Disneyland 1972 Love the old s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần bóng tối - Phần 2 - Chi Chan


- Ba mẹ đỉnh thật!

Khu biệt thự Vilas của tập đoàn Uyam

- Con bé làm sao?

- Thiếu gia, tôi nghĩ phải đưa tiểu thư đi điều trị tâm lý, tiếp tục để tiểu thư ở nhà bệnh sẽ nặng hơn! – Vị bác sĩ tỏ ra lo lắng

- Điều trị tâm lý sao? - Cậu chủ của tập đoàn Uyam nghẹn họng

- Sau cú shock, bệnh của tiểu thư đã có dấu hiệu nặng hơn, nếu không điều trị tâm lý sớm, bệnh sẽ khó lòng chữa khỏi! Tôi đã tiêm một mũi an thần, tiểu thư sẽ ngủ sâu. Thiếu gia hãy dặn người giúp việc coi sóc cẩn trọng

- Không, không, bỏ ra, bỏ ra, ta muốn gặp Thần chết, ta muốn!!!

Giọng Janda hét lên đầy hoảng loạn, lập tức có một bàn tay ở bên vỗ về:

- Anh ở đây, không sao rồi, anh ở đây… - Cậu thiếu gia ra hiệu cho hết thảy người giúp việc và vệ sĩ ra ngoài

- Không đâu!! Không! Anh trai, em muốn người đó, đưa người đó về đây cho em…!!! Anh à …

- Em gái, ngoan nào, anh biết rồi, dù lên trời hái sao anh cũng sẽ làm. Ngoan nào, ngoan nào …

Janda vẫn rên rỉ, nhưng dần chìm vào giấc ngủ trong vòng tay anh trai. Cậu thiếu gia nhẹ nhàng đặt em gái xuống, kéo chăn đắp cho cô. Anh cầm tờ báo sáng lên, đọc lại tin tức đã đọc trước đó đến vài lần. Khóe môi anh chợt nhếch một nụ cười đau đớn “Điều trị tâm lý sao…??”

- Thiếu gia, ông chủ đã biết tin, đang trên đường về nước - Tên vệ sĩ bước vào thông báo

- Cho người đi điều tra chưa?

- Rồi, thưa thiếu gia Davinci Uyliam!



chap 02: 0



Từng đợt sóng tung bọt trắng xóa, hôn lên bờ cát mịn, dịu dàng… Có cánh hải âu chao liệng bay về phía mặt trời rực đỏ.

Hoàng hôn. Yên bình quá!

Có chàng trai ngồi trên chiếc ghế gỗ trước biển, yên lặng. Đôi tay lướt trên laptop và đôi mắt lạnh chú mục vào màn hình. Anh ngồi thế hàng giờ để làm việc, vẫn vậy, khi tập trung làm việc, anh hoàn toàn không chú ý xung quanh. Những làn gió nhẹ vờn tóc anh, bay khe khẽ.

- Phong, em đói! – Băng xuất hiện, vẫn cái cách xấc xược và tự nhiên của riêng cô. Cô ngồi xuống ghế ghỗ, dựa đầu vào bờ vai rộng. Mặt ủ rũ.

Phong đang làm việc, công việc phức tạp khiến anh không thực sự để tâm tới Băng, cho đến khi giọng nói trong và cao ấy lại cất lên, lần này có chút phẫn nộ:

- Phong! – Băng đưa tay đóng mạnh chiếc laptop khiến kẹt cả bàn tay đang đánh máy – Đừng có lơ em! – Đôi mắt hai màu liếc lên

- Anh xin lỗi, em muốn ăn gì? – Lập tức Phong đã đặt laptop xuống bên cạnh và quay lại nhìn vợ, đầy ân cần.

- Không muốn ăn gì – Băng nói đều đều và thủng thẳng từng chữ

- Anh biết rồi, “đói” và “muốn ăn” là hai chuyện khác nhau – Phong nhắc lại y như lời Băng từng nói. Mấy lí lẽ “không đỡ nổi” của Băng Phong cũng thuộc gần hết rồi

Phong choàng tay, kéo vợ xích lại gần, ôm vai cô thật chặt:

- Giờ em muốn gì?

Băng ngả đầu lên vai Phong, im lặng, mắt nhìn ra xa nơi bốn bề sóng biển xanh thẫm. Cô chỉnh lại một bên tai phone, và cô cũng chỉ đeo một bên. Rồi đột ngột cô giơ chiếc mp3 lên trước mắt Phong:

- Em tìm thấy cái này, trong nhà kho. Nạp điện vẫn nghe được.

Là chiếc mp3 của Phong ngày còn ở khu biệt thự của Lâm Chấn, chiếc mp3 làm bạn với Phong suốt những đêm mưa, suốt một quãng thời gian dài. Anh cũng không nhớ là đã cất nó đi tự lúc nào, có lẽ từ khi lấy Băng và phải lo kiếm tiền nuôi vợ con. Nhìn thấy nó, anh chợt nghĩ về những năm tháng mệt mỏi trước kia, những năm tháng mà anh, một lúc nào đó, tưởng đã xóa đi trong kí ức

- Lần em ngã, nó rơi ra cạnh em ở hành lang, suýt nữa đã bị anh giết chết! – Giọng Băng như kết tội

- Chiếc mp3 ấy là thứ đầu tiên và cuối cùng mẹ mua tặng anh

Băng ngước lên nhìn Phong, có vẻ như còn nhiều điều về anh, mà dù đã sống với nhau rất lâu, cô vẫn không biết. Mà Phong không phải người thích kể những chuyện của chính mình, anh giữ cho riêng anh, cho riêng sự cô độc còn đâu đó trong anh. Băng bất giác thấy có lỗi, nhưng cô không bao giờ là kẻ nói câu xin lỗi hay cảm ơn, đặc biệt với chồng.

- Em suýt chết vì nó, em không phải kẻ trộm!

- Anh biết – Phong nhíu mày, anh tưởng là Băng đã biết anh biết điều này – Có kẻ hại em.

Đôi mắt Băng tối sầm:

- Vậy mà anh vẫn định giết em??

- Em có thể trả thù bằng cách giết anh – Phong nhìn Băng, rất chân thành. Anh muốn dùng chiêu “giả vờ đáng thương để được cảm thông” sao? Chắc chắn là không, anh thừa hiểu Băng không dễ dụ. Nhưng anh cũng không đoán được sẽ phải chịu sự trả thù gì. Rốt cuộc đó là … một vết cắn! Băng cắn mạnh vào vai Phong, thật sự dùng lực! Dĩ nhiên là đau .Nhưng Phong không hé môi nửa lời. Khi Băng cắn anh, anh vuốt tóc cô nhẹ nhàng …

(Ở phía đằng xa, có hai kẻ đang lén lút ló mặt ra khỏi cửa nhìn ba mẹ thân mật trên chiếc ghế gỗ trước sóng biển. “Mẹ cắn ba!! OMG, không thể chịu được!!” Vy định lao ra nhưng đã bị bàn tay rắn của Thiên tóm lại. “Cắn yêu thôi baby, xen vào cảnh lãng mạn kia là tội ác đấy!!” “Hì” – Ánh mắt Vy ranh mãnh nhìn anh trai “Anh à, vậy thì em cũng cắn yêu anh nha”, và chưa kịp để Thiên chuẩn bị tinh thần, Vy đã lên gân cắn mạnh vào tay cậu” “Oh my godddd!!!!” Thiên muốn hét lên nhưng sợ làm kinh động đến ba mẹ nên đã giảm cao độ xuống thành những âm thanh rên rỉ nơi cổ họng” )

- Đau không? – Băng hỏi khi đã cắn xong

- Đau! – Phong đáp

Băng hơi nghi ngờ cái sự “đau” mà Phong nói, vì sắc mặt anh vẫn bình thản, lại còn có chút hài lòng như cô vừa trao anh một nụ hôn chứ không phải một vết cắn. Không thỏa mãn, Băng đưa tay tháo khuy áo sơ mi Phong, rồi kéo áo ra để lộ vết mười chiếc răng. Vết cắn sâu, và còn rớm máu. Bây giờ đã hài lòng hơn, Băng kéo lại áo cho Phong, rồi kết luận:

- Thù vẫn chưa trả được cho đến khi anh còn sống!

- Vẫn chưa trả hết à? – Phong hỏi, vẻ như hưởng ứng

- Trả mối thù giết hại, dĩ nhiên một mạng đền một mạng! – Băng chú mục vào Phong, vẻ rất kiên quyết

- Nhưng anh chưa giết hại được em!

- Vẫn là giết hại, dù chỉ trong ý nghĩ!

- Vậy em cũng từng có mục đích sát hại anh, có lẽ anh cũng cần trả thù? – Phong vẫn vuốt tóc vợ, rất dịu dàng

- Nhưng em chưa sát hại anh!

- Vẫn là sát hại, dù chỉ trong ý nghĩ! – Phong đáp, miệng vẽ một nét cười thật nhẹ

- Anh không có quyền!! – Băng có chút phẫn nộ vì thái độ “không phục tùng” của Phong. Có lẽ trên đời chỉ có Phong mới khiến cô bực mình được

- Ừ, anh không có quyền – Phong luôn đặt ra giới hạn để nhường vợ

- Đừng chọc giận em, anh sẽ bị đau! – Băng trở về vẻ lơ đãng, ngả đầu vào vai Phong và thưởng thức giai điệu trong chiếc mp3, hòa cùng tiếng sóng du dương êm dịu.

- Anh không chọc giận, anh vẫn bị đau – Phong lại ôm vợ, vuốt ve cánh tay mềm.

Gió dịu dàng hôn lên mái tóc dài buông xã, lướt qua vai áo sơ mi trắng … Và mặt trời sắp lặn xuống biển sâu.

Vẫn ở nơi góc cửa, hai kẻ lén lút cùng lắc đầu:

- Chắc mình đang xem phim Hàn live!

- Anh Thiên, tại sao anh yêu mẹ?

- Mẹ đẹp!

- Em cũng đẹp!! – Vy nghênh mặt, dõng dạc

- Haha, trên đời không ai đẹp bằng mẹ đâu, baby ạ

- Anh có nghĩ ba yêu mẹ vì mẹ đẹp không?

- Em hỏi câu này nhiều đấy – Thiên búng trán em gái – Muốn xét đoán điều gì sao?

- Nếu yêu chỉ vì quá đẹp thì chẳng phải mẹ hết đẹp, ba sẽ hết yêu sao?

- Chậc, không biết, nhưng anh sẽ không bao giờ hết yêu mẹ!

- Tại sao?

- Vì mẹ sẽ không bao giờ hết đẹp – Nói xong, Thiên lại phá ra cười

- Em không nghĩ ba yêu mẹ vì mẹ đẹp, nhưng em muốn như vậy, haizz...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây