- Phải, em không phải. Là em lừa cô Hạnh, ba anh và cả anh nữa. - Tôi không muốn kéo bà Hạnh vô chuyện này. Tôi không còn muốn trả thù người duy nhất đứng ra che chở tôi lúc ai cũng quay lưng nữa. Hơn nữa, bà ta đã làm đúng lời hứa, trả lại tất cả cho tôi, vì vậy không có lí do gì gây rắc rối cho bà ta nữa.
- Tại sao em lại làm như vậy? - Trong một tích tắc, tôi nhìn thấy sự hụt hẫng và tuyệt vọng chạy qua mắt Quân. Ngay sau đó, cậu ấy ngồi xuống giường, đưa lưng lại phía tôi.
- Vì nhà anh giàu, em muốn sống sung sướng. - Tôi phát hiện ra lúc này mình cũng có thể nói dối khá trơn tru, hơn nữa mắt cũng không bị chớp liên hồi.
- Em nói dối! Em không phải người như vậy! - Quân xoay hẳn người lại, hay tay ghì chặt lấy vai tôi.
Tại sao lại dùng sức mạnh như vậy chứ? Tôi rất đau cậu có biết không?
Nhưng tôi không cố gắng vùng vẫy nữa, chỉ nhìn thẳng vào mắt Quân như muốn nói mình đang nói thật.
Có lẽ cậu ấy đã tin, không nói gì thêm nữa, cũng không nhìn tôi nữa, chỉ lặng lẽ ra khỏi phòng. Cái dáng cao liêu xiêu tự nhiên trở nên rất cô đơn trong mắt tôi.
Những điều tốt đẹp luôn có một hồi kết. Tôi đã sớm học và chấp nhận sự phũ phàng này. Có lẽ những ngày tháng sống không phải quá lo về tương lai của tôi đã kết thúc. Đã đến lúc quay về những khoảng không một mình, không còn những bóng người đi qua đi lại và căn nhà luôn nhộn nhịp nữa.
Tôi bỏ qua cơn đau từ vai và cổ tay, bỏ qua cơn say quay cuồng đầu óc, định thu dọn quần áo và sách vở của mình thì bà Hạnh gọi điện thoại tới.
- Cục cưng à, mẹ đi công tác với ba lúc con còn ở trường nên không chào con được. Ở nhà giữ gìn sức khỏe nha! Về sẽ có quà cho con. - Tôi nghĩ ông Hùng đang ở bên cạnh.
- Không cần đâu. - Tôi và bà ta chẳng còn lí do gì để gặp lại nhau.
- Sao thế con yêu, có chuyện gì à?
- Tôi có chuyện, bà thì không đâu. - Dứt lời, tôi cúp máy. Thái độ của bà Hạnh cho thấy ông Hùng đang ở ngay bên cạnh, do đó không tiện để nói rõ, hơn nữa có lẽ cũng không cần phải nói. Chờ khi bà ta về, không thấy tôi đâu sẽ gọi điện, hoặc là Ngạo Quân sẽ nói cho bà ta biết thôi.
Đồ đạc của tôi không nhiều, dồn lại chỉ một balô và một thùng sách, rất gọn gàng để rời khỏi. Nhìn lại căn phòng một lần nữa, tôi cẩn thận đóng cửa lại, sau đó gõ cửa phòng Quân.
Bên trong không có người trả lời, tôi tự ý mở cửa đi vào. Dù sao cũng là lần cuối cùng chạm mặt nhau ở nhà này, tôi không cần phải giữ ý nữa.
Ở trong phòng, Quân đang ngồi bên bàn trà. Nhìn thấy tôi, bàn tay đang nắm ly rượu của cậu ấy siết lại một chút, mặt đanh cứng rõ ràng.
- Muốn gì? - Từ ánh mắt đến giọng nói đều đầy vẻ thù hằn.
Tôi im lặng không trả lời, đi đến gần hơn, đặt phong bì tiền lên bàn:
- Đây là tiền tiêu vặt mà ba cậu cho tôi, tôi chưa có đụng đến, và cả tiền ăn ở của tôi trong thời gian qua. - Đã không còn là anh em, chắc không cần xưng hô như thế nữa. Tôi nghĩ mình không nên ở trong phòng này quá lâu nên rời khỏi. Thực ra thì tiền đó tôi có dùng khi cần mua sách hay có việc cần tiền mà chưa có lương, nhưng khi có lương thì tôi bù lại số tiền mình đã lấy ra, nên có thể xem là còn nguyên, không mất xu nào.
À phải rồi, còn một việc nữa mà tôi chưa xong nên phải xoay người lại:
- Chiếc xe đang ở tiệm sửa xe Long Hân trên đường Lê Hồng Phong. Kêu người qua lấy nhé! - Thế là xong, tôi dứt khoát rời khỏi, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Tôi đã trả hết những gì họ cho tôi, nhưng mà nói chung cũng vẫn còn nợ lại nhiều. Ở căn nhà này, ít nhất có người hỏi tôi muốn ăn gì, có khỏe hay không, hôm nay đi học có mệt không, ít nhất vẫn có người nói chuyện với tôi, vẫn còn tiếng nói tiếng cười xung quanh. Nó vui hơn cái thế giới trước khi tôi đến đây nhiều lắm!
***
Tôi trở lại Đông Anh, xin lại căn phòng ký túc xá lúc trước ở cùng với Ngọc, và đương nhiên tôi phải ở một mình, không có bạn cùng phòng.
Vừa sắp xếp đồ đạc vào chỗ của nó, tôi vừa cố trấn an mình đừng suy sụp. Cảm giác lúc này thật giống với cái ngày tôi bị đuổi ra khỏi nhà, một mình đi tìm phòng trọ, một mình sống ngày qua ngày. Khi ấy, tôi vẫn khóc mỗi đêm vì sợ hãi và tuyệt vọng. Ba bị bắt, tài sản bị lừa hết, tương lai phía trước với một đứa ỷ lại như tôi hoàn toàn đen tối. Sống một mình, mỗi ngày tôi đi học, ở trường về lại đi làm, đêm về đến phòng thì hoàn toàn yên ắng, lâu lâu chạnh lòng khi đi ngang qua một phòng trong dãy phòng trọ khi mà họ đang quây quần cùng ăn tối.
Tôi cần phải làm quen lại với cuộc sống một mình, buộc phải dẹp bỏ những cảm xúc không cần thiết đi mới được, vì tôi sẽ còn tiếp tục tình trạng đơn độc này rất lâu.
Chương 12:
Trở lại làm việc sau mấy ngày nghỉ, tôi cảm thấy mình tự nhiên trở nên lạ lẫm rất nhiều, cứ như người mới đến làm lần đầu. Đầu tuần không đông khách cho lắm, tôi vừa làm vừa thơ thẩn, lòng có chút trống rỗng khó định hình.
- Em ốm nặng lắm hả An? - Chị Hiền đột nhiên hỏi khi tôi vô bưng nước.
- Dạ không chị. - Tôi chỉ bị ngộ độc một chút thôi.
- Thế sao nhìn em mệt mỏi vậy? Như người không có sức sống ấy. - Chị Hiền nghi hoặc đặt tay lên trán tôi kiểm tra.
- Nhìn em tệ lắm ạ? - Tôi không nghĩ mặt mình lại khó coi đến vậy. Lâu nay tôi là đứa buồn vui chỉ để trong lòng thôi mà.
- Giống như không có linh hồn. - Chị Hiền thở dài nhận xét.
Trông tôi tệ đến thế sao? Như thế này không được rồi! Buồn phiền không phải là cách giải quyết vấn đề, cũng không làm mọi chuyện đi đến đâu, tôi vốn không làm chuyện vô ích. Không được buồn nữa! Phải cố gắng cân bằng mọi thứ! Sẽ không có ai vì một chuyện mà buồn cho đến chết vì già.
Người ta nói điều khiển trái tim là điều khó nhất, nhưng tôi lại khá giỏi trong việc điều khiển tâm trạng và cảm xúc của mình. Với tôi, nỗi đau thể xác khó vượt qua hơn nhiều. Điển hình như lúc này, khi mà tôi cần trèo tường nhưng hai vai và cổ tay phải đều đang rất đau.
Cố gắng lấy đà một lần nữa, tôi nhảy lên bám vào tường, nhưng cơn đau buốt dội đến buộc phải thả tay ra. Ngạo Quân ơi là Ngạo Quân! Cậu thật biết cách hại tôi đó. Giờ tôi phải làm sao để vào trong đây?
- Ở nhà tôi một thời gian thì quên cách trèo tường rồi à? - Mẹ kiếp thằng nhãi ấy, vừa nghĩ đến là đã xuất hiện.
- Phải! - Tôi chẳng muốn nói nhiều.
Mặc kệ Ngạo Quân đứng nhìn, tôi lại lấy đà lần nữa, cố nhảy mạnh hơn để trèo lên, nhưng mà chính nhờ vậy cơn nhức nhối lại càng mạnh mẽ hơn. Tôi buộc phải buông tay ra, khom người, cắn chặt môi để không bật ra tiếng.
Hít một hơi thật sâu, tôi quyết tâm lần này sẽ cắn răng chịu đau, nhất định phải trèo vào bên trong được. Tôi còn phải học bài, ngủ và mai đi học nữa.
- Nếu cậu cầu xin, tôi sẽ mở cổng cho cậu. - Đi đến chỗ cổng trường, Ngạo Quân co một chân làm điểm tựa, một tay nhàn rỗi bỏ túi quần, tay kia xòe ra chùm chìa khóa.
Cầu xin? Quên đi là được rồi đấy! Với một đứa không có gì như tôi, thứ duy nhất còn sót lại chính là lòng tự trọng.
Không thèm trả lời Quân, tôi lấy đà một lần nữa, cố gắng bật lên thật mạnh, bám hai tay vào tường, gồng người vươn lên. Cơn đau tê tái làm tôi phải cắn môi mình, nhưng lần này quyết định không buông tay. Cuối cùng tôi cũng trèo lên được, nhưng đổi lại tay và vai tôi đau đến nỗi ứa nước mắt.
Tôi ngồi lại trên tường, cúi người ôm tay mất một lúc khá lâu mới nhảy xuống. Không biết Ngạo Quân đã về chưa hay còn đứng trước cổng, tôi mặc kệ, đi vào ký túc xá, dù sao cũng không muốn đối mặt hay trò chuyện....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: