- Máu. Mùi ghê quá !
Đứng chặn họng súng của Khang là ... Hải Băng . Khang hạ súng xuống
– Làm em thức giấc sao?
Khang đã tiến lại, 2 tay vòng ôm lấy eo của Băng .
- Ta đang xử kẻ đáng chết thôi . Em muốn xem không ?
- Không !
Khang nhếch mép cười, liếc nhìn tên cảnh vệ:
- Mày có thể thôi nhìn người tình của ta hau háu thế không ? Cúi lạy cô ấy đi ... vì ta sẽ tha mạng cho ngươi tối nay, nhưng sau này , bất kể lúc nào, ta gặp được ngươi trong khu biệt thự. Ta sẽ không nói gì và chỉ rút súng ra thôi. Giờ thì ... cút !
Tên cảnh vệ dập đầu vài cái tỏ vẻ biết ơn ... rồi khó nhọc đứng dậy lặc chân đi ...
- Gía mà em biết được , ta điên tới mức nào khi thấy bàn tay khôngẻ khác chạm vào em . Em là ... sở hữu của ta! Chỉ ta thôi !
Bàn tay Khang rời khỏi làn vải mềm. Cậu bước lại nhặt chiếc máy ảnh lăn lóc dưới sàn.
- Một tên cảnh vệ không to gan tới mức dám lén vào phòng ta, trừ khi có chỉ thị từ trên . Coi nào , ai trong khu biệt thự này có quyền ra lệnh muốn có một tấm hình của em nhỉ, người đẹp? Muốn ngắm hay còn có ý định gì khác ? ... Chà , ta thấy ngày càng mệt rồi đấy .
Khang đã đứng ngay sát Băng , những ngón tay vuốt ve những lọn tóc dài.
- Ngày càng có thêm nhiều kẻ ... “ say”. Em biết không , con trai ngài Ủy viên nói nếu có được em thì dù ai mua em bằng cả một đất nước, hắn cũng nhất quyết không bán và chắc giờ này, hắn đang cho người lùng sục khắp các vũ trường để tìm em đấy. Thật đau đầu ... ta lại chỉ muốn em là của riêng ta thôi – Khang cúi xuống, hôn nhẹ lên làn môi mềm như mọng nước.
………………
Tên cảnh vệ bị một phát súng vào tay và một phát vào đùi nhưng không dám kêu than, đi lặc trên hành lang, máu từ vết thương thấm đẫm quần áo.
- Đúng là khổ đời con mà mẹ. Đau quá mẹ ơi ... giờ gặp quản lí lại xong đời cho coi. Con đã nói mẹ bảo” Không được” rồi... ... ôi ôi ... nhưng sao trên đời lại có người đẹp như thế, bảo con kìm chế sao cho được. Nhẽ ra nên chụp xong rồi chạy luôn ... à không , à không . Nhẽ ra nên vào sớm hơn 10 phút thì đã “xong việc” , lúc ấy cậu cả có vào thì chết không hối ... Trời ... giờ nói sao với quản lí đây. Ờ cứ nói lúc chụp bị cậu cả bắt, cậu cả dám đụng vào người của cậu hai, vậy mình thoát tội , ha ha ... Ừ , kể ra đụng đến người con gái của cậu cả ... ừm ... tội cũng hơi hơi nặng...
Hắn đang cố nhấn giọng chữ “ hơi” bỗng đứng khựng lại:
- Cậu chủ!- Hắn cúi đầu vì nhận ra Phong đứng ngay trước mặt. Phong đang dựa tường nghe mp3. Tay cảnh vệ không sợ lắm vì biết cậu 2 không quan tâm tới những chuyện linh tinh.
- Em làm nhiệm vụ do quản lí giao nhưng không tốt nên ...
Chấn Phong chợt mở mắt, đứng thẳng dậy , không dựa vào tường nữa ... Đôi mắt lạnh từ từ đưa ngang ... :
- Không - phải – hơi – nặng ! Là - rất - nặng ! – Phong quay người, bước đi , mắt nhắm nghiền lại ...
Tay cảnh vệ vẫn đứng như trời trồng, há hốc miệng. Lần đầu tiên từ khi bước vào khu biệt thự , hắn nghe được giọng nói của cậu hai. Hắn từ từ cúi xuống, nâng một bàn tay lên. Bàn tay run bần bật, đang tím tái ... rồi chảy máu thâm đen. Hắn mắt trợn tròn, kinh hoàng tới độ không thể hét lên ... bàn tay ấy bốc cháy trong giây lát , bén lửa trên tay áo. Và cũng trong giây lát, quần áo trên người hắn bốc cháy ngùn ngụt, nhiệt độ không phải của ngọn lửa thường, nhiệt độ tỏa ra hàng trăm độ C ...
Tên cảnh vệ có lẽ không nhận ra, bàn tay ấy là bàn tay đã chạm vào ... người con gái của Chấn Khang .
Trên hành lang, bước chân Phong vẫn đều đều ... Đôi mắt từ từ mở ra ... trên nền đen sẫm màu cafe , hằn vài tia đỏ ...
...................
Sáng mai. Khu B.
- Leader ! Leader !
- Mày sốc thuốc à mà mới sáng la ó thế .
- Im đi. Tao đi nghe ngóng thông tin cho đại ca.
- Sao?
- Thời cơ đến. Chiều tối cậu cả sẽ ra ngoài , hình như vụ tàu thiết bị gì đó , nhưng nói chung là sẽ ra ngoài.
- Oa ... đến lúc ta trả thù rồi.
- Một tuần nay bị quản thúc chặt đến nghẹt thở. Mới hôm qua bọn chúng điều người đi, hôm nay đã có cơ hội. Đúng là trời giúp mà.
- Phải đấy Leader . Cậu cả lúc nào cũng coi tụi em như lũ chó dại thật khiến người ta khó chịu. Lại còn không thèm tiếp chuyện Leader nữa chớ.
Tên Leader dựa người vào ghế , 2 chân gác lên bàn, điệu bộ coi vẻ thư thái , nhàn hạ :
- Chẳng phải tao đã hứa là sẽ khiến cậu chủ bước chân sang đây tiếp chuyện tao trong thời gian gần nhất sao ... dám không coi lời tao ra gì , hắn sẽ phải trả giá. Tốt lắm ... Seiky cũng đang đói mà ...
...
- Tiểu thư, đi đường này.
- Không cần, tự tôi đi được rồi
- Nhưng bên này mới tới phòng cậu cả ạ. Quản lí dặn em phải đưa tiểu thư đi không ...
- Tôi không tìm cậu cả mà. Không sao đâu, cô cứ làm việc đi
- Dạ ...
- Không sao mà, có gì tôi chịu cho.
Cô giúp việc đi rồi, Yến Chi quành sang một dãy hành lang khác ... Đứng trước phòng 102, Chi vuốt lại tóc, rồi một tay xách túi đồ, một tay lôi gương trong một túi xách ra soi ... Chưa bao giờ chuẩn bị gặp một người đàn ông mà Chi lại phải tỉ mẩn như vậy ... Xưa nay nhỏ luôn tự tin về vẻ ngoài của mình và cũng chưa một gã đàn ông nào có thể phớt lờ cái vẻ ngoài nổi bật ấy.
Chi mở cửa, bước chân thật khẽ.
Chấn Phong đang ngồi dựa tường dưới khung cửa sổ, laptop kê lên chân và 2 tay lướt trên bàn phím. Ánh sáng màn hình hắt ra làm hiện rõ khuôn mặt lạnh với đôi mắt màu café đặc như chẳng bao giờ chớp, con ngươi chuyển động liên tục theo hình ảnh trên màn hình.
- Chào thiếu gia . Em không làm phiền chứ ?
Đôi mắt sững lại trong một giây, nhưng không nhìn lên. Tay Phong vẫn lướt tiếp trên bàn phím như không nghe thấy gì ... Chi bước đến gần và ngồi xuống .
- Em định chịu đựng 3 ngày ở nhà rồi mới đến đây, để anh nhớ em . Rốt cuộc mới hết một ngày, đã không chịu nổi ... không biết thế này có gọi là kẻ bám đuôi không nữa.
Chi nhìn Phong , cố găng quan sát từng nét mặt thay đổi nhưng sự là khuôn mặt ấy vẫn lạnh băng. Đặt túi đồ xuống đất, nhỏ mở nó ra :
- Chắc anh chưa dùng bữa nào trong ngày phải không . Em thấy giúp việc nói ... không thích ăn cho lắm. Có phải đồ ăn ở nhà không hợp khẩu vị không ? Em mùa mì Ý nè, nhà hàng Ý này tuyệt lắm đấy. Mình cùng ăn nhé .
Giơ hộp mì và đôi đũa trước mặt Phong, chờ phản ứng của người đối diện.Nhưng một phút trôi qua, Phong vẫn chăm chú với chiếc máy tính, Chi đành bỏ hộp xuống.
- Mình em ăn thì chán lắm ... Anh Phong ghét em lắm phải không ? Nếu không hài lòng về điều gì thì nói cho em biết đi.
- Ở nhà, em chẳng làm được gì cả , mở mắt ra cũng nghĩ đến ... anh Phong, nhắm mắt lại cũng nghĩ đến anh Phong. Em thật hết chịu nổi rồi, lần đầu tiên em gặp một người con trai mà thành ra thế này đấy.
Kệ cho cô con gái của Hoàng Bá Nguyên cứ độc thoại, Phong vẫn phớt lờ như chẳng nghe gì . Chi nói một tràng dài, mỏi miệng thì dừng lại ngắm người con trai trước mặt ... Nhỏ xê người lại, gần hơn.
- Anh đang bận sao ? Biết rồi. Anh quản lí an ninh khu biệt thự này phải không ?
Chi ngó vào màn hình máy xem, rất nhiều con số phức tạp như những dãy mật mã dài dằng dặc.
- Em có học về máy tính nhưng cỡ này cũng chưa hiểu nhiều. Chắc anh Phong giỏi máy tính lắm. Anh học ngành nào thế ?
Chi ngước mắt nhìn ( gần quá, cách mấy cm thôi) Nhỏ nuốt khan và mắt không dời khỏi Phong
- Không muốn trả lời cũng được, cho em xem anh Phong làm việc chút nha. Em sẽ không làm phiền nữa, chỉ nhìn thôi.
10 phút trôi qua ...
15 phút trôi qua ...
20 phút ...
“ Ba ơi ... ba có tưởng tượng được có ngày có người đàn ông ngồi sát con gái ba thế này mà nửa giờ đồng hồ rồi cũng không liếc nhìn con lất một lần không ... Nhìn anh ấy làm việc chăm chú chưa này , men quá ! Con cảm nhận được cả mùi trên áo sơ mi của anh ấy nữa ... lạ lắm ... quyến rũ chết người ... Anh ấy có nghĩ con là kẻ háo sắc không chứ , nãy giờ con cứ nhìn chằm chằm anh ấy thế này mà ... “...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: