn vài ba câu chữ không rõ thực hay ảo này.
Gió lồng lộng khẽ thổi, dường như mọi thứ xung quanh chìm vào lắng đọng… Kevin một mực tin rằng quyết định ngày hôm nay mà Jessica lựa chọn rời khỏi anh, nhất định là có uẩn khúc!
Lấy lại sự bình tĩnh vốn có ngày thường, khi nhiệt huyết sôi sục căng tràn trong lồng ngực, anh hít một hơi thật sâu, sẵn giọng nói với tên bảo vệ đứng bên cạnh mình:
“Book cho tôi vé máy bay về Việt Nam sớm nhất có thể!”
**********
Ba tiếng sau…
“Bé Hạo, yên nào! Ba sắp về rồi!”
Ở cửa ra vào đông nghịt người đón máy bay, Cẩm Tú cùng với bà Triệu Ánh đang háo hức đón Quốc Thịnh, thế nhưng bé Hạo lại háo hức hơn cả. Cứ trông thấy bóng dáng người đàn ông nào thoạt giống anh cũng đưa ngón tay lên chỉ và nói:”Ba kìa!”.Cứ như thế cả chục lần, ngay cả hai mẹ con Triệu Ánh cũng lắc đầu chịu thua.
Cẩm Tú vui đùa cùng con trai của mình một hồi lâu, đến khi trông thấy từ xa bóng dáng quen thuộc thì nụ cười trên môi càng lúc càng rạng rỡ, đứng phắt dậy vừa vẫy tay vừa kêu lên:
“Quốc Thịnh!”
Đôi mắt cô mải mê dán chặt lên người Quốc Thịnh, mà không để ý rằng bên cạnh anh còn có một cô gái. Thế nhưng Triệu Ánh đứng bên cạnh có thể nhìn ra, liền buột miệng thắc mắc:
“Cô gái nào bên cạnh chồng con thế?”
Cô sững người một lát, đến lúc này cô mới phát hiện sự có mặt của cô gái đứng cạnh anh. Ở phía xa, dường như cả hai người có vẻ rất bất ngờ, trông Quốc Thịnh sắc mặt thảng thốt nhìn cô, rồi lại quay sang nhìn cô gái kia với vẻ e dè. Trong khoảnh khắc đó, khuôn mặt của cô gái kia dần hiện rõ trong đôi mắt của Cẩm Tú. Đó là một cô gái xinh đẹp với mái tóc xoăn, đôi mắt to tròn nhìn cô bằng tia nhìn đầy khó hiểu.
Nhưng cô không để ý điều này, cái mà cô quan tâm hiện giờ là cô ta là ai? Tại sao lại đi chung với Quốc Thịnh của cô?
Từ xa, Quốc Thịnh tâm trí rối bời, không ngừng thắc mắc tại sao Cẩm Tú lại biết giờ giấc anh đáp máy bay về nước thì lại trông thấy vẻ mặt khác lạ của Phương Nhã. Rõ ràng cô không chỉ trích, cũng không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ đăm đăm nhìn Cẩm Tú. Lúc này, anh cảm thấy có chút lo sợ, hồi hộp nhưng vẫn đi theo bước chân của cô.
Nhân lúc còn cách xa vị trí của Cẩm Tú, anh lên tiếng thanh minh, giọng nói có vẻ hơi kích động:
“Anh không biết cô ấy sẽ đến đây. Là thật đấy!”
Anh lén đưa mắt nhìn về phía Phương Nhã, trông chờ phản ứng từ cô. Nhưng trái lại cô càng bước đi nhanh hơn, môi chợt nhoẻn cười. Thái độ này khiến anh vô cùng bất ngờ và khó hiểu.
“Ba!”
Sự im lặng kỳ lạ phút chốc tan biến thật nhanh, thay vào đó là giọng nói bập bẹ của bé Hạo. Vừa trông thấy Quốc Thịnh, thằng bé đã giang hai tay đưa lên, chồm người về phía anh đòi bế. Điều này là một hành động rất bình thường, nhưng khi đập vào mắt Phương Nhã thì lại vô cùng kinh ngạc. Nụ cười trên môi trở nên gượng gạo hơn bao giờ hết.
Cô vốn dĩ lường trước được việc trong suốt hai năm qua, anh và Cẩm Tú sẽ ở bên cạnh nhau. Nhưng không thể nào ngờ đến việc họ đã có một đứa con bụ bẫm như thế này???
Vẻ bàng hoàng cố gắng được che giấu, thế nhưng đôi mắt vẫn bộc lộ được nỗi bi thương căm phẫn bị đè nén!
Mắt vô thức liếc nhìn Quốc Thịnh, anh cũng nhìn cô tỏ vẻ bất lực, tay đón lấy đứa bé từ tay Cẩm Tú, vội vàng xoay chuyển chủ đề:
“Cẩm Tú, sao em lại biết anh hôm nay về?”
Trông thấy bé Hạo ngoan ngoãn trong vòng tay của anh, Cẩm Tú cũng mất đi phần nào cảnh giác, nụ cười nhanh chóng hiện trên môi:
“Hôm qua em gọi anh mãi mà không được, sợ anh có chuyện gì nên gọi đến công ty anh hỏi chuyện, mới hay là giờ này anh sẽ về, nên em cùng mẹ dẫn bé Hạo ra đón!” - Đôi mắt Cẩm Tú xụp xuống, nhẹ nhàng cất lời - “Tại sao anh về mà không báo cho em hay? Hôm qua lại tắt luôn điện thoại!”
Anh siết chặt tay lại, giọng nói thốt ra vô cùng bình tĩnh:
“Anh chỉ đi mấy ngày, cần gì phải ra đón cho cực khổ. Hôm qua, là điện thoại anh hết pin!”
Cẩm Tú gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu, vô thức bắt gặp phải ánh mắt của Phương Nhã, nụ cười trên môi cũng nhanh chóng tắt ngấm. Cô nhìn cô gái lạ trước mặt, hỏi Quốc Thịnh bằng giọng hơi khó chịu:
“Ai vậy anh?”
Trong khi Quốc Thịnh đang tìm cách để giải vây chuyện này thì bất ngờ Phương Nhã đưa tay ra chìa trước mặt Cẩm Tú, trịnh trọng cất lời, không quên một nụ cười xã giao:
“Chào cô, tôi là bạn đối tác của anh ấy bên Hàn Quốc. Cẩm Tú phải không? Tôi đã nghe anh ấy kể rất nhiều về cô!”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0032 giây