Mỗi ngày đến lớp, tôi rất ưu ái nhận được vô số giấy tờ chửi bới để trên bàn. Những người này trên diễn đàn hình như lo lắng tôi không đọc được nên phải nhọc công thế này. Ban đầu tôi có mở ra đọc vài cái, về sau Quân thẳng tay ném chúng vào sọt rác, không cho đọc nữa. Hôm nay, giấy trên bàn tôi nhiều hơn gấp đôi, gấp ba bình thường, còn cả một tấm hình. Trong đó, một chàng trai đang nắm tay tôi, quay lưng lại không thấy mặt, chỉ có mình tôi biết đó là Anh Khoa, tấm hình này bị chụp lén vào thời gian tôi cùng cậu ta hẹn hò.
Vì ngày nào cũng giúp tôi vứt đống rác này đi, Quân đang đứng ngay bên cạnh nên cũng đã nhìn thấy. Bàn tay thon dài của anh nhẹ nhàng cầm tấm hình lên, sau đó vo tròn lại, nét mặt lạnh đi vài phần, đáy mắt như có lửa phẫn nộ, mà cũng có băng lạnh lẽo. Tôi đứng im lặng, nhìn anh vơ hết giấy tờ trên bàn tống vào sọt rác, sau đó lạnh lùng đi về chỗ mà không nói gì. Hình như lần này anh thật sự giận.
Tôi không khó chịu hay tự ái gì về thái độ của anh. Đừng nghĩ yêu là phải tin tưởng tuyệt đối. Khi yêu càng nhiều, càng khó tin người kia, một phần vì sợ mất đi, một phần vì sợ mình quá đắm chìm sẽ không có lối thoát nếu mọi chuyện kết thúc. Tôi không thích mang quá khứ kể cho người khác nghe, nhưng tối nay có lẽ nên giải thích với Ngạo Quân. Anh ấy có quyền biết mọi chuyện.
Yêu đương rồi giận hờn, tôi thấy nó cũng chẳng có gì nghiêm trọng, vì thế hoàn toàn bình thường chú tâm vào những tiết học. Hôm nay chúng tôi có chín tiết, vì vậy buổi trưa sẽ ăn tại trường để chiều học bốn tiết phụ đạo. Thời gian này, Quân luôn cùng tôi ăn trưa, còn luôn chú ý đến thành phần dinh dưỡng sao cho xương tôi nhanh lành, ăn gì nhiều chất, uống gì tốt cho sức khỏe. Nhưng hôm nay, anh không đến nhà ăn. Buổi học vừa kết thúc anh đã đi ra ngoài, không nói với tôi tiếng nào, gương mặt lạnh đến mức có thể đông đá cả lớp học.
Vì bình thường bọn tôi luôn đi cùng nhau, hôm nay thấy thế này, mọi người không khó đoán chúng tôi có chuyện. Bạn học trong lớp đều lần lượt lén nhìn tôi, một số cười kín đáo, một số thì thầm gì đó với người bên cạnh, sau đó bạn học bên cạnh lại quay xuống nhìn tôi.
Việc có Quân cùng ăn trưa đã trở thành thói quen của tôi, hôm nay còn lại một mình, khẩu vị cũng bắt đầu dở chứng, không còn cảm thấy ngon nữa. Tôi thở dài, bỏ dở gần như nguyên phần thức ăn, khui chai nước tu một hơi cho người dễ chịu.
- Ăn uống như thế à? - Tôi nghe thấy tiếng nói vang lên thật gần. Không ngẩng đầu, tôi biết đó là Nhật. Từ sau vụ quay phim, tôi và cậu ta không nói chuyện với nhau.
Tôi không có ý định nói chuyện với con người này, chỉ im lặng, xem như ruồi muỗi vo ve.
- Xem cái này đi! - Mặc kệ thái độ của tôi, Nhật đặt xuống bàn chiếc laptop đang truy cập vào diễn đàn trường.
Một topic khác liên quan đến tôi xuất hiện, nó chỉ vừa được post cách đây ít phút, tiêu đề vô cùng giật gân: “Hoàng tử Ngạo Quân thất vọng phát hiện sự thật về Minh An.”
Tôi kéo xuống, đọc nội dung topic. Chữ nghĩa thì không có nhiều, chỉ có bốn tấm hình. Hai trong số đó là tôi lộ mặt và một người con trai đứng quay lưng lại ống kính, tấm thì đang nắm tay, tấm thì Khoa đang giúp tôi vén tóc. Hai tấm còn lại làm tôi biết chính xác người post bài này ở trong lớp mình, bởi lẽ có hình chụp Quân lạnh lùng bỏ ra khỏi lớp, lại có cả tấm gương mặt tôi đang thẫn thờ nhìn theo. Nối tiếp nội dung của chủ thớt là những lời bình luận. Mọi người đều phỏng đoán Quân đã đá tôi, và đây là chuyện đúng đắn, vô cùng chính xác.
- Chai nước không có tội tình gì đâu. - Nếu Nhật không lên tiếng, tôi chắc cũng quên cậu ta đang ngồi đối diện. Nhìn qua tay trái, tôi đang bóp chai nước mạnh đến nỗi nó méo mó vô cùng đáng thương.
Tôi không trả lời Nhật, xem như cậu ta không có trước mặt, đứng lên bỏ về lớp.
Quân vắng bốn tiết học chiều, còn tôi thì chẳng cách nào tập trung, vừa suy nghĩ lan man, vừa phẫn nộ, vừa đau bao tử. Bỏ bữa trưa, lại lo nghĩ, người tôi bắt đầu run lên vì những trận đau tập kích.
Tôi từ bé ít đau ốm, chỉ có nhược điểm là bao tử, hơn nữa mỗi lần đau cả người sẽ trở nên mệt mỏi vô lực, đầu óc choáng váng. Cơn đau lần này có vẻ kéo dài và nghiêm trọng hơn mọi lần. Ngay khi về nhà tôi đã uống thuốc, cũng đã ăn chút cháo vào bữa chiều, nhưng vẫn không hết đau được. Có lẽ vì sự vắng mặt trong bữa ăn của Quân khiến tôi lo lắng và suy nghĩ.
Tôi muốn gọi cho anh, nhưng vì điện thoại của tôi Quân vẫn đang giữ. Đến tám giờ tối, hình như Quân vẫn chưa về, tôi sốt ruột định xuống nhà nói ông quản gia gọi cho anh thì cửa phòng tôi có người mở ra. Người trong nhà này, có thể tự ý vào phòng tôi duy nhất chỉ có Quân.
Bụng kéo lên đau quặn từng cơn, tôi không quay người lại, tiếp tục quay lưng về cửa phòng.
Tôi thấy nệm giường nhún xuống, gối cũng có người vừa nằm lên. Hương thơm lành lạnh bay vào mũi, liền sau đó, một bàn tay lạnh từ phía sau vòng đến, xoa vào bụng tôi.
- Quản gia nói em đau bao tử. - Vừa xoa, Quân vừa kéo sát người tôi về phía anh, ôm chặt từ phía sau.
- Em đau một chút à. - Tôi nghe giọng mình khô khốc trả lời anh. Cơn đau làm tôi không dám cử động, nuốt nước miếng cũng không dám, cho nên cổ họng rất khô.
Giọng tôi bất thường, Quân có thể nhận ra, liền đưa tay áp lên trán tôi. Lúc cảm nhận ướt át được tay anh lau đi, tôi mới biết trán mình rịn mồ hôi.
- Anh đưa em đi bác sĩ. - Thái độ của Quân trở nên lo lắng hẳn.
- Em uống thuốc rồi, một lát sẽ khỏi thôi. - Thật ra, tôi là vì lo lắng cho anh nên mới đau, giờ anh đã ở đây, tôi sẽ nhanh hết thôi.
Nhẹ nhàng nâng đầu tôi lên, Quân luồn tay mình qua, để tôi gối đầu lên cánh tay anh, một tay thì vòng từ phía sau vừa ôm vừa xoa bụng cho tôi.
Gặp được hơi ấm của anh, đầu óc tôi liền thả lỏng, mọi lo lắng không còn nữa, cơn đau dần dần thuyên giảm như được uống thuốc tiên.
Anh ở phía sau, vùi đầu vào gáy tôi, cọ cọ mũi, khàn giọng nói:
- Anh đang ghen!
Môi tôi giật giật, sau đó nhoẻn cười. Đặt tay mình vào tay anh, nắm lấy, siết chặt.
Để mặc cho anh hôn gáy mình, tôi bắt đầu giải thích:
- Mối tình đầu của em là một thầy giáo tên Thế Anh, bọn em là hàng xóm, cùng lớn lên bên nhau từ nhỏ. Thế Anh dạy học ở Trung Anh, cho nên em đã cố tình không trở thành học sinh giao lưu để ở lại trường. Lúc đó, Diệu My đến, họ gặp nhau, và anh ấy rời khỏi em. - Tôi im lặng một chút, cân nhắc rồi tiếp tục nói: Lúc đó ba em mới mất, gia tài bị người ta lừa hết, em cần chỗ ở nên định chuyển trường. Vì cũng không còn gì lưu luyến gì nên em đã gây chuyện Thế Anh để bị đuổi. Sau khi đến Đông Anh, Anh Khoa bạn anh theo đuổi em, nhân vật nam trong tấm hình ban sáng chính là cậu ta. Em và Khoa quen nhau không lâu thì Diệu My trở về, cậu ta cắt đứt với em, trở về bên bạn gái. Vào cái hôm bị ngộ độc, em vô tình nghe được cuộc nói chuyện của họ, cậu ta chủ yếu dùng em để dọa Diệu My vì dám lăng nhăng với Thế Anh mà thôi. Bọn em không có nhiều tình cảm, cho nên... hoàn toàn không có chuyện gì quá đà. Em chưa... chưa từng nghĩ mình sẽ làm điều đó với ai. - Chẳng hiểu sao tôi phải giải thích luôn cả sự trong trắng của mình. Lúc này, vì Quân vẫn đang hôn nhè nhẹ lên gáy tôi, tôi lại vừa mơ hồ nhắc đến chuyện đó, cho nên không khí đột nhiên trở nên rất mờ ám. Bất chợt, tôi nghĩ lại hình ảnh anh và Nguyệt hôm đó: Nhưng mà anh với Nguyệt... hôm đó... em cũng không cố ý... anh và Nguyệt đã... - Tự nhiên từ ngữ của tôi loạn hẳn lên, chung quy là vì ngại, thêm vào đó thì vừa muốn hỏi, là vừa sợ câu trả lời....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: