watch sexy videos at nza-vids!



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư


Quân không nói gì, vẫn tiếp tục ấm ức trút cơn ghen vào nụ hôn. Một lúc sau, anh ngừng lại, hơi thở trở nên nặng nhọc. Lật người tôi đối diện với mình, anh ôm tôi vào lòng. Bình thường cơ thể Quân vốn lành lạnh và da thịt rất mát, nhưng lúc này, dù đã qua một lớp áo, tôi vẫn cảm nhận được nó đang nóng rực.

- Lúc đó, anh biết em quen Khoa, cho nên muốn tìm người trút cơn ghen, nhưng ở bên ai cũng không có cảm giác gì, một chút cũng không có. Anh không làm gì Nguyệt hết. Còn bây giờ, cả người anh rất khó chịu! - Quân không giấu giếm, giọng khàn đặc.

Tôi mím mím môi, không biết phải nói gì với anh. Tôi không phải không tin anh, nhưng chúng tôi đều đang còn trẻ, cái tôi không tin chính là bản thân mình. Thế nhưng ngón tay tôi vẫn rờ rờ ngoài cúc áo của Quân, tự bản thân bật đèn xanh.

Chiếc cúc được mở ra, hé lộ bộ ngực săn chắc đang phập phồng. Bình thường trông anh khá cao và gầy, không ngờ cơ bắp lại rắn chắc thế này.

Khi tôi đưa tay cởi chiếc cúc thứ hai, anh ngăn lại:

- Anh không muốn làm em khổ. - Giọng Quân đã tỉnh táo hơn.

- Em... không biết nữa. Bản thân em cũng muốn sống bên anh. - Ai yêu mà không muốn gần gũi người mình yêu.

- Nếu ba anh làm gì đó tổn hại đến em, anh sẽ biến mất khỏi cuộc đời em. Cho nên anh không thể. Sẽ chỉ làm khổ em sau này thôi. - Người Quân khẽ khàng run lên, bàn tay siết chặt lấy vòng eo tôi.

Tôi cắn môi, hoàn toàn thinh lặng. Không khí trong phòng đông đặc, hạnh phúc, bế tắc, đan xen đến quay cuồng.

- Kể cho anh nghe về ba em được không? - Quân bất chợt lên tiếng.

- Ba em hả, ông đảm đang như một người mẹ, lại nghiêm khắc trong vai trò người cha. Nửa năm trước, ông mất trong tù vì bị viêm phổi. Người ta bảo ông gian lận, cắt đất của nhà nước làm của riêng, nên bắt ông. Đến giờ vụ việc vẫn chưa làm rõ. Nhưng em tin ông không làm.

- Anh cũng tin như thế. - Nói rồi Quân hôn lên trán tôi.

Tôi không rõ Quân nói như vậy vì yêu tôi, hay anh thật sự tin, nhưng tôi vui vì câu nói này.

- Vậy còn chuyện nhà em bị lừa hết tài sản? - Quân lại hỏi.

- Em không biết mẹ mình là ai. Lúc em mười hai tuổi, ba cưới dì. Khi ấy, em đã gọi bà ta là mẹ, vì cảm thấy rất quý mến. Dì rất tốt, rất dịu dàng và tháo vát. Sau khi ba em bị bắt thì dì biến mất, vài hôm sau có người đến nói đã mua lại căn nhà này. Em xem giấy tờ, thấy người bán đứng tên dì. Trước đó, có lần em tình cờ nghe ba và dì nói chuyện, có nhắc đến việc sang tên nhà, đất đai và tài khoản ngân hàng cho một người bà con của dì để đề phòng người ta tịch thu. Có lẽ trước đó ba em đã biết có người muốn hại mình. - Tôi nói hết mọi chuyện, chỉ không nói người đó là bà Hạnh. Lời hứa với bà ta, tôi sẽ giữ đến cùng.

Quân lúc này xoay tôi nằm thẳng ra, chồm người dậy, nhìn vào mắt tôi mà nói:

- Anh xin lỗi!

Tôi chau mày khó hiểu. Chuyện này thì liên quan gì đến anh mà phải xin lỗi?

- Đáng ra anh phải gặp em sớm hơn, cùng em trải qua thời gian khó khăn, không để em phải cực khổ đi làm. - Nhìn vào đôi mắt xót xa của Quân và nghe giọng nói chân thành ấy, tôi biết anh thật sự đang đau lòng vì tôi, thật sự suy nghĩ như thế chứ không phải chỉ nói cho có.

Tôi nhoẻn miệng cười, với tay xoa gò má anh:

- Chẳng phải anh đã ở đây rồi sao?

- Nhưng anh không cùng em vượt qua lúc khủng hoảng nhất. - Quân vẫn không ngừng cắn rứt.

Tôi mỉm cười, nhìn anh với tất cả âu yếm và thương yêu. Nâng người mình lên, tôi chủ động tìm môi anh. Ngay khi đôi môi chúng tôi gặp nhau, anh đỡ lấy gáy tôi, dịu dàng mà cũng thật cuồng nhiệt hôn tôi. Nụ hôn dịu ngọt nhưng ghi khắc, mạnh mẽ như từng đợt sóng miệt mài xô bờ cát rồi rút đi thật êm ả, như từng hạt mưa mát lành rơi xuống đất cho cỏ cây xanh tươi, như ánh nắng, như cơn gió, như chính cái nhấn nhá hạnh phúc trong tim tôi lúc này.

Trong một khoảnh khắc, tôi tận hưởng tất cả những cảm nhận tuyệt vời nhất. Giờ phút này, tôi không cần biết tương lai ra sao, sẽ bấp chấp ở bên cho đến khi nào anh không cần đến tôi nữa. Đã dám yêu, tôi sẽ dám đi đến cùng để bảo vệ tình cảm này. Chỉ cần một ngày nào anh còn bên tôi, tôi tuyệt đối sẽ không sợ hãi bất cứ điều gì nữa. Bởi vì, trái tim ngốc nghếch này đã lỡ xem anh là cả thế giới của mình mất rồi.

***

Dù đang say sưa ngủ, tôi vẫn nghe được tiếng mở cửa, cảm giác có một người đang nhìn mình. Vòng ôm của Quân vẫn nằm trên eo, tôi lập tức mở bừng mắt. Hướng cái nhìn về đuôi giường, bà Hạnh đang đứng ở đó. Bà ta bình thản nhìn tôi, vẻ mặt không mấy bàng hoàng, giống như đã biết trước sẽ có chuyện này.

Bà Hạnh im lặng, ra đóng cửa phòng, chốt lại, rồi quay lại đứng cuối giường. Nghe tiếng động, Quân cũng dần tỉnh giấc.

Tôi không rõ có phải vì chưa tỉnh ngủ hay không mà trong lòng hoàn toàn không hề chấn động. Nhìn qua Quân, tôi thấy nét mặt anh cũng hết sức bình thản.

- Ông ấy không về, chỉ có mình dì về thôi. - Như để trấn an chúng tôi, bà Hạnh nói trong lúc cả hai từ từ ngồi dậy.

Tôi lúc này không hề lo lắng về điều đó, kinh hãi nhìn đồng hồ để bàn. Đã là tám giờ sáng. Tại sao lại không có báo thức?

- Chết tiệt! Muộn học mất rồi! - Tôi cau có.

- Hôm nay bắt đầu nghỉ đông mà, hôm qua em không nghe à? - Quân mím mím môi để không cười, tay xoa xoa đầu tôi, xem như bà Hạnh không hề có mặt.

- Hai đứa yêu nhau? - Nhìn là biết rồi, tôi không hiểu sao bà Hạnh còn muốn hỏi lại.

- Phải. - Ngạo Quân lạnh lùng xác nhận.

- Đã xảy ra chuyện đó? - Bà Hạnh nhướn mày.

- Phải. - Lại là Quân.

Tôi quay sang nhìn anh, chỉ thấy anh nhìn thẳng vào bà Hạnh. Ở trong chăn, bàn tay anh nắm lấy bàn tay tôi, siết nhẹ. Chúng tôi đến giờ vẫn chưa có chuyện gì quá giới hạn, anh nói như vậy chẳng khác nào thách thức ba mình.

Mặt bà Hạnh rõ nghiêm trọng, bước chân đến ngồi xuống ghế như sợ mình đứng không vững. Day day thái dương, bà trầm giọng:

- Con biết tính ba mình hơn ai hết. Ông ấy rất trọng sĩ diện và danh dự. Chuyện này sẽ không có cái kết tốt đẹp đâu.

- Con sẽ tìm cách. Mong dì cũng giúp chúng con! - Ngạo Quân ngay cả khi mở miệng ra nhờ vả, khí chất toát ra vẫn lạnh lùng và cao ngạo. Anh đâu phải con người sinh ra để đứng dưới người khác, chịu mở miệng ra nhờ vả đã là khó tin.

- Dì chỉ có thể giấu cho hai đứa đến khi không thể giấu được nữa. - Bà Hạnh thở dài.

- Với lại xin dì đừng nói ra chuyện An không phải con của dì! - Điều Quân lo lắng, tôi có thể hiểu. Nếu biết tôi lừa gạt bà Hạnh, ông Hùng sẽ làm tôi chết đi sống lại ở địa ngục, không chỉ đơn giản cấm cản tôi và Quân đâu.

- Dì biết rồi. - Bà Hạnh gật đầu, sau đó đứng lên rời đi. Nghĩ gì đó, bà ta quay lại, đứng dưới cuối giường: Cả hai còn nhỏ, đừng có tiếp tục làm gì đi quá giới hạn, nếu không sẽ là hai mạng người đấy. - Dứt lời liền đi ra ngoài.

Còn lại trong phòng, tôi vừa ngại, vừa có chút hoang mang.

- Ba anh đáng sợ lắm sao? - Tôi không hiểu nhiều về ông Hùng.

- Em cảm thấy anh thế nào? - Quân chợt hỏi câu không liên quan.

- Lạnh lùng, bá đạo, nguy hiểm. - Tôi chỉ nói ra những gì mình cảm thấy về Quân khi chưa yêu nhau. Mới sáng sớm, không nên diễn kịch sến.

- Anh là con của ba anh. - Một câu nhấn mạnh của Quân, tôi hiểu ra. Ngạo Quân thường biết rõ mọi chuyện nhưng anh vẫn không hành động, yên ắng đợi bên kia giở trò mới ra mặt, việc xử đội nhảy và buộc Khoa phải đẩy Diệu My nữa, tất cả đều cho thấy anh rất hiểm, rất độc. Và anh là con trai ông Hùng....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây