Cậu nhóc từ trong tolet bước ra, thấy Nim mặt mày hình sự ngồi trên ghế nhìn mình thì thoáng ngạc nhiên. Khuôn mặt Devil lúc “nhúng” nước xong nhìn đáng yêu dễ sợ. Nim cứ ngồi ngơ ngẩn như thế mặc cho Devil đang nhìn mình với ánh mắt bực dọc. Cậu nhóc cầm cái khăn mặt tiến tới phía Nim rồi trùm nó lên đầu cô bé:
- Bạn làm ơn bình thường lại đi!
Và Devil bước ra phòng khách, để mặc Nim và cái khăn mặt ướt nhèm trên đầu. Cô bé đã bắt đầu không thể chịu đựng được nữa.
Đang lên dây cót tinh thần để chạy ra phòng khách mắng cho Devil một trận thì tiếng cậu nhóc từ ngoài đó vọng vào khiến Nim giật mình:
- Bạn ra đây cho tôi!
Bao nhiêu can đảm thu lượm nãy giờ của cô bé bay đi mất, Nim thở dài rón rén đi ra…
Devil tức tối chỉ tay vào cái bàn trống trơn.
- Thế này là thế nào?
Nim im lặng.
- 10 phút để làm 2 tô mì là một lượng thời gian quá dài. Bạn nãy giờ làm gì mà đến bây giờ vẫn chưa có hả?
Nim vẫn im lặng.
Devil tiến lại phía Nim, mỗi lúc một gần, gương mặt cực kì đáng sợ. Cô bé cứ thế lùi lùi lại, nhưng lần này can đảm hơn, Nim đã biết nhìn thẳng vào mặt Devil…
Và đến lúc không thể kìm nén được nữa, Nim “nổ tung” :
( Sao bạn quá đáng thế hả? Tôi có phải là đầy tớ của bạn đâu mà lúc nào bạn cũng thích ra lệnh cho tôi thế??? Mà đây là nhà tôi cơ mà, bạn…bạn thật quá đáng!) – Nim huơ huơ tay cãi lại Devil.
- Đang nói cái gì đó? – giọng nói kì lạ của Devil khiến Nim chột dạ, cô bé lại cúi gầm mặt xuống.
- Nếu nhắc về cái gọi là quá đáng thì bạn nên nhìn lại mình đi! Từ trước đến nay chưa có ai làm tôi mệt mỏi ngoại trừ bạn đâu, bạn có biết là cả đêm hôm qua tôi không thể nào ngủ được vì bị một đứa con gái lạ hoắc lạ huơ nằm đè lên người không hả? Vả lại tôi là khách, chẳng nhẽ đây là sự hiếu khách của bạn à??? Nếu tôi không ra lệnh kiểu đó, đến bao giờ bạn mới có thể nhanh nhẹn hơn chứ không khù khờ chậm chạp như bây giờ chứ???
Nim lắng tai nghe những lời “vàng ngọc” của Devil. Nghe giọng cậu nhóc thì hình như đã giận thật rồi. Nim nghĩ lại thấy mình cũng không đúng hoàn toàn. Đang định ngẩng đầu toan xin lỗi thì Devil đã bỏ vào phòng của anh trai Nim từ lúc nào.
Cô bé thở dài…
Chợt có tiếng người ở ngoài cổng, Nim chạy ra. Đó là đám đàn em của Devil!
chap 30: ANGLE THAY ĐỔI
- Ơ! Chào cô chủ…í quên, chào bạn của cậu chủ! Tụi tui đem áo quần và sách vở tới cho cậu chủ đi học, phiền cô đưa dùm cho cậu ấy. Chúng tôi sẽ đứng đợi ngoài này!
Nim nhận cái túi xách từ tay của cậu đàn em.
Và cô bé nhớ ra rằng mình vẫn chưa ủi bộ đồng phục nhăn nheo trong tủ.
Thế là Nim chỉ kịp cười một cái rồi phóng ngay vào trong nhà, chạy tới phòng của anh trai gõ cửa rầm rầm.
Khi Devil vừa mở cửa ló cái mặt ra thì Nim dúi ngay túi xách vào tay cậu nhóc rồi chạy thẳng vào phòng.
Devil ngơ ngác nhìn thái độ kì cục của Nim, nhún vai một cái rồi cũng đóng cửa lại.
Nim lục tung cái tủ quần áo tìm bộ đồng phục rồi nhanh chóng kiếm cái bàn là. Nhưng tất cả chấm dứt khi chiếc bàn là chết tiệt không vào điện. Nim bực bội đập vào cửa rầm rầm.
Không có đồng phục thì không thể đến trường, thà chịu xấu xí một tí còn hơn phải mất công đi nộp phép. Vậy là Nim đành mặc bộ quần áo nhăn nhúm rồi đau khổ mở cửa phòng bước ra.
Lúc đó là 6h15 sáng.
Devil đã ngồi sẵn ở ghế sô fa. Nim ló mặt ra khỏi phòng trong trạng thái “bất cần đời”. Cô bé cũng chẳng để ý Devil đang nhìn mình mà đeo cái cặp trên vai rồi bước ra cửa.
- Đi đâu đấy?
Nim buồn so quay lui.
( Đi học)
- Trong bộ dạng đó!
Nim chẳng buồn gật đầu và bước tiếp đi.
Devil bước vào phòng của Nim, sau vài giây quan sát đã hiểu được tất cả.
- Đứng lại đó!
Nim dừng bước.
- Bạn có biết là bạn ngốc lắm không hả? Đây là cái bàn là tự động, muốn nó vào điện thì phải bật công tắc chứ? – Devil cầm chiếc bàn là trên tay “thuyết giáo”.
Nim ngớ người ra một lúc rồi cười toe toét chạy lại giựt chiếc bàn là trên tay Devil và bay vào phòng.
Và cậu nhóc lại phải chờ đợi…
Nhưng lần này Nim nhanh chóng hơn, chỉ mất có 15 phút là cô bé đã ủi xong và mặc tươm tất. Định bụng chạy ra cám ơn cậu bạn ác quỷ dễ thương thì Nim hụt hẫng khi thấy Devil đã rời khỏi nhà từ lúc nào.
Thế là cô bé đành khóa cửa nhà lại rồi đi bộ đến trường. Devil thì làm gì biết chờ đợi ai, Nim tự an ủi bản thân nhưng một nỗi tủi hờn cứ len lõi dâng lên trong lòng. Mùi hoa lài ở đâu đó lại thoang thoảng bay vào mũi…
Ra đến đầu ngõ, Nim dự định sẽ đi ngã khác để đến trường cho nhanh nhưng tiếng còi inh ỏi ở phía sau khiến Nim phải quay lưng lại.
Và cô bé bất ngờ khi thấy Devil đang đứng dựa lưng vào xe ô tô, một vai đeo ba lô còn một tay bỏ vào túi quần. Trong bộ đồng phục, nhìn Devil hiền hơn và thư sinh hơn.
Nim ngơ ngác một lúc rồi mỉm cười chạy lại. Vậy là không bị bỏ rơi nữa rồi!
- Quá sức chậm chạp! Lên xe nhanh đi! – Devil nhăn nhăn cái mặt rồi mở cửa xe bước vào trước.
Nim cũng hiểu đôi chút tính cách của Devil nên chả để tâm gì, vui vẻ leo lên xe.
Chiếc ô tô đen của ác quỷ đưa Nim đến trường, suốt đoạn đường, cô bé cứ ngồi cười một mình khi nghĩ lại những chuyện đã xảy ra từ tối hôm qua đến giờ. Devil đáng yêu đấy chứ? Đâu có dễ ghét như người ta vẫn nói!
Devil chẳng buồn để ý, cậu nhóc dư sức hiểu cái sự dở hơi của Nim. Nhưng ít ra ở cùng Nim lúc nào Devil cũng thấy thoải mái và sống thật với mình…
- Dừng xe!
Devil nói lớn khi chiếc xe còn cách trường cỡ hơn hai chục mét.
Nim ngạc nhiên nhìn sang.
- Bạn xuống xe đi!
Nim bất động một lúc rồi cũng hiểu ra, cô bé nhanh chóng bước xuống xe mặc dù vẫn thấy hơi tự ái.
- Nếu bạn muốn sống yên ổn với dư luận thì tốt nhất là đừng để họ biết bạn quen tôi! Đi bộ vào trường đi!
Chiếc kính xe ô tô từ từ kéo lên, Devil chạy thẳng vào trường. Nim nhìn theo. Dù hơi nặng nề và độc đoán nhưng những gì mà Devil làm với Nim đều muốn tốt cho cô bé. Nim hiểu vậy nên lặng lẽ bước đi tiếp.
Đến trước cổng trường, Nim chợt thấy mọi người cứ nhao nhác hẳn lên. Nhìn ra thì thấy chiếc xe màu trắng của Angle cũng vừa mới đến.
Nim nhanh chóng lủi vào đám học sinh.
- Hey you! Ngày mới tốt lành!
Angle đột nhiên chạy tới phía Nim, tươi cười quàng vai cô bé. Đúng là phong cách của một du học sinh.
Nim hoảng hốt nhìn Angle. Ánh mắt cô bé đầy nghi ngờ. Lúc trước chính Angle đã từng nói khi ở trường thì phải giả vờ không quen biết nhau để người khác khỏi chú ý, sao bây giờ cậu ta lại….???
chap 31: NỖI BUỒN CỦA SỰ THỪA NHẬN
Hệ quả của hành động thân mật ấy là khiến tất cả mọi người ở cổng trường trố mắt nhìn, có nhiều cô bé ngất xỉu vì tức giận và ghen ghét ?!?
Nhưng điều đó không làm Angle để tâm, cậu nhóc vẫn tươi cười cùng Nim đi vào trường. Và đó có thể coi là sự kiện nổi bật nhất của trường này từ trước đến nay!
Nim vội vàng hất tay Angle ra, huơ huơ tỏ ý bất bình.
- À! Khoan đã! Lần này tôi có đem theo giấy và bút đây!
( Sao bạn lại làm thế?)
- Tôi có làm gì đâu? – Angle ngây ngô
( Không phải bạn nói nếu ở trường thì chúng ta phải giả vờ không quen biết nhau sao?)
- À! Tôi cũng tính thế cho bạn đỡ phiền hà! Nhưng hôm bữa bạn ngất ở cầu thang của trường tôi lỡ bế bạn lên trước mặt bàn dân thiên hạ rồi! Đằng nào họ cũng bàn tán về mối quan hệ giữa tôi và bạn, nên chúng ta cứ thoải mái với nhau cho khỏe! Với lại, ở trường tôi chỉ quen có mỗi bạn với Devil, chơi một mình hoài chán lắm! – Angle nói với vẻ “tội nghiệp”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: