Snack's 1967



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình


Anh nên buông tay từ lâu, để người có thể mang lại cho cô hứa hẹn một cuộc đời đầy hy vọng khác, nhưng anh tin, Tề Quang ngạn có thể.

Anh trai đang tránh cô!

Rất nhanh, Thẩm Thiên Tình liền phát hiện ra điểm này.

Anh dường như giảm bớt hết sức thời gian hai người ở một mình xuống mức ít nhất, trước đây còn có thể vô tình cùng ăn cơm, đi dạo, bây giờ không phải thêm Lưu Tâm Bình thì mời Tề Quang Ngạn làm khách, có một lần còn vứt vé xem phim cho Tề Quang ngạn, để anh ta đi xem cùng cô.

Anh rốt cuộc đang làm gì? Anh nghĩ đẩy cô cho Tề Quang Ngạn, là như vậy ư?

Lẽ nào anh không hiểu, ngoài anh, trong lòng cô không thể chứa thêm người đàn ông thứ hai? Anh nên biết, làm vậy sẽ khiến cô đau lòng biết bao?

Nhưng nếu như không phải, vì sao gần đây thời gian anh và cô bên nhau ít đi, cơ hội ở cùng Tề Quang Ngạn càng ngày ngày nhiều? Điều này lẽ nào là anh ra sức thúc đẩy?

Cách làm của anh, hết lần này lại tới lần khác làm tổn thương trái tim cô.

Có một lần, 4 người hẹn nhau cùng đi chơi, nhưng khi dùng cơm anh lại nói muốn đi xem phim.

Được, cô không có ý kiến nhưng anh lại từ chối đi cùng cô.

[Vì sao?] Cô nhìn anh bằng ánh mắt tổn thương.

[Tiểu Tình Tình, em phải thông cảm cho người đàn ông đang yêu, em như vậy giữ bước không dời, làm đèn Philips, sẽ cướp đi [hạnh phúc và lợi ích] của anh trai em!] Tề Quang Ngạn cười rất mờ ám, vẻ mặt thể hiện thấu hiểu, khiến Lưu Tâm Bình bị trêu chọc xấu hổ đỏ cả mặt.

[Là như vậy ư?] Cô nhìn thẳng Thẩm Hàn Vũ không chớp mắt, bắt buộc chính miệng anh nói ra.

Thẩm Hàn Vũ lẩn tránh ánh mắt của cô, cười khan nói: [Vẫn là đàn ông hiểu đàn ông hơn, chúng ta lên tầng 18 xem phim.]

Cười giả tạo đến thế, rốt cuộc anh đang lừa ai?

[Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi, mọi người yêu tâm [phát huy tự do] đi, tôi và Tiểu Tình sẽ tự mình tiêu phí thời gian.] Tề Quang Ngạn cười ngoác mồm, thuận tay khoác vai Thẩm Thiên Tình.

Điều này là cái gì? Cô không phải búp bê bằng tượng đất, tùy ý bọn họ vê tròn nặn dẹt!

[Em không cần, các người muốn đi thì đi, em có thể tự mình về nhà.] Phẩy tay trên vai ra, cô lạnh mặt quay người, chạy ra khỏi nhà hàng.

[Này, Tiểu Tình – –] Tề Quang Ngạn kinh ngạc, vội đuổi theo.

[Như thế được không?] Lưu Tâm Bình lo lắng hỏi. Như vậy sẽ khiến Tiểu Tình không thông cảm với cô không? Cho dù muốn làm mối cô ấy và Tề Quang Ngạn cũng có cách hay hơn, đâu cần thiết phải dẫn đến sự hiểu lầm của cô ấy, cho rằng anh thấy sắc quên em gái, hoàn toàn không quan tâm cảm nhận của cô ấy.

Nhưng, hình như anh cố tình làm vậy…

Cô nhíu nhẹ mày, nhìn bóng dáng đi xa, lại nhìn Thẩm Hàn Vũ bên cạnh vô thức nắm chặt tay vịn ghế, tự ép mạnh bản thân kiềm chế.

Thực ra, anh mới là người muốn đuổi theo nhất?

Khi phát hiện ra người đuổi theo là Tề Quang Ngạn, trái tim cô lạnh đi.

Người nên đến không đến, người không nên đến lại đuổi theo thì có tác dụng gì?

Tình hình như vậy lại xảy ra lần nữa, Tề Quang Ngạn nhắm mắt theo đuổi, cố chấp chờ đợi, nhưng hình ảnh Thẩm Hàn Vũ và Lưu Tâm Bình thân mật cứ luôn xuất hiện trước mắt, chưa từng quan tâm cảm nhận của cô, cô có chậm hiểu nữa cũng nhìn ra quyết tâm của anh, không có ý nghĩa nữa, dù sao trái tim tê liệt đã không thể đau hơn nữa.

Cho tới một ngày – –

Dự báo thời tiết nói hình thành bão, khoảng chiều tối đổ bộ, Thẩm Hàn Vũ hôm đó không trực, liền về nhà sớm, định chuẩn bị chống bão trước.

Sau khi ăn cơm xong, người nào về phòng người đó. Tình hình này đã duy trì một khoảng thời gian rồi, trước đây còn có thể ngồi xuống nói chuyện sau bữa cơm, bây giờ ở cùng dưới mái nhà, nhưng mỗi người một nơi.

Đến khi muộn hơn, gió chuyển mạnh, vài cây yếu bị thổi gãy, rơi trên cửa sổ sắt, hơi khiến anh sợ. Không lâu sau, đến điện cũng bị cắt, bốn bề một màu đen kịt.

Chắc gió mạnh không biết làm hỏng hệ thống điện ở chỗ nào rồi!

Đó là vấn đề đau đầu của điện lực Đài Bắc, dù sao bọn họ cũng đã chuẩn bị nến và flashlight.

Trước khi đi ngủ, anh cẩn thận nhìn khắp phòng một lần nữa, chắc chắn cửa đã khóa, đang định về phòng, khi đi qua phòng tắm, ở trong vọng ra tiếng gọi khẽ: [Anh…]

Anh dừng bước. [Có việc gì?]

[Cái đó… em đang tắm, trong này tối quá, quần áo em không cẩn thận bị rớt xuống đất, ướt hết rồi…] Giọng nói lúng túng. [Anh có thể…]

Anh nói tiếp giùm cô: [Muốn lấy quần áo hả? Ở đâu?]

[Trong tủ, ngăn đầu tiên.]

Anh gật đầu, tới phòng cô mở tủ quần áo, thuận tay lấy bộ quần áo ở nhà cô thường mặc trên ngăn đầu tiên, nhìn chồng nội y gọn gàng bên cạnh, do dự vài giây mới hỏi: [Quần áo lót có cần không?]

[… không cần ạ.] Kêu anh làm việc này, xấu hổ muốn chết.

Thẩm Hàn Vũ lấy quần áo xong, gõ nhẹ cửa, quay lưng đi, đưa quần áo ra.

Cửa phòng tắm mở ra khe nhỏ, cô không dám thò đầu nhìn anh, giơ tay dựa vào cảm giác dò dẫm tìm vị trí chính xác, vừa chạm vào, chưa cầm chắc, quần áo rơi xuống đất, hai người như hẹn ngầm, một người mở cửa, một người quay lưng, đồng thời khom người xuống nhặt – –

Đoạn phim dừng hình ảnh!

Đầy 5 giây, ai cũng không thể có phản ứng tiến thêm một bước, sau đó, anh như lỡ tay giết người, hoảng hốt bối rối quay người trốn chạy, trở về phòng đóng chặt cửa, nhắm mắt thở nặng nề.

Cho dù chỉ liếc một cái nhưng cũng đủ khiến anh thấy hết cơ thể yêu kiều trần truồng, hiện lại trong đầu!

Chưa từng nghĩ qua, cô bé anh từng tắm cho, thay bỉm, chảy nước mũi chạy theo anh đã lớn rồi, có vóc dáng của một người con gái trưởng thành nên có, cám dỗ người khác, đủ khiến bất cứ đàn ông thân thể và tinh thần bình thường đều phát điên – –

Dừng! Thẩm Hàn Vũ, mày đang nghĩ gì, đây là suy nghĩ dâm đãng! Mày sao có thể có suy nghĩ hạ lưu như vậy?

Một tay anh ấn vào lồng ngực đang đập điên cuồng, nhíu mày, tự thấy ghét bản thân!

-------------

Tiếng gõ cửa vang lên đằng sau anh, suýt chút anh thất thanh hét to nhảy lên.

[Có... việc gì?] Bộ dạng như nhìn thấy nước lũ và thú dữ, anh lùi lại phía xa, nhìn chăm chú cửa phòng, âm thanh trầm thấp hoảng loạn đến anh cũng không nhận ra.

Thẩm Thiên Tình chủ động xoay cửa chưa khóa.

[Em… em… rất muộn rồi… việc đó…] Anh nói năng lộn xộn, đầu óc hoảng tới mức tê liệt, lúc này anh tuyệt đối không thích hợp để ở một mình với cô.

[Anh đang căng thẳng cái gì?] So ra, cô bình tĩnh hơn nhiều, nhìn anh chăm chú.

[Anh – – không có!]

[Không có không? Em là người thân, quen thuộc đến vậy, anh chăm từ nhỏ tới lớn, cho dù vô tình thấy cơ thể em, ghê ghớm lắm cũng chỉ lúng túng mà thôi, nếu chỉ là em gái, anh căn bản không cần phản ứng quá như thế – –]

[Anh nói anh không có!]

Thẩm Thiên Tình không để tâm sự phủ nhận mạnh mẽ của anh, tiếp tục nói: [Anh đang lừa em ư? Hay là đến bản thân cũng lừa? Nếu thật sự không để ý, thì sẽ không biểu hiện thất thường như vậy. Thực ra không phải anh không quan tâm em như vẻ ngoài thể hiện, đúng không? Em không hiểu vì sao anh không thẳng thắn đối diện, những thứ đã tồn tại cho dù anh cực lực phủ nhận, nó vẫn tồn tại – –]

[Giữa chúng ta cái gì cũng đều không có!]

[Hàn Vũ!]

[Gọi anh trai! Tên của anh không phải cho em gọi thế!]

[Đừng lấy anh em ra làm cớ! Em không phải em gái anh, cũng không muốn làm em gái anh!]

[Nếu không làm anh em, giữa chúng ta cái gì cũng không phải, em muốn như vậy không? Đây là điều em hy vọng ư?]...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây